Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Là hắn nhất quyết muốn cưới ta.
Cũng là hắn từng chịu tin người năm cứu hắn thật sự là ta.
“Ta không cần những thứ .”
Ta khẽ lắc , nói vẫn bình thản cũ.
“Ta từng có tình ý ngài.”
“Những chuyện liên quan tới ngài… ta đều không muốn dính vào.”
Dường hắn vẫn không hiểu nổi rốt cuộc mình đã sai điều gì, mới khiến ta tuyệt tình đến vậy.
Ánh mắt Bùi Lăng từng chút một tối .
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi khỏi khóe mắt hắn.
nói khàn đặc đến nghẹn lại:
“Ta…”
Ta không muốn tiếp tục nghe , trực tiếp cắt ngang lời hắn.
“Điện hạ.”
“Hiện giờ ta đã là người có phu quân.”
“Ở lại đây quá lâu không thích hợp.”
Nói xong, ta xoay người rời , không ngoảnh lại.
ta ngủ không yên.
Có mơ thấy Bùi Lăng của kiếp lạnh nhạt ta.
Có lại thấy chính mình cô độc nằm trên giường bệnh, cạnh trống rỗng không một bóng người.
Nửa bừng tỉnh, cả người đã đẫm mồ hôi lạnh.
Cố Chi đưa vén lại lọn tóc ướt thái dương ta, kéo ta vào lòng, im lặng hồi lâu mới khẽ hỏi:
“Hôm nay nàng gặp ?”
“ mộng còn sợ hãi đến vậy…”
Ta tựa ngực hắn, nhất thời không biết phải mở lời thế nào.
“Ta…”
Lời còn dứt, ngoài đã vang tiếng gõ cửa dồn dập của tiểu tư.
“Đại nhân! Xảy chuyện !”
“Có liên quan tới mạng người!”
Cố Chi lập tức khoác áo đứng dậy.
khi rời , hắn còn nhẹ nhàng siết ta muốn trấn an:
“Ta một lát sẽ về.”
“Để nha hoàn hồi môn vào bầu bạn nàng .”
Dù sao ta cũng không ngủ tiếp, dứt khoát thắp đèn , tựa giường đọc sách.
Đợi suốt cả một , tới sáng hôm sau mới nghe được tin tức.
Thái tử vi hành tới Dương Châu, chẳng biết vì chuyện gì mà tâm trạng cực kỳ tệ.
Hắn uống rượu cả trên thuyền hoa.
đứng ở thuyền hóng gió, vì say quá nên ngã sông.
Có người nhảy cứu hắn .
Người qua đường thấy y phục hắn không giống người thường, đoán là nhân vật quyền quý nên lập tức báo quan binh tuần thành.
Chuyện kinh động cả tri phủ.
Tri phủ vốn từng quan ở kinh thành, đây đã gặp qua Thái tử vài lần.
Vừa nhìn rõ người là , ông ta sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m//áu.
Ngay liền triệu tập đại phu, lại ép toàn bộ người phủ quỳ nghênh giá.
Bùi Lăng hôn mê suốt hai canh giờ.
Sau khi tỉnh lại, hắn lại chỉ đích danh muốn gặp Cố Chi.
Mà tiên hắn nói lại âm trầm đáng sợ, chỉ vỏn vẹn một :
“Trả nàng lại cho cô.”
Không xung quanh hiểu nổi hắn đang nói gì.
Chỉ thấy Cố Chi đứng , thần sắc lạnh nhạt, đáp lại không chút nhún nhường:
“Nàng không phải đồ vật.”
“Trả thế nào?”
“Lại dựa vào đâu mà trả?”
Mãi tới hoàng hôn phủ kín chân trời, Cố Chi mới trở về.
Hắn gần thức trắng cả , giữa hai hàng mày đều là vẻ mệt mỏi rã rời.
Sau khi tự đóng kín cửa sổ, hắn mới nằm , gối đùi ta, nhắm mắt nghỉ ngơi.
lòng ta rối tơ vò, khẽ hỏi:
“Thái tử… có khó chàng không?”
“Không có.”
Hắn rất khẽ cọ mặt vào lòng bàn ta, nói còn mang theo chút khàn khàn vì mệt mỏi.
