Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Lan vốn đang thu xếp hành trang, bỗng ra viện, nghi hoặc khẽ nói:

“Sao Du nhi lại đến đây?”

Động tác trên tay ta khựng lại, ra .

Du vẫn mặc chiếc kép mỏng cũ kia, vạt còn nhiều vết bẩn sẫm hơn ngày trước, đứng trong gió lạnh run nhè nhẹ.

Ánh nó nặng nề, hai chằm chằm bàn tay ta đang buộc choàng nhi.

Lan không còn như trước, quan tâm gọi nó vào, cau mày nói:

hôm trước cả phủ phát xuân sam mới rồi sao? Sao nó còn mặc bộ ? Nếu để người thấy, sẽ tưởng phu nhân chúng ta bạc đãi nó sao? Thật khiến người ta ghét.”

Người trong viện ta vì thái độ của ta, trước nay rất hòa nhã với các thứ tử thứ nữ.

Từ sau khi Du nói những lời kia ở tiền sảnh, Lan liền dẫn đầu không thèm để đến nó nữa.

Hiện giờ xem ra không không để , mà còn vô cùng chán ghét nó.

Ta cong môi :

“Nó cố mặc như vậy, đương nhiên có dụng của nó.”

Lan hừ lạnh:

“Nghe nói vị Bát thiếu gia gần đây không biết trúng tà gì, ngày ngày ở viện mình oán trách không tốt, giày không tốt, ăn dùng không tốt, nói nó vốn nên là công tử tôn quý nhất trong Hầu phủ.”

“Thậm chí còn cãi nhau với ruột lần, nói Xuân vô dụng, giúp được nó chút nào.”

Lan bên cạnh nghe vậy thì thở dài:

“Người nhỏ như vậy mà đã thực dụng rồi. Với tính Xuân , bà ấy chịu để nó mắng à?”

Lan lạnh:

“Sao chịu được. Nghe nói tát nó bạt tai. Du nhi tát đến ngây người, một lúc sau mới òa khóc một trận. Cứ tưởng ngày nay nó yên phận rồi, sao lại chạy đến đây?”

Trong viện mọi người nói chuyện, không ai để đến nó, cũng không ai mở cửa nó, nó đành đứng chờ đáng thương cổng.

Đến khi chúng ta chuẩn xong đi ra, nó mới rưng rưng lại gần, yếu ớt gọi ta:

“Mẫu thân…”

6

Đúng là dáng vẻ đáng thương hết mức.

Y hệt kiếp trước mỗi lần nó lười biếng, trốn việc ta trách phạt.

Khi ấy ta xem nó như con ruột, đương nhiên yêu thương nó muôn phần.

Nhưng lúc , ta sinh nổi chút lòng thương nào.

Ta xem như không thấy người , đi thẳng qua bên cạnh nó.

Nó lại tiến lên hai bước, kéo vạt ta:

“Mẫu thân, con lạnh quá, con thật sự rất lạnh… căn bản không quan tâm con. Con, con vẫn ở bên mẫu thân.”

Tay nó còn chưa chạm đến vạt ta đã nhi gạt ra.

Nó cau mày bàn tay bẩn thỉu của Du:

“Mẫu thân ra , đệ không thấy sao? Nếu làm bẩn y phục của mẫu thân thì nào?”

Thấy nhi chắn ở giữa, gương ngây thơ vô tội của Du lập tức lạnh xuống, trong đôi đen hiện ra vài phần u ám của người trưởng thành.

“Ngũ , huynh cố không ta nói chuyện với mẫu thân sao? lẽ mẫu thân là mẫu thân của một mình huynh?”

Vẻ nhi khựng lại.

Rốt cuộc nó vẫn còn nhỏ. Du chụp một cái mũ lớn như vậy xuống, nó làm sao đỡ nổi.

Lan bên cạnh mỉa mai:

“Du nhi tuổi còn nhỏ, trí nhớ sao lại kém ? Hôm đó chính miệng cậu nói trước mọi người rằng không phu nhân chúng ta làm mẫu thân, chịu hiếu kính Xuân của cậu sao?”

“Sao , giờ ngay cả ruột cũng không cần nữa, lại vội vã chạy đến nhận mẫu thân à?”

Du châm chọc đến đỏ bừng, vừa kinh ngạc vừa xấu hổ tức giận:

“Ngươi, ngươi là một nha hoàn, vậy mà dám nói chuyện với ta như ?”

Kiếp trước, Lan một lòng cảm thấy nó sẽ là chỗ dựa sau của ta. Các nàng đối tốt với nó thêm một phần, trong lòng nó sẽ nhớ ân ta thêm một phần, vì vậy vô cùng quan tâm thương tiếc nó.

Đừng nói là lạnh mỉa mai như , ngay cả một câu nặng lời cũng chưa từng nói.

Khó trách lúc nó kinh ngạc đến vậy.

Nó đã quen với việc toàn bộ nô bộc, nha hoàn trong viện ta tươi đón tiếp, nghe lời răm rắp.

Ta lười để đến nó nữa, dẫn nhi đi về phía cổng chính, vừa đi vừa dặn dò tỉ mỉ:

“Lục tiên sinh là đại nho nổi tiếng khắp Đại Triệu. Con gặp ông ấy, nhất định cung kính lại càng cung kính. Hôm nay là lần đầu thầy trò gặp , để lại ấn tượng tốt với Lục tiên sinh.”

Du vốn đang cắn răng theo phía sau bỗng đứng khựng lại, hơi run:

“Mẫu thân, người để Lục tiên sinh đến dạy huynh ấy?”

Không ai để đến nó.

Nó nghiến răng đuổi theo, cất lớn:

“Mẫu thân không thể thiên vị như vậy. Nếu Ngũ có đại nho dạy dỗ, con cũng học cùng Lục tiên sinh.”

Ta lạnh trong lòng.

Kiếp trước bắt nó đọc sách khác nào lấy mạng nó, còn dỗ dành, dụ dỗ.

Tư chất như vậy cuối cùng đỗ được tiến sĩ, vốn nên thắp hương cảm tạ trời đất. mà nó còn quay đầu cắn ngược ta một nhát thật đau.

Bây giờ ta nó tự do đúng như nó , nó lại đến trách ta thiên vị.

mù hết rồi à?” Ta lạnh nói với hai tên tư sau lưng nó. “Còn không đưa nó về đi? Định để nó khóc lóc ăn vạ theo ta ra đến cổng lớn mất sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.