Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13 - Cuộc Chiến Trên Điện Kim Loan

Hắn không trả lời, bước về phía ta một bước.

Ta phản xạ điều kiện lùi lại một bước.

Ánh mắt hắn khiến ta cảm thấy sự quen thuộc lẫn nguy hiểm khó hiểu.

đồ cho ta.”

Hắn khàn mở miệng.

“Đồ cơ?”

Ta cố tỏ ra không hiểu.

Mắt hắn liếc về phía tờ sổ sách ta nắm chặt : “Nàng biết mà.”

Tim ta giật thót.

Quả nhiên hắn vì thứ này mà tới.

Hắn là người của ? Tiêu Cảnh Từ? Hay Khương Nguyệt Nhi?

Không, không đúng.

Nếu là người của bọn chúng, vừa rồi không cứu ta.

Rốt hắn là ?

“Ta không hiểu ngươi .”

Ta cắn răng không chịu .

Trang sổ sách này là bằng chứng duy nhất lật đổ Khương Nguyệt Nhi.

Tuyệt đối không ra.

Hắn dường nhìn thấu tâm tư của ta, khẽ thở dài.

“Đừng sợ. Ta sẽ không làm hại nàng.”

hắn lộ vẻ bất lực.

Hắn chìa ra: “ cho ta. Ta đảm bảo sẽ giúp nàng, đòi lại công bằng cho mẫu nàng.”

Lời của hắn khiến ta đờ đẫn.

hắn lại biết chuyện của mẫu ta? Rốt hắn là ?

Ta nhìn hắn, đầu lộn xộn.

Ngay tại khoảnh khắc ấy, dòng chữ đỏ máu lại đột ngột hiện lên không báo trước.

sổ sách cho y!】

【Y là Yên Vân!】

【Y không phải người của Tiêu Cảnh Từ!】

【Y là người của ngươi!】

16

Nội dung dòng chữ máu dội vào đầu ta sét đánh.

Hắn là Yên Vân? Cái gã Yên Vân mà ta phái đi chặn giết Cô Lang?

y lại đây? Lẽ ra y phải Nhạn Môn Quan chứ?

Với lại, “y là người của ngươi” nghĩa là ?

Ta nhìn gã nam nhân đeo mặt nạ đồng thau trước mặt, lòng nổi cơn kinh đào hải lãng.

Rốt y là ?

Yên Vân thấy sắc mặt ta biến ảo khôn lường, dường đoán điều .

Y thu lại, khàn khàn: “ thư cho ta rồi.”

Y vậy mà lại biết ! Lòng ta chấn động thêm lần nữa.

là thế lực bí mật nhất của ta, trừ ta và phụ ra thì không một biết tới. y biết?

của nàng, ta rồi.”

Y tiếp: “Nên ta mới tới đây.”

của ta… Đó là di vật mẫu để lại, là tín vật cấp bậc cao nhất giữa ta và .

Gặp gặp mặt ta.

Lúc ta phái đi tìm Yên Vân, thư chứ không .

Bởi vì ta không chắc Yên Vân đáng tin hay không.

Thế mà bây giờ Yên Vân lại .

Điều này chứng tỏ, sau khi gặp Yên Vân, chủ động ra.

hoàn toàn tin tưởng y một trăm phần trăm.

ra điều này, sự cảnh giác ta vơi đi quá nửa.

Ta nhìn y, dò xét: “Cô Lang đâu? Binh phù đâu?”

“Giải quyết xong rồi.” Đáp án của y ngắn gọn mà đầy nội lực.

“Binh phù đây.”

Y lấy ngực ra miếng Hổ phù bằng đồng thau thật cho ta.

Ta đón lấy binh phù, chạm vào mát lạnh.

Trên đó còn vương vấn mùi máu tanh nhàn nhạt.

Lòng ta hoàn toàn bình tĩnh lại.

Khủng hoảng cuối cùng tháo gỡ.

Ta nhìn y bằng ánh mắt phức tạp.

“Rốt ngươi là ? Tại lại tin tưởng ngươi đến vậy? Tại ngươi ngươi là người của ta?”

Y im lặng.

Dưới chiếc mặt nạ đồng thau, đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng nhìn ta.

Hồi lâu, y mới chầm chậm lên tiếng: “Bây giờ chưa phải lúc cho nàng biết.”

“Nàng cần biết, ta tuyệt đối sẽ không hại nàng.”

của y mang theo sự mệt mỏi và tang thương mà ta nghe không hiểu.

Ta cau mày định hỏi tiếp, y phẩy .

“Nơi này không tiện lâu, sổ cho ta.”

“Chuyện của Khương Nguyệt Nhi ta sẽ xử lý, nàng không tiện ra mặt.”

Những y là sự thật.

Ta bị giam lỏng, nửa bước khó đi, rất nhiều chuyện không đích làm .

Ta lưỡng lự một chút, cuối cùng tờ giấy ghi chép cho y.

“Ngươi định làm ?”

“Lấy đạo của người, trả lại cho người.” y lạnh băng.

“Ả khiến mẫu nàng chết đau đớn thế nào, ta sẽ bắt ả trả lại gấp trăm ngàn lần.”

Ta giật nảy mình.

Ta cảm sát ý không thèm che giấu từng câu chữ của y.

.” Ta gật đầu: “Ta tin ngươi.”

Không biết vì , mặc dù không nhìn rõ mặt y, không biết danh tính y,

nhưng trực giác mách bảo ta rằng, người này tin tưởng.

“Nàng mau đi đi. đây cứ để ta lo.”

Y lấy một lọ sứ nhỏ từ người cho ta.

“Đây là Kim Sang Dược, vết thương trên nàng nhớ bôi vào.”

Ta ngơ ngác.

Lúc này mới ra ngón bị đâm rách để nghiệm binh phù ngày hôm đó âm ỉ đau.

Đến chính ta còn quên béng đi mất.

Vậy mà y nhớ.

Một luồng ấm áp kỳ lạ xẹt qua tim.

Ta lọ thuốc, gật đầu: “Đa tạ.”

“Bảo trọng.”

Y bỏ lại hai chữ, bóng dáng vụt một cái biến mất cuối con hẻm.

Nhanh tựa cơn gió.

Ta đứng nhìn theo hướng y đi rất lâu.

Yên Vân… Rốt ngươi là ?

Ta xử lý xong hiện trường xác chết, lén lút quay về phủ Tướng quân. Mọi sự thần không biết quỷ không hay.

Hai ngày tiếp theo, mọi bề sóng yên biển lặng.

Vụ án của Cố gia thẩm vấn. Phủ Tần vương không động tĩnh .

Cứ chặn giết và thăm dò đêm đó là một giấc mộng.

ta mới hiểu, ẩn dưới mặt hồ tĩnh lặng này là một trận cuồng phong lớn hơn chực chờ bùng nổ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.