Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Khương Lưu!”
“ tiên, chúng ta đã thành thân rồi, có biết thành thân nghĩa là gì không?”
“Theo luật lệ bản triều, bắt buộc phải cùng quân của , chính là ta, hành đạo thê, nếu không có điều này thì ngày mai ta sẽ đi tìm Bệ hạ thêm vào.
Nếu không quen ở lại Vương phủ, ta cũng có thể sang nhà .”
“Đừng hiểu lầm, ta không có ý đồ gì với cả, chủ yếu là sợ bỏ trốn thôi.”
“Tự mình trông chừng yên tâm.”
là ta ôm chăn lăn vào phía trong giường.
Đầy mong đợi nhìn Tiêu Cẩn Phong cởi ngoại bào, ngồi xuống mép giường, rồi đột nhiên đứng bật dậy ——
Lại mặc ngoại bào vào.
“Bổn vương công vụ chưa xử lý xong, đi một lát rồi quay lại.”
Đi hết nửa đêm, Tiêu Cẩn Phong vẫn chưa về.
Ta cũng không , mặc quần áo vào đi dạo loanh quanh trong phủ.
Đi ngang qua từ đường, thấy trong vẫn sáng đèn.
Ghé nhìn thử, hô!
Tiêu Cẩn Phong quỳ trước bài vị tổ tông, miệng lẩm bẩm:
“Đúng vậy, và Khương Lưu thành thân rồi.”
“ liệu có không lợi hại bằng tiền ca ca không?
Phải làm đây, gấp .”
“Phiền đi, ai ủng hộ làm thịt tiền ca ca thì xin hãy giữ im lặng.”
Gặp phải cảnh tượng này đừng có hoảng.
Cứ giấy ra vẽ lại trước đã.
6
Nửa đêm về sáng giấc mơ của ta hơi chật chội.
Một Tiêu Cẩn Phong phân liệt thành người.
người lại phân liệt thành bốn người.
Vừa đếm rõ tổng cộng phân liệt thành một ngàn lẻ mươi bốn Tiêu Cẩn Phong….
Thì tỉnh dậy.
Tỉnh dậy thì chẳng thấy một Tiêu Cẩn Phong nào cả.
Ta ngồi trong phòng ăn nhìn ngó xung quanh:
“ không thấy Tiêu Cẩn Phong nhỉ?”
Tiểu Đào cũng cùng ta nhìn ngó:
“Hôm nay không phải ngày nghỉ, giờ này chắc ngài ấy thượng triều rồi?
Muội vừa gặp tiểu thị vệ cạnh chính vương, về đồ rồi lại vội vàng đi ra ngoài, hắn hạng người cột trụ quốc gia như Vương gia, ban ngày bận rộn lắm.”
Ban đêm cũng bận, bận phân liệt.
Không biết bếp của Vương phủ mời từ tới nữa.
Đậu phụ gạch cua, nướng nhân sữa, giò heo ngọc dung, lươn xào thanh đạm…
Đầy một bàn, toàn là những món ta thích ăn.
Hồi ở phủ, Tu Hoằng thích húp cháo thì cũng thôi đi, bắt ta phải húp cùng hắn.
Hắn cháo trắng thanh đạm, vừa khéo gột rửa bớt mùi đồng hôi thối trên người ta.
Chắc là hắn khen ta giàu nhỉ.
Dù thì, không có tiền thì cũng chẳng dính mùi đồng .
Ăn sáng xong, ta dắt theo Tiểu Đào đi kiểm kê mười gian cửa tiệm mà Tiêu Cẩn Phong tặng ta.
Toàn bộ đều là những vị trí độc đắc trên phố hoàng kim.
Trong đó có một gian chính là cửa tiệm của đối thủ không đội trời chung mà ta hằng mong muốn chiếm .
Ta tuyên bố, kể từ ngày hôm nay ——
Ta và Tiêu Cẩn Phong chính là đôi thê ân ái kinh thành.
Tuyệt đối không phải vì chàng tặng ta cửa tiệm .
7
Ta hỏi Tiểu Đào:
“Giả sử ta là Vương phi chính vương sủng ái , hiện giờ nên làm gì đây?”
“Tiểu thư, chẳng lẽ người không phải ?”
Tiểu Đào chớp chớp , chân thành cực kỳ.
Ta im lặng một lát:
“Ta đương nhiên là đúng rồi, vậy nên làm gì đây?”
Tiểu Đào lôi từ trong túi ra một cuốn thoại bản.
Là cuốn 《 Bá đạo Vương gia và nàng Vương phi tinh quái 》 thịnh hành kinh thành dạo gần đây.
bé rất nghiêm túc lật hồi lâu.
“Tiểu thư, người có thể đi đón chính vương tan triều, rồi mang ngài ấy gì đó để ăn.”
