Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi ngẩng đầu , ngoài cửa lớp đã vây quanh một vòng người hiếu kỳ.
Lục Tĩnh Châu đang tựa người vào khung cửa, dưới mắt là quầng thâm đen xì.
Trông anh ta này và người ảnh tối qua hoàn toàn như hai con người khác biệt.
19
Lục Tĩnh Châu kéo tuột tôi vào một căn phòng không người.
Cửa bị khóa trái.
Anh ta chống hai bức tường sau lưng tôi, bao vây tôi ở giữa.
“Buổi hòa nhạc… tại em không ?”
Tôi ngoảnh đi chỗ khác, không thèm đáp lời.
“Dư Niệm, em có thể… em có thể đối xử với tôi như vậy?”
Anh ta cưỡng ép xoay tôi lại, bắt tôi phải nhìn thẳng vào mắt mình:
“Dư Niệm, em có tim không hả? Khi tôi ôm bó hoa, tràn đầy hy vọng đứng đợi em xuất , người lại là Tống Gia Gia!”
“Em cư nhiên lại đưa vé cho ấy! Đây là gọi là ‘cho tôi thêm một cơ hội nữa’ mà em đã ?”
“Phải.” Tôi lạnh lùng đáp trả.
“Cảm giác ôm đầy hy vọng để huyễn hoặc về tương lai với một người, cuối lại phát tất cả chỉ là lời dối trá, có tốt đẹp không?”
“Kiếp trước, chẳng phải anh đối xử với tôi như vậy ?”
Lục Tĩnh Châu nhíu mày, giọng kìm nén đau đớn:
“Dư Niệm, em là cậy vào việc tôi không nỡ bắt nạt em, nên mới có thể tổn thương tôi một cách không kiêng nể gì như thế.”
Tôi cố gắng vùng ra khỏi vòng anh ta.
“Kiếp này, tôi chỉ muốn rời xa anh.”
Lục Tĩnh Châu nghe đây bật cười thành , nhưng nơi khóe mắt lại vương lệ.
“Dư Niệm, tại rõ ràng tôi đã với em rằng kiếp này tôi chỉ mình em thôi, mà em vẫn nhất quyết muốn bỏ rơi tôi?”
“Em chẳng phải là tôi ? em nỡ lòng không cần tôi nữa?”
“Tôi biết kiếp trước tôi đã quá thờ ơ với cảm xúc của em, nhưng tôi đang bù đắp rồi, tôi đang sửa đổi rồi mà, em đợi tôi một chút không được ?”
“Khó khăn lắm chúng ta mới trọng sinh, chẳng lẽ không thể xóa sạch quá khứ để bắt đầu lại từ đầu ?”
“Không thể.” Tôi kiên định : “Không phải mọi nỗi khổ tâm hay lời xin lỗi đều đổi lại được sự tha thứ.”
“Lục Tĩnh Châu, đừng tiếp tục như thế này nữa, nếu không anh sẽ chẳng giống mình nữa đâu.”
Gương anh ta vẻ lạc lõng cực, đứng ngây dại tại chỗ.
“Em Hà Diệp thế ?”
Tôi lắc đầu: “Không liên quan cậu ấy.”
Nhưng dường như dù tôi có phủ nhận thế , Lục Tĩnh Châu không tin rằng tôi đơn thuần chỉ là không muốn anh ta nữa.
“Dư Niệm, tôi không tin em không chút cảm giác với tôi!”
Anh ta nâng cằm tôi , định cưỡng hôn.
Tôi giật mình kinh hãi, vội vàng đẩy mạnh anh ta ra.
Đúng này, từ bên ngoài phòng vang của Hà Diệp:
“Dư Niệm, cậu có ở đó không?”
20
Lục Tĩnh Châu phớt lờ gõ cửa dồn dập bên ngoài.
Anh ta một lần nữa giam cầm tôi lòng, cúi đầu định cưỡng hôn.
Lần này tôi né tránh không kịp, bị anh ta hôn trúng.
Nhưng đúng ngàn cân treo sợi tóc ấy, Hà Diệp đạp cửa xông vào.
Một bàn hộ pháp lôi tuột Lục Tĩnh Châu ra.
Chẳng chẳng rằng, cậu ấy vung nắm đ.ấ.m giáng thẳng vào Lục Tĩnh Châu một cú trời giáng.
“Ai cho phép cậu đụng vào ấy!”
Lục Tĩnh Châu dùng ngón quệt nhẹ vệt m.á.u nơi khóe môi, khẽ cười khẩy một :
“Hừ, chắc cậu không biết đâu nhỉ, người đàn ông đầu tiên của ấy là tôi.”
Tôi thực sự kinh ngạc khi những lời này lại thốt ra từ miệng Lục Tĩnh Châu.
Anh ta quá vô liêm sỉ rồi!
Lại có thể đem từ kiếp trước ra để tranh luận với người của kiếp này.
