Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thái tử đã đến tuổi nhược quán mà còn là trai tân.
Hoàng hậu đã ban tặng không bao nhiêu thị thiếp xinh đẹp, mà hắn không mảy may lay động.
Hoàng hậu lo lắng Thái tử có ẩn tật, liền hạ lệnh cho ta, cung tâm phúc của người, đến Đông Cung thăm dò.
đầu tiên ta Đông Cung, Thái tử đã hớn hở dán sát người ta:
“Đường Lê cô cô, người nàng thơm quá…”
Đêm đó, ta chuốc mê rồi đưa thẳng giường của hắn.
Hắn đâu có ẩn tật, rõ ràng là con sói đói!
1
Ta run rẩy đôi chân bò xuống giường, khó nhọc nhặt lấy y phục vương vãi dưới đất rồi mặc .
Không kìm được ngoảnh lại, ta nhìn vệt máu đã khô trên tấm đệm.
Trời đất quay cuồng, ta bất cẩn ngã ngồi bệt xuống đất.
Cung bên ngoài nghe động tĩnh liền bước , : “Đường Lê cô cô, nô tỳ đã chuẩn nước tắm xong rồi ạ.”
Ta ấp úng : “Không, không cần đâu…”
Cung vội vàng đi đỡ ta dậy: “Đường Lê cô cô, Điện hạ dặn rằng chờ người tỉnh lại hầu hạ người tắm rửa, mời người theo nô tỳ ạ.”
Ta mơ màng nàng dẫn đến phòng tắm.
Ngâm làn nước rắc đầy cánh hoa, ta không dám tin những xảy đêm .
Ta tên là Đường Lê, nay hai mươi lăm tuổi, vốn là chưởng sự cô cô hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu.
còn chưa đầy nửa nữa là ta có thể rời cung xuất giá.
hôm , Hoàng hậu giao cho ta nhiệm vụ trọng yếu.
Thái tử Lưu Duẫn Hành đã tròn hai mươi tuổi.
Ngay khi Hoàng thượng muốn hôn, hắn cũng tìm đủ lý do để khước từ.
Những , Đế hậu không ít lần nhét thị thiếp Đông Cung, Lưu Duẫn Hành đều chẳng thèm đụng , tất đều trả về.
Hoàng hậu tưởng hắn có sở thích đoạn tụ, thậm chí còn cài cắm đủ loại mỹ nam bên cạnh hắn để thăm dò, nào ngờ Thái tử giữ vững phong thái Liễu Hạ Huệ, ngồi lòng mà chẳng hề lay động.
Hoàng hậu lo lắng con trai mắc ẩn tật, Ngự y bắt mạch cũng chẳng tìm manh mối .
Hoàng hậu không còn cách nào khác, đành phái ta mặt, yêu cầu ta tìm hiểu nguyên do vì sao Lưu Duẫn Hành lại thanh tâm quả dục như .
Ta nhập cung đã mười , vốn luôn an phận thủ thường, rất được Hoàng hậu trọng dụng.
Hơn nữa ta và Lưu Duẫn Hành cũng có chút duyên cũ, mỗi khi Lưu Duẫn Hành Trường Tín Cung của Hoàng hậu vấn an, hắn đều đặc biệt hỏi thăm ta.
đầu tiên ta Đông Cung, Lưu Duẫn Hành liền đuổi hết người lui xuống, nắm lấy tay ta : “Đường Lê cô cô, cuối cùng cũng chờ được nàng , sau này nàng hoàn toàn là chỗ dựa của ta.”
Ta thụ sủng nhược kinh đáp: “Thái tử Điện hạ quá lời rồi, nô tỳ được hầu hạ người là phúc phận ạ.”
Lưu Duẫn Hành vui vẻ mặt, khác hẳn với vẻ chững chạc điềm tĩnh thường, thậm chí chàng còn tiến sát lại gần ta mà ngửi vài .
“Đường Lê cô cô, trên người nàng thơm quá, nàng dùng liệu vậy? Hay là mai dùng của nàng làm cho ta túi thơm nhé?”
Ta lắc đầu đáp: “Nô tỳ không có dùng liệu , chắc là mùi dầu thơm trên tóc thôi ạ…”
Hắn cười càng thêm rạng rỡ, nhẹ nhàng vuốt ve tóc mai của ta: “Chắc là mùi cơ thể của nàng, ta thật sự rất yêu mùi này…”
Ta cảm có đó không ổn, sao Thái tử Điện hạ lại trở thành kẻ háo sắc này?
Đây còn là Lưu Duẫn Hành – bậc khiêm khiêm quân tử mà ta từng không?
Lúc ấy ta không nghĩ nhiều, Lưu Duẫn Hành lúc nhỏ còn từng gọi ta là tỷ tỷ, có lẽ hắn coi ta như tỷ tỷ mà nũng nịu thôi.
Đêm đó, ta ngủ tại phòng ngoài tẩm điện của Lưu Duẫn Hành.
Đang chìm cơn mơ màng, chợt lồng ngực đè nặng, ngay việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Ta giật tỉnh giấc, mới Lưu Duẫn Hành đang đè người .
2
Ta khẽ thốt : “Điện hạ? Ngài đang làm vậy?”
Ta vậy mà lại đang ở tẩm cung của Lưu Duẫn Hành, hắn chống người phía trên, thở dốc : “Đường Lê cô cô còn giả vờ không ?”
Ta hét cầu cứu, hắn chế ngự hoàn toàn.
suốt quá trình đó, hắn không ngừng thì thầm bên tai ta: “Cuối cùng nàng cũng thuộc về ta… nàng là của ta…”
Ta ước đây là ác mộng, để mai tỉnh dậy mọi chuyện sẽ đi. nỗi đau xé nát cơ thể đã xác thực cho ta , đây không là mơ!
Ta thu lại suy nghĩ, bực dọc che kín mặt.
Hoàng hậu bảo ta thăm dò nội tình, cuối cùng ta lại tự dâng hiến thân xác!
Hơn nữa, nhìn dáng vẻ phóng túng đêm của Lưu Duẫn Hành, hắn đâu hề có ẩn tật ?
Nếu vậy thì tại sao bao nay hắn lại sống thanh tâm quả dục như ?
Ta thực sự không ăn với Hoàng hậu nào, nếu người ta đã thất thân với Lưu Duẫn Hành, liệu có giết ta diệt khẩu không?
Ta sợ hãi đến rùng . Ta vội vàng bò khỏi bể nước, lau khô thân thể.
Cung giúp ta mặc y phục và chải tóc, ta vốn không muốn mượn tay người khác, ngặt nỗi Lưu Duẫn Hành giày vò đến mức đau nhức người.
Ta cũng chẳng đếm nổi đêm hắn đòi hỏi bao nhiêu lần, thực sự như con dã thú đói khát vậy.
Sau khi ăn mặc chỉnh tề, ta chậm rãi dán sát tường mà đi về phía phòng ngoài.
Đám thái giám và cung đang quét dọn sân nhìn ta, đều cung kính cúi đầu hành lễ: “Đường Lê cô cô an khang.”
Ta bối rối gật đầu với bọn họ: “Mọi người vất vả rồi…”