Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Tuyết lớn phong , xe ngựa khó , các tuyến lương đạo thường quy của châu phương đều đứt. Một đám người trong triều vây quanh bản đồ tranh cãi nửa ngày, không ai đưa được cách khả dụng.

Ta nhìn chằm chằm bản đồ rất lâu, bỗng nhớ cách nữ nhân Thục địa tiếp sức vận lương, lại nhớ những thẻ gỗ ở Hà Đông.

Lương đạo đứt, không có nghĩa người không thể tiếp sức.

Đêm ấy, ta dẫn người Lương thự thức sáng trong công sở, vẽ lại một tuyến “ vận tiếp lực đạo”.

Tách tuyến dài vốn có thành mười bảy ngắn, mỗi chỉ do châu huyện gần phụ trách, quan dịch, nghĩa thương, thuyền dân, xe trượt tuyết, phu khuân vác thay phiên tiếp sức. xảy vấn đề thì chỉ tra ; ai giao chậm, trực tiếp ghi tên tấu lên. Một tuyến lương dài ai cũng có thể đùn đẩy, bị ta tách thành mười bảy sợi dây ngắn không ai tránh được.

Ngày hôm sau ta mang phương án lên triều, vị lão thần trước còn chê ta chuyện đều ngây .

Có người nhỏ giọng nói: “Cách giống như dệt lưới.”

Ta nghe thấy, chỉ nhàn nhạt đáp một câu.

“Lưới dệt dày, người mới không lọt xuống được.”

22

Bệ hạ chuẩn.

Từ sau, Lương thự không chỉ tra sổ, cũng bắt sửa .

Bốn mươi ngày vận lương tiếp sức phương , ta gần như chưa ngủ một giấc trọn vẹn. sập, nghĩa thương không đủ chậu than, trạm dịch chết rét ngựa thồ trước, châu lén đổi bao đánh dấu, cấp báo ban đêm từng phong từng phong đưa tới, ta dưới đèn phê tê cả cổ .

Có một lần trời gần sáng, ta gục bên bàn chợp nửa khắc. tỉnh lại, trên người có thêm một chiếc áo choàng.

Không cần ngẩng , ta cũng biết ai.

Tiêu Ký Dã đứng bên cửa sổ, trong còn cầm quyển sổ giao tiếp trạm thứ chín phương ta vừa phê xong.

cứ thức như vậy, sớm muộn cũng làm hỏng thân mình.”

“Hỏng không được.” Ta xoa xoa mi tâm, “Phương còn ba trạm chưa qua.”

quản lương đạo thiên hạ, trước hết cũng phải có mạng quản.”

Ta ngẩng nhìn hắn, bỗng : “Sao lại tới nữa?”

“Thay phụ hoàng xem xong tấu chương, tiện .” Hắn nói rất nhạt, như chỉ tiện .

Ta nhìn vẻ mệt mỏi không che được dưới hắn, bỗng bật cười.

“Tiêu Ký Dã.”

“Ừ?”

“Mỗi lần nói tiện , đều không giống .”

Hắn ngẩn , sau cũng cười.

“Vậy lần sau ta nói thẳng hơn một chút.”

“Ví dụ?”

Hắn đặt quyển sổ giao tiếp lại trên bàn ta, ánh rơi xuống, rất vững.

“Ví dụ như ta không yên tâm .”

Trong phòng yên tĩnh một thoáng.

Ánh đèn khẽ lay, ta nhìn hắn, bỗng cảm thấy rất thứ qua bị ta cố ý đè xuống không chạm vào, dường như đều nhẹ nhàng động đậy trong khoảnh khắc .

Nhưng ta không tiếp lời.

Ta chỉ đẩy tấm đồ vận lương tiếp sức kia phía hắn.

“Vậy giúp ta xem trạm thứ mười.” Ta nói, “Số hao tổn của họ không đúng.”

Tiêu Ký Dã cúi lật một trang, khóe môi khẽ cong lên.

“Được.”

trận tuyết phương dừng lại, chuyến lương tiên cũng tới nơi.

Ngày cấp báo đưa kinh thành, ta trong công sở rất lâu không động.

Cánh từng trận ê mỏi, người dựa vào lưng ghế mới nhận mình đã đêm không ngủ.

23

Đúng lúc , trong cung có người truyền chỉ, nói Hoàng hậu mời ta vào cung.

ta vào cung Phượng Nghi, Hoàng hậu đang trong noãn các nấu trà. nay già rất , nhưng ánh nhìn ta lại trầm tĩnh hơn trước.

.”

Ta vâng lời xuống.

Hoàng hậu đích thân rót cho ta một chén trà, không nói công trước, ngược lại nhắc chuyện xưa.

“Lần con vào cung hồi nhỏ, mới cao chừng .” giơ ướm một chút, “Cô nương nhà người khác đều học cách làm nũng, riêng con ôm một quyển sổ cũ, nói muốn bản cung vì sao dưa quả của ngự thiện phòng tiêu hao hơn trước.”

Ta nhất thời bật cười.

ấy thần nữ không hiểu chuyện.”

“Con không phải không hiểu chuyện.” Hoàng hậu nhìn ta, chậm rãi nói, “Con chỉ từ nhỏ đã biết, sống hồ đồ không giữ được mạng người.”

đẩy chén trà phía ta, bỗng : “Minh Di, con có từng nghĩ sau thành hôn thì làm thế không?”

Ta nắm chén trà, không lập tức trả lời.

Hoàng hậu lại cười trước.

“Đừng căng thẳng, bản cung không phải tới làm mai cho ai. Bản cung chỉ bỗng muốn một câu, hôm nay qua ngần ấy , có phải con vẫn sợ một đồng ý với ai, sẽ tự đồng ý mất chính mình không?”

Ta ngước nhìn .

Câu giống như lập tức thẳng vào lòng ta.

Ta im lặng rất lâu, mới khẽ ừ một tiếng.

Hoàng hậu gật , thần sắc không hề bất ngờ.

“Vậy con đừng vì để người khác yên lòng trước tiên ủy khuất chính mình.” nói, “ mẫu thân con vào cung gặp bản cung, từng nói một câu. Bản cung nhớ tận hôm nay. ấy nói, nữ nhi không sinh để lấp cửa nhà ai. Nếu nàng có thể tự đứng vững, chính nàng chính môn mi.”

Cổ họng ta bỗng nghẹn lại.

Hoàng hậu lại như không nhìn thấy gì, chỉ nhẹ nhàng khoát .

. Lương phương đã thông, con cũng nên ngủ một giấc.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.