Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Biến ghế phụ trống rỗng đêm con sốt cao.

Biến cái ôm hụt trước cửa phòng họp phụ huynh.

Biến điều ước sinh nhật thực hiện cho khác.

Biến từng tiếng “chú” ngày càng thạo của con trai.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên.

Là Bạch Nhược Vi gọi tới.

Cố Viễn Chinh không .

Cô ta gọi.

Hết cuộc này đến cuộc khác.

Cuối cùng cô ta gửi một tin nhắn thoại.

đến xé :

“Viễn Chinh, Đào Đào bị !”

không thở , anh mau đến bệnh viện đi!”

Cố Viễn Chinh đột ngột đứng dậy.

Dù lúc này anh ta căm ghét Bạch Nhược Vi, thấy đứa trẻ xảy ra chuyện, anh ta vẫn lao ra .

phòng cấp cứu, Bạch Nhược Vi đang canh bên giường bệnh.

Toàn thân Đào Đào nổi mẩn đỏ.

sưng rất nặng, môi trắng bệch, mu bàn tay cắm kim truyền.

không ngừng gãi cổ, y tá vừa tiêm thuốc chống cho .

Cố Viễn Chinh vừa định đẩy cửa vào, thấy bên truyền ra yếu ớt của Đào Đào.

, con lời .”

“Chú Cố sẽ đến với con chứ?”

Tay Cố Viễn Chinh cứng trên tay cửa.

Bạch Nhược Vi hạ , nhưng điệu mang ý cười.

“Sẽ đến.”

“Viễn Chinh mềm nhất.”

“Chỉ cần con một , làm nũng một , chú ấy sẽ đến.”

Đào Đào thở gấp hỏi:

“Nhưng con khó chịu lắm.”

, con có chết không?”

Bạch Nhược Vi mất kiên nhẫn nhíu mày.

“Nói bậy gì đó? thôi mà, nhịn một .”

“Con xem, lần trước con trai Hứa Chi Chi sốt cao, chỉ nói con nhớ bố đến phát , Viễn Chinh chẳng lập tức đến đó ?”

“Cho nên con phải ngoan.”

“Nào, thêm một .”

Cô ta lấy túi ra một hộp cắt sẵn.

Đào Đào sợ hãi rụt về sau.

, con không muốn nữa.”

Sắc Bạch Nhược Vi trầm xuống.

“Con không , chú Cố làm đau cho con?”

Giây tiếp theo, cửa phòng bệnh bị đá mạnh mở ra.

“Bạch. Nhược. Vi!”

Cố Viễn Chinh như ép ra kẽ răng.

Bạch Nhược Vi cứng đờ cả .

Hộp tay rơi xuống đất.

Những miếng vàng lăn đầy sàn.

Sự hoảng loạn trên cô ta chỉ duy trì một giây, lập tức nặn ra mắt.

“Viễn Chinh, anh em giải thích, tất cả đều là hiểu lầm…”

Cố Viễn Chinh lao tới, giật lấy phần còn tay cô ta, ném mạnh xuống đất.

“Hiểu lầm?”

“Cô biết rõ , còn ép ?”

“Bạch Nhược Vi, là con ruột của cô!”

thực phẩm nặng có thể chết , cô có biết không!”

Bạch Nhược Vi bị anh ta quát đến tái .

Đào Đào trên giường bệnh sợ đến .

Y tá động tĩnh vội chạy vào.

nhà đừng cãi nhau! Tình trạng đứa trẻ bây giờ chưa ổn định!”

Cố Viễn Chinh nhìn chằm chằm Bạch Nhược Vi.

Khoảnh khắc đó, ánh mắt anh ta nhìn cô ta không còn thương xót nào nữa.

Chỉ còn chán ghét.

9

Thấy không giả vờ nổi nữa, Bạch Nhược Vi dứt khoát không .

Cô ta lau mắt, cười lạnh.

“Đúng, là em cố ý.”

“Nhưng em còn cách nào?”

“Em là một phụ nữ ly hôn có con. Không bám lấy anh, chẳng lẽ chờ chết đói à?”

Cố Viễn Chinh giống như lần đầu tiên quen biết cô ta.

“Vậy đầu đến cuối, cô đều lừa ?”

Bạch Nhược Vi cười.

Nụ cười vừa mỉa mai vừa khó coi.

“Lừa?”

“Cố Viễn Chinh, năm đó là do anh ngu.”

“Em chỉ tùy tiện nói vài câu rằng mình sống không tốt, anh vội vàng đau .”

“Em nói Đào Đào không có bố rất đáng thương, anh liền vội vàng tới làm bố.”

“Anh trách ai?”

Sắc Cố Viễn Chinh trắng bệch.

“Năm đó cô chẳng phải nói cô bị chồng cũ lừa ?”

“Cô nói cô vì gia đình nên bất đắc dĩ phải ra .”

Bạch Nhược Vi bĩu môi.

“Thế mà anh cũng tin?”

“Năm đó em ra là vì gã đàn ông kia nói nhà mình có mỏ.”

“Ai ngờ hắn chỉ là cái vỏ rỗng, không bao lâu sau phá sản.”

“Hắn không có tiền, em đương nhiên ly hôn.”

đầu tiên em nghĩ tới khi về là anh, vì bây giờ anh có tiền, có công ty, còn có một cô vợ dễ tay.”

đấm của Cố Viễn Chinh siết đến kêu răng rắc.

Bạch Nhược Vi càng nói càng hả hê.

“Hứa Chi Chi đúng là dễ thật.”

“Em đăng bài khiêu khích cô ta, cô ta cũng không làm loạn.”

“Chỉ cần một cuộc điện thoại của em, anh có thể chạy bên cô ta và con trai sang chỗ em.”

“Nói thật, em còn khá khâm phục cô ta, nhịn anh lâu như vậy.”

Đáy mắt Cố Viễn Chinh run lên.

Bạch Nhược Vi nhìn thấy phản của anh ta, bỗng cười lớn hơn.

? Đau à?”

“Muộn .”

“Chiều nay cô ta đưa con trai đi .”

Cố Viễn Chinh đột ngột ngẩng đầu.

“Cô nói gì?”

Bạch Nhược Vi lấy điện thoại ra, mở trang cá nhân của .

Đó là bài đăng duy nhất đăng sau khi máy bay hạ cánh.

Ảnh là Lạc Lạc tay , đứng sân bay Thâm Quyến.

Dòng chữ rất ngắn:

hôm nay, và Lạc Lạc bắt đầu cuộc sống mới.”

Bên dưới có bạn chung hỏi:

“Không phải hôm nay cô và Tổng giám đốc Cố đưa con đi Universal Studios ?”

trả lời:

ly hôn .”

Bốn chữ.

Như một con dao, trực tiếp đâm vào tim Cố Viễn Chinh.

Anh ta nhìn chằm chằm màn hình, rất lâu không động đậy.

Bạch Nhược Vi vẫn đang cười.

“Hóa ra anh không biết à?”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.