Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Những ngón tôi siết chặt lớp vải áo ngực anh.
Tiếng tim đập vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, không phân biệt được là của anh hay của tôi.
Rất lâu sau, tôi nghe chính mình : “Được.”
***
Giang Dữ Bạch rút lui.
Không có bất kỳ dấu hiệu báo nào. hôm sau, đột ngột ra thông báo đạo diễn Giang vì kẹt lịch cá nhân nên không thể tiếp tục ghi hình, phần khách mời đặc biệt bị hủy bỏ.
tôi sự thật không phải vậy.
Vì tôi đã nhìn tin nhắn trong Thẩm Quyện.
Tối hôm đó anh đi tắm, để tủ giường lên, tôi thề là tôi không cố ý nhìn, nội dung tin nhắn cứ nhảy lên liên tục.
*[Anh Thẩm, bên chỗ Giang Dữ Bạch đã đàm phán xong. Toàn bộ tài nguyên hợp tác mùa tới đều nhường cho cậu , cậu đồng ý rút lui. Cậu chuyển lời với anh một câu—”Tôi không định làm gì cô cả, tôi chỉ cô rất đẹp thôi”.]*
*[ có cần gì với cậu không?]*
Tôi không Thẩm Quyện trả lời thế nào, mười phút sau, người có tên “Thư ký Chu” kia gửi một ảnh chụp màn hình.
Thẩm Quyện chỉ đáp đúng bốn chữ: *[Thế không được.]*
Tôi nhìn dòng chữ đó, lòng bàn tứa mồ hôi lạnh.
Không phải vì ghen tị.
Mà là vì tôi nhận ra — căn bệnh của Thẩm Quyện, có lẽ còn nặng hơn tôi tưởng rất nhiều.
Ba tiếp theo, tôi bắt có ý thức quan sát anh.
ống kính, Thẩm Quyện vẫn là vị ảnh đế thanh lãnh, lịch sự xa cách, cư xử cực kỳ chuẩn mực. Tương tác với tôi rất chừng mực, cùng lắm là khi đưa cốc nước ngón chạm nhau một chút, lúc vô tình chạm mắt thì khóe môi khẽ cong lên.
Bình luận thì cứ đua nhau “đẩy thuyền điên cuồng”, mắt Thẩm Quyện nhìn Cố Niệm Niệm chứa toàn sao trời.
khi máy quay tắt, Thẩm Quyện sẽ đứng lỳ ngoài hành lang phòng tôi rất lâu.
Lần tiên tôi phát hiện ra là vào lúc 2 giờ không được, mở cửa ra rót nước, vừa kéo cửa ra đã anh dựa lưng vào bức tường đối diện. Trong anh xoay xoay chiếc bật lửa bạc, lửa lúc lúc tắt, anh rủ mắt xuống không nhìn rõ biểu .
“Anh đứng đây bao lâu ?” Tôi sững lại một lúc lâu mới hỏi được.
Anh ngước mắt lên, dường như không ngờ giờ này tôi lại tỉnh giấc. Khựng lại hai giây, anh khàn giọng đáp một câu “Đi ngang qua”, quay người bỏ đi.
hôm sau, ngoài hành lang có thêm một chiếc ghế sofa.
thứ ba, chiếc ghế sofa đó có thêm một chiếc chăn mỏng. Tôi tựa vào khung cửa nhìn anh: “Thẩm Quyện, có phải anh không dám một mình không?”
Anh không gì. Tôi bước tới, kéo anh đứng dậy, đẩy vào trong phòng chính, đóng cửa lại. “ trong phòng này.” Tôi ấn anh ngồi xuống mép giường, tự mình ôm chăn nằm ra sofa. Trong bóng tối, anh cố chấp mở trừng trừng mắt nhìn tôi suốt cả đêm.
thứ tư, lúc tôi tỉnh dậy, người đang đắp chiếc áo khoác của anh, thoang thoảng mùi hương tuyết tùng.
