Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
3
Vừa vào phòng, tôi đã nóng lòng mở .
Tôi kéo ghế ra, ra hiệu anh ngồi xuống.
“Ngồi .” Tôi hì hì, đẩy trước ghế.
Bùi cau mày, không nhúc nhích.
Ánh mắt anh chằm chằm vào VS Code trên màn hình , môi mỏng mím thành một đường .
“ nên… muốn anh cái này?”
Hửm?
À! Tôi vỗ một cái. Vừa tâm trạng quá nôn nóng, mà quên sạch chưa nói bối cảnh sự việc!
“Đúng , bài tập lớn cuối kỳ. Mấy môn chuyên ngành đều cần hệ thống, nhưng mà… không biết .”
“Thật sự quá khó.”
Tôi cúi , bĩu môi, trông đáng thương vô cùng.
Cũng tại anh trai tôi chắc như đinh đóng cột rằng học kỳ này tôi chắc chắn không hoàn thành nổi bài tập lớn cuối kỳ.
Dù xong thì cũng tìm giúp.
Lúc chọn chuyên ngành, tôi sống chết đòi chọn cùng chuyên ngành với Bùi .
Sau khi nhập học mới phát hiện mình đã đánh giá quá cao trí thông minh bản thân.
Code đối với tôi chẳng khác gì thiên thư.
Anh trai tôi tôi không biết trời cao đất dày.
Cuối cùng, dưới phép khích tướng anh ấy, tôi mơ mơ hồ hồ đồng ý vụ cá cược.
Anh ấy thắng, tôi mua anh ấy một bộ cấu hình cao cấp nguyên bộ; tôi thắng, anh ấy chuyển tôi hai trăm nghìn.
đàn ông trước mắt bỗng khẽ , cúi xuống, giữ tầm mắt ngang với tôi.
Sau đó anh nhướng mày, chậm rãi, nói mang theo vẻ trêu chọc rõ ràng:
“ nên… muốn ăn không anh?”
Máu tôi lập tức xông đỉnh .
ảo à? Sao tôi cảm mình bị trêu ?
“Không… không ăn không.”
Tôi gần như theo bản năng cầm điện thoại , mở WeChat chuyển khoản.
Chuyển khoản 10.000.
Bùi nheo mắt điện thoại, khóe môi cong một nụ nhàn tản.
“Tiểu Thời Ý giàu à?”
Anh ngước mắt tôi, pha vài phần lười biếng trêu chọc:
“Hay … bao nuôi anh luôn .”
óc tôi “vù” một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.
Không biết phải xử lý sao luôn.
4
Tôi ngây tại chỗ, nhịp tim tăng vọt, cảm như sắp lao khỏi cổ họng.
Bùi giơ tay nhẹ nhàng xoa tóc tôi, nói mềm mại dịu dàng.
“Được , trêu thôi.”
Anh thu ánh mắt , về phía màn hình , im lặng một lát mới tiếng.
“Bắt từ thứ Hai, mỗi ngày chỗ anh, anh cầm tay chỉ viết.”
Tôi lập tức trợn to mắt, tim lồng ngực nhảy loạn .
Nam đơn nữ chiếc ở chung một phòng!!!!!!!
!!!
Đây không phải cơ hội trời ban thì gì!!!
Tôi cố hết sức kìm nén niềm vui sướng điên cuồng lòng, vặn vẹo nắm góc áo.
“Ôi chao, nhà anh, phiền anh không?”
Bùi khẽ , rũ mắt tôi.
“ một chút.”
“Nhưng mà… đừng loạn được.”
nói trầm thấp anh mang theo chút khàn khàn mê hoặc, khiến tôi cảm thấy không chân thực.
Tôi ngước mắt anh, tắp va vào ánh mắt nóng rực anh.
lòng rung động từng cơn, miệng không khống chế được mà đáp bừa:
“Ồ… ồ…”
Đột nhiên dưới lầu vang một tiếng gọi rất lớn.
“Bùi ! Bùi ! đâu? đâu ?”
Thời Mục chết tiệt!
Tôi theo bản năng siết chặt nắm tay, nghiến răng mức răng hàm sau cũng sắp nát.
“Hôm nay anh trước.”
Bùi sải đôi chân dài ra cửa.
Đúng lúc định mở cửa, anh đột nhiên xoay , cúi xuống bên tai tôi, thở ấm nóng quét qua vành tai tôi.
“… tối thứ Hai gặp nhé.”
Nhiệt độ còn lưu bên tai khiến chân tôi mềm nhũn. Còn anh đã đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh không gợn sóng tôi, như thể vừa chỉ ảo tôi.