“Hắn say đến hồ đồ .”
“Chỉ nổi điên một trận, nói vài mê sảng thôi.”
Ta khẽ đáp:
“Ừm, ta cũng đã nghe nói.”
“Không phải .”
Cố Chi mở mắt , nắm lấy ta, mười ngón chậm rãi đan chặt vào nhau.
hắn bình tĩnh đến mức gần không nghe cảm xúc:
“ kia truyền ngoài.”
“Hắn nói…”
“Nàng từng là Thái tử phi của hắn.”
Tim ta chợt thắt lại.
Thì sau khi rơi nước… Bùi Lăng cũng nhớ lại ký ức của kiếp .
Lồng ngực ta nặng nề đến khó thở.
Cuối cùng chỉ có thấp nói:
“Vậy thì hắn quả thật đã phát điên .”
Cố Chi khẽ bật cười hai tiếng.
Hắn thật sự quá mệt.
Chỉ mới nằm một đã ngủ thiếp .
Đến tối mới tỉnh dậy, tiếp tục vào thư phòng xử lý công văn.
Ta không muốn quấy rầy hắn nên tự mình dùng bữa tối.
Ngày hôm sau, tri phủ phu nhân đích thân gửi thiếp mời, muốn mời ta tới phủ ngắm hoa.
cũng biết hiện giờ Bùi Lăng đang ở phủ tri phủ.
Ta liên tiếp chối mấy lần.
Nhưng nha hoàn tới truyền lời lại gấp đến đỏ hoe cả mắt, suýt bật khóc:
“Phu nhân…”
“Nếu người không …”
“Chỉ e cả phủ trên dưới đều không được yên ổn.”
Bùi Lăng đến nay vốn từng là người dễ bỏ qua.
Ta im lặng rất lâu nhắm mắt lại.
Dù sao cũng nên nói rõ ràng một lần cuối cùng, để hắn hoàn toàn bỏ.
“Được.”
“Ta .”
“Ngươi bảo hắn đừng khó người khác .”
…
hồ sen, bóng người lâu đã bị dọn sạch.
Yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió thổi qua cành lá.
Ta ngồi đình, nghe thấy phía sau vang tiếng bước chân rất khẽ.
“Tiều Tiều.”
Bàn hắn vừa muốn chạm vào ta, cuối cùng lại chậm rãi thu về.
Chàng thanh niên đứng dưới ánh trời chiều, bóng lưng cô độc đến đáng thương.
“Ta đã sống hai kiếp.”
“Nhưng suốt cả hai kiếp … người duy nhất ta yêu chỉ có nàng.”
“Kiếp là do ta bị người khác che mắt.”
“Ta không biết nàng mới là người ta vẫn luôn tìm kiếm.”
“Khi ta chỉ nghĩ…”
“Tiều Tiều đã ch//ết .”
“Ta sao có yêu người khác ?”
“ sao có đối xử tốt người khác?”
“Ta không dám đối tốt nàng… bởi ta sợ phụ lòng Tiều Tiều.”
“Nhưng mãi đến sau này ta mới biết…”
“Người ta không dám yêu…”
“Và người ta yêu nhất đời này…”
“Lại vốn là cùng một người.”
Ta khẽ nói:
“Ta từng nói ngài .”
“Ừm.”
Bùi Lăng bật cười tự giễu.
“Chỉ tiếc ta không tin.”
“Bởi khi Lục Vân Dao đã ch//ết.”
“Không còn có chứng thực .”
“Ta không kéo nàng ta dậy để thử xem nàng ta có biết bơi hay không…”
“Cho nên tận đáy lòng…”
“Ta vẫn luôn cho rằng nàng muốn thay thế vị trí của nàng .”
Gió thổi qua mặt hồ, tạo thành từng vòng gợn sóng lăn tăn.
Hắn trầm mặc rất lâu.
Đến khi mở miệng lần , nói đã khàn đặc đến cực điểm.
“Chẳng lẽ chỉ mình ta có lỗi sao?”
“Nếu ngay ta biết nàng là Tiều Tiều, bất kể thế nào ta cũng sẽ tới cửa cầu thân.”