Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3 - Trò Chơi Tàn Nhẫn Của Kẻ Thứ Ba

Sau đó, tôi bật người đứng dậy, dùng tốc độ nhanh nhất đá ngã một người, rồi giật lấy áo khoác của hắn khoác lên người.

Động tác liền mạch, nhanh mức ngay Cố Thanh Xuyên cũng không kịp phản ứng.

Khi hai chân tôi tiếp đất lần nữa, một nhóm người mặc đồ đen cũng phá cửa xông .

như tử thần, đứng sau lưng tôi, sẵn sàng chờ lệnh.

Tôi cười :

“Tôi lật ngược giết ra rồi. Vậy tiếp theo, hãy xem người có thể lật ngược thoát ra không.”

Chương 2

5

Đối với một dàn vệ sĩ mặc đồ đen, trên người tỏa ra khí lẽo tàn bạo.

Khí ấy đủ để trấn áp toàn bộ hiện trường.

Còn những gã bị nước bắn vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, vẫn còn vừa chửi bới vừa mở miệng.

“Mẹ nó, không ngờ Lục Thanh biết võ. Khốn thật.”

“Cô ta biết võ thì sao? Chúng ta đông người, sức nhiều. Hai tay cô ta sao địch lại bốn tay? lúc đó chắc chắn vẫn xử được cô ta.”

“Hì hì, phụ nữ càng dữ tôi càng thích. cậu hiểu .”

Một đám không biết sống chết vẫn tự nói tự nghe, cho khi bầu không khí xung quanh như đông cứng lại, bọn mới nhận ra có gì đó không đúng.

“Ôi trời, mở điều hòa thấp ?”

khi dụi xong rồi quay đầu nhìn lại, trong nháy bọn đều hít ngược một hơi .

Ngay Cố Thanh Xuyên, người tự xưng là thủ phủ từng trải nhiều chuyện, cũng bị khí mạnh mẽ này ép mức hô hấp không thông.

So với sự hoảng loạn không kiểm soát của bọn , tôi lại bình thản ngồi trên ghế, dùng tư thái nhìn xuống quần hùng quan sát tất trước .

Cố Thanh Xuyên nhìn dáng vẻ này của tôi liền trợn to , cảm không thể tin nổi.

là một Lục Thanh cao quý đầy uy quyền ta chưa từng .

ta mang vẻ mờ mịt, ngạc, hỏi tôi:

“Lục Thanh, cô… rốt cuộc cô là ?”

“Cô ấy là người đám phế vật người chọc không nổi.”

Đối thủ lớn nhất, cũng là người bạn tri kỷ nhất của tôi, sải bước đi với khí không coi ra gì.

Mái tóc đỏ rực của cô ấy như bay lên trong không trung vì khí tràng mạnh mẽ.

Nếu không phải trên người cô ấy tỏa ra cảm giác lùng, đám kia hẳn phát ra những tiếng ngạc trước vẻ đẹp của cô ấy.

“Lục Thanh, là người cô chọn đấy à?”

Lam Ngưng khinh thường nhìn Cố Thanh Xuyên, đầy vẻ ghét bỏ.

“Hoàng Bắc Chiến không hơn hắn mấy vạn lần sao?”

Bị người khác công khai mỉa mai mình ra gì, Cố Thanh Xuyên cảm mất .

“Con quái tóc đỏ kia, cô nói là phế vật?”

Kết quả Lam Ngưng ngay nhìn ta một cái cũng lãng phí không khí.

Nhưng miệng cô ấy không hề rảnh, lời nói ra lại độc địa vô cùng.

“Tất nhiên là thằng ngắn hàng vừa mở miệng đó.”

“Ở còn dũng bước ra tìm chết như vậy nữa? phải có một thằng ngắn hàng như sao?”

“Cô… cô muốn chết.”

Cố Thanh Xuyên siết nắm tay lao tới, định vung quyền đánh Lam Ngưng.

Cô ấy thậm chí cần nghiêm túc né tránh, nhẹ nhàng tránh đòn rồi đá ngược một cái, khiến ta bay về dưới chân .

Những gã khác không dám nói nữa, ngay thở mạnh cũng không dám.

lại ỷ là địa bàn của bọn buông lời ngông cuồng.

“Mắng cô là quái tóc đỏ thì sao? Thị, là địa bàn của chúng tôi.”

“Dù cô là rồng hay hổ, cũng phải nằm xuống, cuộn mình lại cho tôi.”

6

“Bốp!”

“Bốp!”

“Bốp!”

Lam Ngưng nhếch môi cười , liên tục vỗ tay ba cái. là ánh cô ấy nhìn lại mang theo vẻ bỡn cợt.

“Khẩu khí lớn thật đấy.”

“Một Thị bé nhỏ lại nuôi ra mấy con ếch ngồi đáy giếng.”

“Cô nói là ếch ngồi đáy giếng?”

“Hừ, cô Lục Thanh là bạn tốt, xem ra cũng có bản lĩnh gì.”

“Đám vệ sĩ kia chắc chắn là diễn viên quần chúng cô thuê tạm.”

“Nếu thật sự có bản lĩnh, sao có thể cam tâm ở lại Thị?”

Cô ta vừa nói xong, tôi liền đứng dậy.

Trên người tôi vẫn là chiếc áo khoác rộng cướp được, nhưng giọng nói lại đầy uy nghiêm.

“Tôi xưa nay không thích giải thích, nhưng thích dùng hành động để cho người khác biết.”

Lời vừa dứt, ngoài cửa có người khiêng mấy chiếc thùng lớn .

“Lục gia!”

Không biết trong những chiếc thùng dưới chân đựng thứ gì, nhưng có lẽ vì số lượng quá nhiều chen chúc, nắp thùng bị đội lên hạ xuống liên tục.

Nhìn cảnh này, đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.

“Lục Thanh, cô muốn làm gì? Bên trong đó là gì?”

Theo câu hỏi của cô ta, đám người từng trêu đùa tôi cũng bắt đầu tim đập nhanh hơn, cùng nhìn tôi.

Tôi bật cười khẽ:

“Gián chứ gì.”

phải tôi nói rồi sao? Tôi muốn cho đôi cẩu nam nữ người ăn gián.”

“Cô có hơi giống em gái kế của tôi, là nếu nói về độ ác, cô không phải đối thủ của cô ta.”

“Nhưng cô ta lại chơi không lại tôi. Cô nói xem, tiếp theo người sẽ có kết cục nào?”

Biết trong thùng đều là gián, Cố Thanh Xuyên từ hoảng hốt chuyển sang trắng bệch.

Sau một trận buồn nôn, Cố Thanh Xuyên giơ tay tôi.

“Lục Thanh, cô dám sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.