Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Lâm Sách rơi xuống bàn tay đang nắm cổ tay chàng của ta, khóe miệng không khống chế được mà cong lên, đến vô ngốc nghếch.

Chàng mặc ta kéo đi hai bước, bỗng nhớ ra đó, quay người lại, vẫy tay với Lục Trường Uyên a tỷ.

“Thái tử điện hạ, hai người xem tiếp đi nhé. mời ta đi ăn cơm rồi.”

Lục Trường Uyên đứng tại chỗ, nhìn ta rời đi, biểu cảm trên phức tạp, khiến người ta không đoán được.

A tỷ đến đá chàng một cái.

……

12

Buổi tối, lúc a tỷ trở về, sắc nàng không tốt lắm. Nàng giận ngồi phòng ta, nhìn ta muốn nói lại thôi.

, muội thật sự không thái tử ?”

Ta đang đọc sách, nghe vậy không do dự mà đáp ngay:

“Ta không .”

“Vậy vì …”

“Vì trước đây vẫn luôn quấn lấy hắn? Ta tưởng… ta tưởng muội vẫn luôn hắn.”

Ta đặt sách xuống, ngẩng nhìn nàng.

“Khi ấy ta nhỏ không hiểu , cạnh lại ít bạn chơi, nên mới cứ tìm hắn chơi.”

“A tỷ hắn, vì lại cứ đối với hắn khắp nơi?”

Nàng lập ngồi thẳng người, cứng miệng nói:

“Ta làm có! Ta chỉ là… chỉ là không muốn để hắn dễ dàng có được ta.”

“Thứ dễ dàng có được, người ta trân trọng?”

Động tác trên tay ta khựng lại.

Kiếp trước.

Lục Trường Uyên quả thật không trân trọng người dễ dàng có được ấy, ngược lại nhớ mãi người mà chàng chưa từng có được, nhớ cả một đời.

A tỷ cố ý đối chọi gay gắt với chàng, chàng liền nhớ nàng cả đời.

Ta ngoan ngoãn săn sóc ở cạnh chàng mười năm, đến cuối chỉ đổi lại một câu “chọn nhầm nàng”.

Thứ không có được, vĩnh viễn khiến người ta xao động.

Thứ dễ có được, ngay cả tư cách được trân trọng cũng không có.

A tỷ bỗng chuyển đề tài, thuận miệng nhắc tới:

“Nghe nói thẻ nhân duyên ở chùa Vĩnh Ninh rất linh. Ngày mai muội có muốn đi cầu một cái với Lâm thế tử không?”

Lòng ta khẽ động.

Nàng ta không nói , lại ghé sát thêm một chút.

“Nhân duyên ở đó đều được Tổ phù hộ. Không phải mấy thứ lừa người ngoài kia đâu.”

Ta nghe vào tai, ghi vào lòng.

13

Ngày hôm sau, ta liền hẹn Lâm Sách.

Chàng nghe ta mời chàng tới chùa Vĩnh Ninh, kích động thay liền năm bộ y phục.

Khi chàng tới đón ta, ta suýt nữa không nhận ra.

Người ngày thường xưa nay giản dị thanh nhã, hôm nay lại ăn diện rực rỡ.

Nhưng đẹp vô , bước ra từ tranh.

Ta nhịn không được lén nhìn thêm mấy lần.

Lên núi, gió nhẹ lành.

Ta trước cầu một thẻ nhân duyên.

Trụ trì nhận lấy, hiền từ nói:

“Treo lên chỗ cao nhất trên , ý nghĩa tốt nhất, Tổ sẽ nhìn tiên.”

Lâm Sách lập đưa tay:

“Để ta treo.”

ta sóng vai đi tới dưới gốc ước nguyện kia, mới phát hiện dưới đã có hai người đứng đó.

Là a tỷ Lục Trường Uyên.

Lục Trường Uyên đang cầm một thẻ nhân duyên, treo lên cành .

Nhưng không là gió lớn hay chàng phân tâm, treo mấy lần đều bị gió thổi rơi xuống.

A tỷ đứng cạnh chống eo, vẻ ghét bỏ:

“Ngươi thật vô dụng.”

Nói xong, nàng vừa quay ta, trên lập nở nụ .

“Trùng hợp , hai người cũng tới à?”

nàng xoay một vòng giữa ta Lâm Sách, nụ càng sâu thêm vài phần:

“Xem ra rất Lâm thế tử nhỉ, nếu không cũng chẳng tới cầu nhân duyên.”

Lục Trường Uyên dời tới thẻ nhân duyên tay Lâm Sách, cụp xuống, không đang nghĩ .

Lâm Sách không để ý của người khác.

Chàng đi tới dưới , hơi nhón chân, vung tay lên.

Thẻ nhân duyên kia vững vàng treo trên cành cao nhất.

“Thật lợi hại.”

Ta chân thành nói.

Chàng quay nhìn ta, nụ sáng rỡ.

“Nguyện Tổ phù hộ, đời này ta nhau đi hết, thuận lợi bình an, bạc không rời.”

Chàng nói nghiêm túc vậy, khiến tim ta đập nhanh. ta, vạn vật xung quanh đều lùi xa, chỉ lại một mình chàng.

Lục Trường Uyên không cho là đúng:

thần đều là hư vô, không chắc đã linh nghiệm.”

Sắc a tỷ lập thay đổi.

Nàng giật lấy thẻ nhân duyên tay Lục Trường Uyên mãi không treo được, ném xuống đất, giọng lạnh đi:

“Vậy đừng treo nữa. Dù ngươi cũng không tin.”

Nói xong, nàng xoay người rời đi.

Lục Trường Uyên nhìn thẻ nhân duyên trên đất, cuối vẫn nhặt lên. chàng rơi trên nụ nơi khóe môi ta, dừng lại chốc lát.

Ta quay đi, nhìn thẻ nhân duyên treo cao trên .

14

Đường xuống núi không tính là khó đi, nhưng cố tình lại gặp bọn họ.

A tỷ Lục Trường Uyên không mà cãi nhau. Một chiếc ngựa chắn ngang giữa đường.

A tỷ một mình giận xuống , đứng đường không chịu đi.

Lục Trường Uyên đi theo sau, mệt mỏi dỗ dành.

ngựa của ta bị chặn mất đường.

Ta thở dài, nghĩ một lát, vẫn xuống , muốn khuyên a tỷ lên trước, có về nhà rồi nói.

Nhưng nàng vừa nhìn ta, tìm được cứu tinh, một tay kéo lấy tay ta, nhất quyết kéo ta qua phân xử.

, muội tới phân xử đi! Hắn nói…”

Lời chưa nói xong.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.