Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

Tôi lục tung một hồi, cuối cùng lấy từ đáy vali ra một chiếc váy liền màu đen mua cách mấy năm. Đó là chiếc váy tôi đặc biệt mua để tham gia một hội thảo y khoa quan trọng, kiểu dáng đơn giản, thanh lịch, không có họa tiết thừa thãi.

Hồi đó Nghiêm Tranh Minh liền nhíu mày chê già, không đẹp.

Thế là tôi chẳng bao giờ mặc lại nữa.

Giờ lại, thật vặn.

Từ hôm nay trở , tôi không cần phải mặc những bộ quần áo mà không thích chỉ để lấy lòng ai đó nữa.

Tôi chính là Quý Ninh, chỉ là Quý Ninh mà thôi.

***

Tôi mặc chiếc váy liền màu đen đó , gương.

Người nữ gương có khuôn mặt mộc mạc, nhưng ánh không còn hiền lành, quy lụy của ngày .

Chiếc váy này, Nghiêm Tranh Minh nói là già.

Nhưng hôm nay tôi lại, chỉ trầm tĩnh, và tự do.

Tôi trang điểm nhẹ, chọn màu son đỏ thuần, làm sáng khuôn mặt, như một lời tuyên ngôn thầm lặng.

Đúng sáu giờ, chiếc xe của Trợ lý Trần đỗ chuẩn xác cửa.

Địa điểm bữa tiệc là một nhà hàng Trung Hoa dành riêng cho hội viên, nằm ẩn một con ngõ tĩnh lặng. Ngay cả biển hiệu cửa cũng không có, chỉ thắp ngọn đèn lồng cung đình cổ kính.

Trợ lý Trần dẫn tôi tới một căn phòng có tên “Tĩnh Tư”, thay tôi đẩy cửa bước vào.

đã có vài người ngồi sẵn.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là một người đàn ông trung niên vẻ đẹp nho nhã, chắc hẳn là của Nhậm Diễm. cạnh ông là một người nữ ăn mặc sang trọng bộ sườn xám, đường nét trên khuôn mặt có vài phần giống Nhậm Diễm.

Phía kia, một người nữ trung niên vô cùng nhiệt tôi bước vào thì liền sáng rực , vội vàng dậy.

“Ôi chao, Ninh đến rồi! Nhanh qua ngồi !”

Là mợ.

Nhậm Diễm ngồi cạnh , tôi bước vào cũng dậy, rất tự nhiên kéo chiếc ghế trống cạnh ra.

, mẹ, mợ.” anh mở lời, giọng điệu bình thản, “ là Quý Ninh, vợ con.”

chữ “vợ con” được anh nói một cách rành rọt và chắc nịch.

Tôi có thể nhận được ánh của mẹ anh đổ dồn về phía , theo soi xét, nhưng không quá khắt khe.

Tôi khẽ gật đầu chào : “ chào chú, cô, chào mợ ạ.”

“Ngồi ngồi , đừng mãi thế.” Mợ nhiệt chào tôi, rồi quay sang nói với mẹ Nhậm Diễm: “Chị dâu xem, em đã bảo Ninh đứa trẻ này ngoan mà, dáng vẻ lại xinh đẹp, tính nhã nhặn nữa.”

Mẹ Nhậm Diễm khẽ mỉm cười, không đáp lời, chỉ quay sang nói với tôi: “ đừng nghe mợ nói linh tinh, ngồi , đường mệt rồi.”

Giọng rất hòa nhã, nhưng tự theo một loại giác xa cách.

Bữa tiệc diễn ra không quá nhiệt nhưng cũng không hề gượng gạo.

của Nhậm Diễm ít nói, thỉnh thoảng mới tôi vài câu về công việc. Tôi đều trả lời trung thực: là bác sĩ khoa sản, công việc bận rộn, áp lực lớn, nhưng lại giác thành tựu.

Nghe xong, ông gật đầu không gì thêm.

Mẹ của Nhậm Diễm lại quan tâm nhiều hơn đến những chi tiết nhỏ sinh hoạt. Bề ngoài có vẻ như chỉ han bâng quơ, nhưng thực chất câu nào cũng là dò xét.

“Nghe Nhậm Diễm nói đứa quen nhau chưa được bao lâu đã quyết định tiến tới hôn nhân, giới trẻ thời nay quả nhiên là bản lĩnh hơn chúng hồi đó.” gắp cho tôi một miếng thức ăn, giọng điệu nhàn nhạt.

Tôi đang mải suy nghĩ xem nên trả lời thế nào thì Nhậm Diễm ngồi cạnh đã mở lời thay tôi.

“Gặp đúng người rồi thì không muốn chờ đợi nữa.”

Anh nói một cách thẳng thắn, ánh lướt qua tôi rồi dừng lại ở mẹ anh, như thể đó mới là toàn bộ thật.

Mẹ anh hơi sững lại, sau đó mỉm cười: “Cũng phải, chuyện đúng là thuộc vào chữ duyên.”

Khi bữa ăn gần kết thúc, mợ vẫn đang hăng hái vạch ra kế hoạch: “ Ninh này, bao giờ đứa định tổ chức đám cưới? Phải chuẩn bị chu đáo vào, không thể để Ninh chịu ấm ức được.”

Tôi định tiếng bảo chúng tôi đã bạc kỹ rồi, không tổ chức đám cưới.

Nhưng Nhậm Diễm đã nhanh nhảu nói : “Không vội đâu ạ, cô ấy bận công việc lắm, đợi cô ấy rảnh rỗi rồi tính sau. Mọi chuyện cứ theo ý kiến của cô ấy là chính.”

Mợ lập tức vỗ tay tán thưởng: “Đúng đúng đúng, nghe lời Ninh! Nhậm Diễm nhà thế mà biết chiều vợ ghê!”

Tôi quay sang người đàn ông cạnh, anh đang cúi đầu, chậm rãi nhấp một ngụm trà. Đường nét góc cạnh trên góc nghiêng của anh lạnh lùng, nhưng không hiểu sao lại đến cho người một giác an tâm.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bị tông “rầm” một cái.

Một bóng người sặc sụa mùi rượu xông vào, là Nghiêm Tranh Minh.

Bộ dạng anh còn thảm hại hơn cả buổi sáng, đỏ ngầu, bước chân xiêu vẹo, cứ chằm chằm vào tôi.

“Quý Ninh,” Anh mở miệng, giọng khàn đặc, “Em còn dám tới thật à! Theo anh về!”

Bầu không khí phòng lập tức đông cứng lại.

Mợ giật nảy , sắc mặt mẹ Nhậm Diễm cũng sầm xuống.

tay đang giấu dưới gầm của tôi siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng tay.

Tôi không ngờ anh lại tìm đến tận .

Tôi chưa kịp tiếng thì Nhậm Diễm đã bật dậy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.