Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Đều tại Tiêu Cẩn Phong tên lúc ra cửa cứ định phải bước chân trái ra .

Dẫm phải bãi phân ch.ó qua đêm, phải quay về cọ giày rồi.

Chàng nói đó là đôi giày mới đặc biệt đặt , bắt buộc phải .

“Đừng gấp, phu quân ta có việc nên chậm trễ, lát nữa đến ngay.”

Thẩm cười, tiếng cười rất khó nghe.

Hắn ôm công chúa, mặt đầy vẻ đắc ý vênh váo:

“Khương , đừng cứng miệng nữa, ta nàng không buông bỏ được ta, muốn thu hút sự chú ý của ta, nhưng tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu.”

“Ai nói Vương phi của bổn vương không buông bỏ được Thẩm đại nhân?”

Tiêu Cẩn Phong, tuy đến muộn nhưng đã xuất hiện.

17

Tiếng múa hát “khựng” một dừng lại.

Công chúa và Thẩm sững sờ mất một lúc lâu.

Biểu cảm trên mặt như sắp nứt ra rồi.

Cuối cùng, khó khăn và đầy vẻ không dám tin phản ứng lại ——

Vương phi của Tiêu Cẩn Phong, hình như mẹ nó lại chính là ta.

Ta đọc được mấy chữ rõ mười mươi trong hai đôi trợn trừng như bát :

“Thế thật sự Khương thể hiện rồi?”

Tiêu Cẩn Phong tới nắm lấy tay ta, liếc bọn họ, ánh dừng lại trên người Thẩm , nói với tiểu thị vệ:

mua một chiếc gương tới đây, coi như là quà cưới bổn vương tặng Thẩm đại nhân vậy.”

Con người ta lúc xấu hổ thì rất bận rộn.

Ví dụ như Thẩm , chỉnh vạt áo lại bắt chỉnh cổ áo, chỉnh của mình lại định chỉnh cho công chúa.

Công chúa bực bội gạt tay hắn ra, mỉm cười với Tiêu Cẩn Phong:

“Vương gia, ngài có lẽ không , Khương cô ta…”

“Bổn vương , Khương , giờ cô ấy đã được bổn vương chữa khỏi rồi.”

Công chúa vẫn không cam lòng:

“Hạng con gái thương gia như cô ta, xứng với chính vương do Tiên đế đích thân phong chứ?”

Tiêu Cẩn Phong im lặng một lát, bộ dạng như suy tư:

“Ngươi nói đúng, bổn vương quả thực còn phải cố gắng thêm nữa, nếu không không xứng với Khương .”

Đã…

đã đọc còn trả lời lung tung?

Công chúa không chịu nổi nữa:

“Thực ra ngài không phải chính vương đúng không?

Ngài là giả mạo đúng không?”

Nói đoạn, cô ta lại về phía ta, rất kích động:

“Khương !

Phu quân ngươi có thể là chính vương được!

Trong dân gian rõ ràng đồn rằng chính vương Long Dương !

Ta vốn luôn đẩy thuyền ngài ấy với Hoàng huynh cơ !

Ngươi phá thuyền của ta!

A a a a!”

Đây có phải là thứ ta không tốn tiền được nghe không?

Ta định nhặt cằm đã rơi rụng vì kinh hãi của mình.

Thì nghe thấy Tiêu Cẩn Phong nói:

đúng là vậy, gặp Khương thì không phải nữa.”

Hả?

Ta còn có chức năng nữa ?

18

“Ăn no chưa?”

Tiêu Cẩn Phong phớt lờ đám đông hỗn loạn, điềm tĩnh hỏi ta.

Ta lắc :

“Chưa no, không ngon, so với bếp của Vương phủ thì kém xa.”

“Vậy về nhà thôi, khi ra cửa ta đã sai người những món nàng ăn rồi.”

Chàng dắt tay ta lướt qua mặt công chúa và Thẩm .

Không hề ngoảnh lại, bỏ mặc đằng sau một mảnh ồn ào.

Tiêu Cẩn Phong hôm nay, đẹp trai kinh thành!

Khoảnh khắc bước ra khỏi cổng Công chúa phủ, ta không cười nổi nữa.

Tiêu Cẩn Phong bế ta lên ngựa.

Chàng, thế , lại cưỡi ngựa đến!

Thật nhớ chiếc xe ngựa mềm mại và thoải mái quá

Một tay Tiêu Cẩn Phong ôm lấy eo ta, tay nắm dây cương, hơi thở nhẹ nhàng rơi bên tai ta:

“Cưỡi ngựa nhanh hơn một chút, có thể nàng được ăn cơm sớm hơn.”

