Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3 - Chồng Tôi Là Ai

cảnh sát đi quầy lễ tân. Người lớn tuổi hơn quét mắt nhìn hiện trường, ánh mắt rơi xuống bàn Lưu Nguyên đang nắm cổ tôi.

“Buông .”

Lưu Nguyên sững , không động đậy.

cảnh sát trầm xuống:

“Tôi nói buông .”

Lúc này Lưu Nguyên mới từ từ buông .

Cổ tôi hằn một vòng đỏ, đau rát.

Tôi lùi về sau bước, kéo vali phía sau mình.

“Chào anh, là tôi báo cảnh sát.”

Tôi đưa căn cước .

“Người này tôi không quen. Anh ta cưỡng ép lôi kéo tôi, định đưa tôi rời khỏi khách .”

Cảnh sát nhận căn cước, nhìn một cái nhìn Lưu Nguyên.

“Anh tên gì?”

“Lưu Nguyên.”

“Anh có quan gì với cô này?”

Lưu Nguyên cười khổ, biểu cảm được kiểm soát đúng.

“Đồng chí cảnh sát, đây là vợ tôi. Chúng tôi tổ cưới xong, cô ấy đang giận tôi thôi.”

Cảnh sát nhìn tôi.

“Tôi không quen anh ta.”

tôi rất bình tĩnh.

“Tôi . nay tôi đây du lịch một mình.”

“Lễ tân khách này cầm một tờ hóa đơn cưới 380 nghìn tệ bắt tôi trả, nói là tôi tổ cưới. Tôi không quen người này, cũng từng .”

Cảnh sát cau mày.

Chị Thiến vội bước tới, bất lực:

“Đồng chí cảnh sát, chúng tôi cũng chỉ làm theo yêu cầu khách hàng.”

“Anh Lưu này đặt 52 phòng suite ở khách chúng tôi để tổ cưới. Anh ấy để tên và số điện thoại cô Lâm nói cô dâu sẽ trả phần còn .”

“Bây giờ cưới cũng tổ , phòng cũng ở , người ta đòi chúng tôi, chẳng lẽ chúng tôi tự chịu 380 nghìn tệ này sao?”

Cảnh sát nhìn cô ta:

“Các cô đã xác minh quan vợ ?”

Nụ cười chị Thiến cứng .

“Xác minh… anh ấy để căn cước, chúng tôi cũng kiểm tra , thông tin đều khớp.”

“Tôi hỏi là quan vợ .”

cảnh sát không có dao động.

“Anh ta có đưa giấy không? Các cô có xác nhận anh ta và cô Lâm là vợ hợp pháp không?”

Chị Thiến há miệng, nhưng không nói được gì.

Cảnh sát quay sang Lưu Nguyên:

“Anh và Lâm Vãn Vãn khi ?”

Lưu Nguyên đáp rất nhanh:

kia.”

ở đâu?”

“Ở… quê.”

“Phòng dân chính ?”

Nụ cười Lưu Nguyên bắt đầu chột dạ.

“Ở quê ấy mà, chỗ nhỏ, nói chắc anh cũng không biết.”

“Anh cứ nói xem.”

Lưu Nguyên nói tên một huyện ở tỉnh khác.

Cảnh sát nhìn tôi.

Tôi lắc đầu:

“Tôi từng nơi đó, cũng từng ở bất cứ phòng dân chính .”

Lưu Nguyên vội nói:

“Đồng chí cảnh sát, ở quê chúng tôi bày rượu là tính , thì sau này bổ sung…”

“Về pháp luật, bày không tính là .”

Cảnh sát cắt ngang anh ta.

mới tính.”

Sắc Lưu Nguyên thay đổi.

Cảnh sát hỏi tiếp:

“Anh nói họ hàng ở quê nhiều, anh lái xe đưa họ về. Quê anh ở đâu?”

Lưu Nguyên nói tên huyện .

Cảnh sát lấy điện thoại , tra ngay trước tất mọi người, sau đó ngẩng đầu.

“Từ kia qua toàn huyện đó sửa đường. Đường vào chỉ có một tuyến tỉnh lộ, vì thi công nên bị phong tỏa ngày.”

Ông nhìn Lưu Nguyên.

“Anh lái xe đưa họ hàng về bằng cách ?”

Đại sảnh yên lặng.

Mồ hôi trên trán Lưu Nguyên bắt đầu chảy xuống.

“Tôi… tôi đi đường khác.”

“Đường ?”

“Thì… đi vòng một chút.”

Cảnh sát không hỏi tiếp, quay sang chị Thiến:

khách đâu? hiện trường cưới, sảnh , ghi chép lần trước anh Lưu này đặt phòng, đều lấy .”

Sắc chị Thiến trắng bệch:

“Ảnh hiện trường cưới… chúng tôi còn kịp sắp xếp…”

không cần sắp xếp.” Cảnh sát nói.

“Lấy ngay.”

Lúc này quản lý khách bước từ bên cạnh tới.

ông ta vẫn đứng sau đông, sắc không tốt lắm.

“Đồng chí cảnh sát, tôi là người phụ trách quản lý tài sản khách Thịnh Hoa. thống khách do chúng tôi quản lý thống nhất. sảnh ngày đó, tôi cho người kiểm tra.”

Ông ta dừng một chút, nhìn chị Thiến.

“Tầng ba, ngày kia không có ghi nhận cưới .”

người chị Thiến lảo đảo.

Quản lý tiếp tục:

“Sảnh Thịnh Thế sáng kia được một công ty bảo hiểm thuê để đào tạo, buổi chiều để trống. Không có cưới, không có cưới, cũng không có hơn trăm người .”

Lưu Nguyên trắng bệch hoàn toàn.

Tôi nhìn anh ta, nhìn chị Thiến.

“Vậy nên, tôi không hề .”

“Cũng không có .”

“Càng không tổ cưới ở khách các người.”

Tôi cầm tờ hóa đơn 380 nghìn tệ lên, lắc trước chị Thiến.

“Tờ hóa đơn này là giả.”

7

Môi chị Thiến run rẩy, nhưng vẫn cố chống chế:

“Không thể … Lúc anh Lưu đặt phòng, chúng tôi đều có … Phòng đúng là đã mở 52 phòng…”

Cảnh sát nhìn cô ta:

“52 phòng suite, ghi nhận lưu trú đâu?”

Chị Thiến lật thống, run mức bấm chuột cũng không chuẩn.

Cô lễ tân nhỏ tuổi lúc này khẽ nói một câu:

“Chị Thiến, 52 phòng đó… thực tế chỉ mở phòng thôi.”

Chị Thiến đột ngột ngẩng đầu:

“Em nói gì?”

cô gái nhỏ càng nhỏ hơn, nhưng đại sảnh rất yên tĩnh, ai cũng nghe thấy:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.