“Khoảnh khắc chính vương bước chân ra khỏi hoàng cung, người tiên ngài ấy nhìn thấy chính là tiểu thư!”
“Thật là cảm động đi mất!”
là ta mua cái bao thịt lớn.
Lững thững đi bộ đến cổng hoàng cung.
Cái cổng hoàng cung này trông đẹp thật đấy, vàng rực rỡ, nhìn là thấy đắt tiền rồi.
Đợi một lát, Tiêu Cẩn Phong thì chẳng thấy ….
Mà đợi Tu Hoằng.
Ta nghiêng người, nhỏ giọng với Tiểu Đào:
“Lát nữa em đi mua ngải cứu, chọn loại đắt mà mua, ta sợ ngải cứu rẻ tiền không trừ hết nổi cái vận đen lớn này.”
Tu Hoằng cũng nhìn thấy ta.
Hắn đi thẳng đến trước mặt ta, hất cằm liếc ta một cái:
“Khương Lưu, nàng lại ở đây?”
Không đợi ta mở miệng, hắn lại vô cùng khẳng định mà :
“Ta biết nàng không buông bỏ ta.”
“Nhưng chúng ta đã hòa ly rồi, nàng có bám ta cũng vô ích thôi.”
Ta và Tiểu Đào trao đổi một ánh .
Tiểu Đào chỉ vào mình, trong đôi to tròn trong veo viết rõ:
“Chỗ này của hắn, có bệnh à?”
Ừm, ta tán thành gật gật .
8
Tu Hoằng mùi đồng hôi trên người ta làm hắn ngạt mũi.
Bịt mũi bỏ đi mất.
Hắn vừa biến mất khỏi tầm của ta.
Tiêu Cẩn Phong thong thả bước tới.
Chắp sau lưng ghé sát vào cạnh ta:
“Vương phi nhìn gì ?”
“Nhìn Tu Hoằng.”
Cái đồ thần kinh đó.
Bốn chữ sau bị Tiêu Cẩn Phong chặn lại.
Hắn oán hận nhìn ta:
“ , là lúc hòa ly quên không mang ánh đi theo à?”
Ta vội vàng nhét cái bao thịt lớn vào hắn:
“Ăn lúc nóng thơm.”
Tiêu Cẩn Phong nhận bao ngửi ngửi, ngũ quan căng thẳng lập tức giãn ra:
“Nể tình nàng mang bổn vương món bao mà bổn vương thích ăn , bổn vương sẽ không chấp nhặt với nàng nữa.”
Hả?
Ta mua đại thôi mà.
Ngồi trong chiếc xe ngựa xa hoa của Tiêu Cẩn Phong.
Ta nhìn trái nhìn phải, lại đưa lên sờ thử tấm vải dùng làm rèm xe.
Gấm Thiên Ti thượng hạng, đúng là có gu mỹ đi.
tai chợt vang lên giọng của Tiêu Cẩn Phong:
“Thích xe ngựa này?
Tặng nàng đấy.”
“Điều này…
điều này thật ngại , đa tạ quân!”
Tiêu Cẩn Phong nghiêng mặt sang một ho khan một tiếng.
“Đừng hiểu lầm, bổn vương luôn cảm thấy chiếc xe ngựa này trang trí mức ủy mị.”
“Không phù hợp với khí chất dương cương của bổn vương.”
“Không phải đặc biệt tặng nàng .”
“Không Vương gia.”
Ta nắm Tiêu Cẩn Phong:
“Chỉ cần là ngài tặng, ta đều thích.”
Càng đắt ta càng thích.
9
Lúc Tiêu Cẩn Phong xuống xe ngựa bị lảo đảo một cái.
Ta định đỡ hắn.
Hắn như bị điện giật đẩy ta ra.
“Bổn vương… bổn vương rất nhiều văn thư chưa phê duyệt.”
xong, cũng không ngoảnh lại mà chạy mất.
Cái nghề chính vương của các người bận rộn đến ?
Mãi đến lúc vào đêm, Tiêu Cẩn Phong vẫn không xuất hiện.
Ta uống bát canh an thần dưỡng nhan làm đẹp một mạch tới sáng do Tiểu Đào nghiên cứu ra.
Vừa nhắm lại, vị trí cạnh lún xuống một miếng.
Tiêu Cẩn Phong giống như một cái xác khô vậy, mặt hướng lên trời nằm đó, khoanh lại đặt trước ng/ực.
Nhìn kiểu gì cũng thấy quái dị.
Ta không nhịn , phụt một tiếng cười ra trà, đẩy đẩy Tiêu Cẩn Phong:
“ chính vương điện hạ của ta ơi, đây là giường chứ không phải quan tài, không cần phải gò bó như vậy , muốn nào thì nấy.