***
Khi đi đến hồi kết, quản lý của Thẩm Quyện – chị Tần đến thăm phim trường.
Chị Tần là người đại diện vàng có tiếng trong giới, từng đào tạo ra hai thế hệ ảnh đế, thủ đoạn cứng rắn, mắt sắc bén. Thẩm Quyện là do chị khai quật, bọc dẫn dắt từ đến tận bây giờ, quan hệ giữa hai người vừa là thầy vừa là bạn.
sắp xếp một phần “Người thân bạn bè đến thăm”, để người nhà của khách mời xuất hiện sóng chia sẻ sự thấu hiểu như kỳ vọng dành cho khách mời.
Đến lượt Thẩm Quyện, chị Tần ngồi ống kính, phong thái ung dung: “Thẩm Quyện là diễn viên thuần túy nhất mà tôi từng gặp, cậu đã giao phó toàn bộ con người mình cho diễn xuất.”
MC nhân cơ hội bắt lời: “Vậy chị Tần có lý do Thẩm Quyện đến tham gia hẹn hò này không?”
Chị Tần mỉm : “Đương nhiên là , cậu chính là vì Cố…”
đổ chuông.
Chị Tần cúi nhìn một cái, biểu hơi biến đổi một chút, sau đó lập tức lấy lại vẻ tự nhiên: “Xin lỗi, tôi nghe một lát.”
Chị đứng dậy đi ra mép trường quay nghe máy. Tôi ngồi ghế sofa khu vực chờ, khoảng cách không xa không gần, vừa vặn nghe được loáng thoáng vài từ.
“… Cậu chắc chứ… … đừng lên tiếng, trông chừng cậu cho kỹ.”
Chị Tần cúp , lúc bước nhìn lướt qua tôi một cái.
mắt đó rất phức tạp.
Có cảnh giác, có dò xét, và còn có một loại… kiêng dè rất khó tả.
Trong lòng tôi lờ mờ dâng lên giác bất an.
MC chuyển đề tài sang người thân tiếp theo. Người thân của tôi là anh cả Cố Lăng Tiêu. Khó khăn lắm anh mới rút được thời gian bay từ nước ngoài , mặc vest phẳng phiu ngồi ống kính, mặt không xúc lôi toàn tật xấu của gái ra đọc.
“Niệm Niệm là đứa con gái duy nhất trong nhà, từ nhỏ được chiều chuộng sinh hư, cho nên tính khí không tốt lắm, kén ăn, hay gắt gỏng lúc mới dậy, đi mua sắm có thể đi liền tám tiếng.”
Bình luận bò: *[Chuẩn anh ruột đây ! chết mất!]*
*[Đại ca, rốt cuộc anh đến để chống lưng hay đến để dìm hàng vậy hả hahahaha]*
“ mà,” Cố Lăng Tiêu chuyển giọng, nhìn thẳng vào ống kính, mắt trầm hẳn xuống, “Con bé lương thiện, chân thành và dũng . Con bé chưa bao giờ vì gia thế mà coi thường bất kỳ ai. Khi thích một người sẽ dốc toàn tâm toàn ý, lúc bị thương không hé răng nửa lời.”
“Tôi hy vọng người sau này ở bên cạnh con bé, sẽ không phụ bạc tấm lòng đó.”
Anh dừng lại một nhịp: “Nếu như không làm được—”
“Nhà họ Cố sẽ không khách khí.” Âm đuôi của chữ cuối cùng như nện mạnh xuống, toàn hội trường im phăng phắc.
Bình luận: *[Đại ca ngầu bá cháy!!!]*
*[Sách giáo khoa tổng tài bá đạo!!!]*
Hốc mắt tôi hơi nóng lên, chạy chậm tới nhào vào lòng anh cả. Anh vò rối tóc tôi lại vụng vuốt lại cho ngay ngắn, trầm giọng : “Bố quay xong thì nhà ăn cơm.”