Tôi vừa định mắng cho anh ta một trận, Hà Diệp đã cất lời:
“Chỉ có loại đàn ông vô dụng mới đem ‘lần đầu tiên’ của phụ nữ ra làm vốn liếng để khoe khoang.”
“Lần đầu tiên ghê gớm lắm ?”
“ ấy có phải người phụ nữ đầu tiên của cậu không?”
Sắc Lục Tĩnh Châu sa sầm xuống, im lặng không đáp.
“Xem ra là không phải rồi,” Hà Diệp mỉm cười đầy mỉa mai, “ ‘lần đầu tiên’ của mình không giữ nổi cho người mình , cậu không nhục nhã ?”
mắt Lục Tĩnh Châu thoáng qua một tia hoảng loạn, anh ta quay sang nhìn tôi, dường như muốn giải điều gì đó.
Nhưng tôi không cho anh ta lấy một cơ hội, dứt khoát Hà Diệp rời đi.
21
Hà Diệp chẳng biết bằng cách mà biết được tôi đang chuẩn bị thi cao .
Hôm nay, cậu ấy vốn định ôm cả một thùng tài liệu ôn tập lớp tìm tôi, ngờ lại vô tình bắt gặp cảnh tôi bị Lục Tĩnh Châu dồn ép căn phòng u tối ấy.
“Chỗ tài liệu này cậu cứ giữ lấy mà xem dần.”
Cậu ấy dường như cố ý không muốn nhắc lại vừa xảy ra.
Im lặng vài giây, tôi :
“Hà Diệp, tại tôi chỉ muốn tập trung toàn lực vào việc , không muốn đương gì cả, xin lỗi cậu.”
Thà đau ngắn hơn đau dài. Đã không tốt nhất vẫn nên cho rõ ràng.
“Có phải vì Lục Tĩnh Châu không?” Cậu ấy hỏi.
“Có phải thực ra người cậu là Lục Tĩnh Châu, việc tiếp cận tôi chỉ là để làm cậu ta ghen đúng không?”
Trời đất chứng giám, giờ tôi thực sự chẳng chút hứng thú với Lục Tĩnh Châu, nhưng quả thật đầu tôi tiếp cận Hà Diệp có vài phần muốn xem trò cười của anh ta.
Có điều, bây giờ mà giải mấy này chỉ khiến cậu ấy càng lún sâu hơn mà thôi.
Tôi vỗ vai cậu ấy, bằng giọng tâm huyết:
“Thực ra tôi không ngoan hiền như cậu tưởng đâu, tôi là một đứa ‘tra nữ’ hiệu đấy. Cậu cứ coi như tôi đã dạy cho cậu một bài đi, sau này gặp phải kiểu người như tôi nhớ tránh cho xa vào, đừng có dễ dàng trao đi chân tình của mình như thế.”
Đôi mắt Hà Diệp hoe đỏ, cậu ấy nắm c.h.ặ.t lấy tôi không chịu buông.
“Dư Niệm, một người đâu phải vì người đó tốt mới .”
“Cho dù cậu có là ‘tra nữ’ đi chăng nữa, tôi vẫn cậu.”
Tôi dứt khoát rút mình về: “Nhưng mà, tôi không cậu.”
Tôi vốn dĩ vô tâm, nhưng cuối vẫn lỡ trêu chọc vào người không nên trêu chọc.
May mà cậu ấy sớm lấy lại bình tĩnh.
“Dư Niệm, cậu không cần cảm có lỗi với tôi.”
“ cậu là của tôi, cậu không cần phải gánh nặng.”
“Nhưng tôi cầu một đặc quyền: Nếu sau này có một ngày cậu muốn đương trở lại, tên đầu tiên danh sách ứng cử viên phải là tôi.”
Gương cậu ấy đã khôi phục lại vẻ sảng khoái như ngày thường.
Chỉ là khoảnh khắc đó, tôi cảm cậu ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều.
22
Lục Tĩnh Châu và Hà Diệp đ.á.n.h nhau cuối không giấu nổi Tống Gia Gia.
ấy tìm tôi, vành mũ kéo xuống rất thấp, trông như vừa mới khóc xong.
“Dư Niệm, có phải cậu tôi rất nực cười không?”
“Cậu biết không, Lục Tĩnh Châu tìm tôi đòi chia , anh ta cư nhiên lại với tôi rằng, người anh ta luôn bấy lâu nay là cậu.”
“Vậy tôi là gì chứ? Một phần trò chơi của hai người các cậu ?”
Tôi nhìn ấy. gái này, người từng khiến tôi tự ti mức lún sâu vào cát bụi ở kiếp trước, giờ đây lại giống như một con b.úp bê bị ai đó vứt bỏ bên lề đường.
“Trước đây là tôi treo lơ lửng anh ta, nhưng tại tôi thực sự muốn nghiêm túc bên nhau,”
Giọng ấy run rẩy dữ dội, “Tôi rõ ràng đã từ chối anh bạn trai trường ngoài rồi, vậy mà tim anh ta lại không ở đây nữa.”