Ta quay lại rất chân thành nói:

“Vậy ngài có thể dùng hai tay nắm dây cương không?

Lái xe một tay nguy hiểm lắm.”

Tiêu Cẩn Phong im lặng một lát:

“…”

“Lúc bổn vương hành quân đ.á.n.h giặc, cây trường thương bổn vương dùng còn nặng hơn nàng nhiều.”

Ồ, thế thì ngài giỏi đấy.

Ăn cơm, ta chống cằm Tiêu Cẩn Phong ngồi đối diện.

Một khuôn mặt không có chỗ nào chê từ da dẻ đến khung xương.

chiêm ngưỡng thì Tiêu Cẩn Phong đặt bát xuống, mướn mí , ánh va chạm với ta giữa không trung.

nữa là phải thu phí đấy.”

“Ta nghĩ, Vương gia, ngài thật sự Long Dương ?

Mặc dù ngài nói gặp ta thì không phải nữa, thực ra có phải không đâu, ta không ý, thật sự không ý, cần mỗi tháng ngài cho ta…”

Ta suy nghĩ một chút, xòe năm ngón tay ra.

cần mỗi tháng ngài cho ta năm ngàn lượng, danh bình hoa phu thê ta định đến cùng!”

“Khương .”

Tiêu Cẩn Phong phất tay bảo Tiểu Đào và tiểu thị vệ lui ra:

“Nàng rất muốn ?”

Ta gật lia lịa, suýt nữa thì trẹo cả cổ.

Tiêu Cẩn Phong ngoắc ngoắc ngón tay với ta.

Ta như ma xui quỷ khiến đứng dậy về phía chàng.

Vừa mới đến gần, đã chàng kéo tuột vào lòng:

“Nàng tự mình thử chẳng phải ?”

“Thử thì thử.”

Thực tiễn là tiêu chuẩn duy kiểm nghiệm chân lý.

Nhưng chẳng ai nói với ta rằng…

Thử một là thăng thiên… luôn ấy!

19

Trời đều sáng rồi.

Tiêu Cẩn Phong còn muốn thêm lần nữa.

Hơi quá đáng rồi đấy.

Ta duỗi chân, tung một cú phi cước đá chàng xuống giường:

chính vương vẫn là Long Dương một chút .”

Tiêu Cẩn Phong cười hì hì bò lên, ôm c.h.ặ.t lấy ta ch/ết sống không buông tay.

mấy lão già cứ giới thiệu quý nữ các thế gia kinh thành cho ta, hôm nay là cháu gái Thừa tướng, ngày mai là đích nữ Thượng thư, qua mấy ngày nữa lại là cháu ngoại của mẫu gia Tiên hoàng hậu, ta thấy phiền phức quá, bèn giả vờ lỡ miệng, nói mình Long Dương, thế mới được yên tĩnh.”

“Thế nào, có phải sự cơ trí của bổn vương cho nể phục rồi không?”

Ta muốn gập chàng lại luôn cho rồi.

Trời nóng thế , cứ định phải ôm nhau một chỗ ?

Ta đẩy Tiêu Cẩn Phong ra:

“Ta nhớ chính vương hình như đã từng nói, cưới ta là vì tiền phu của ta không vừa , cho nên… vở kịch của chúng ta, không cần phải diễn thật đến thế chứ?”

“Ta có nhân cách thứ hai, đó là do nhân cách khác của ta nói đấy.”

“Nàng yên tâm, nhân cách đó đã ta đ.á.n.h ch/ết rồi.”

Nếu như lúc nói những lời chàng không chột dạ sờ tóc thì ta đã tin rồi.

Sờ tóc , Tiêu Cẩn Phong bắt gượng ép chuyển đổi đề tài:

“Ta đã xin Bệ hạ phong cho nàng phẩm Cáo mệnh phu nhân, thánh trên đường tới rồi.”

“Hôn lễ nàng muốn như thế nào?

Theo kiểu cổ điển hay phong cách dị vực?”

“Thực ra bổn vương nên dùng mười sáu chiếc kiệu lớn, mười dặm hồng sính, rước nàng vào cửa một cách vẻ vang , nhưng ngày nàng hòa ly với Thẩm , bổn vương sợ đến muộn một bước lại lỡ mất, cho nên mới vội vàng đón nàng vào phủ ký hôn thư , chuyện là bổn vương không tốt, nàng yên tâm, những gì người khác có khi thành thân nàng đều có, những gì người khác không có nàng có.

Nói đoạn, chàng liếc ta một cực kỳ không tự nhiên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.