Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Trên đường Lục gia trở về, Triệu phu nhân vừa mừng vừa lo. 

Mừng là vì hôn sự của cháu gái cuối cùng đã định đoạt, bà cũng có lời giải thích với người dưới suối vàng. 

Lo là vì bà dù sao cũng chỉ là dì của Châu, con bé thành thân, nào cũng phải đón cha đẻ và kế mẫu của con bé . Triệu phu nhân vốn chẳng ưa gì gã em rể đó, lại ghét người kế mẫu hành hạ Châu năm xưa. 

Nhưng lễ pháp đã định, bà có buồn bực nào cũng chỉ đành nhẫn nhịn.

Nhưng điều Châu đang nghĩ lại là một chuyện khác. sắp về nhà, nàng ta vờ vô tình hỏi:

“Dì ơi, hôm nay đã là thứ ba rồi. Chẳng biểu tỷ có đưa Linh Lung không nữa. Nếu tỷ ấy thực sự không cam lòng, dì cũng đừng giận tỷ ấy nhé. Nha hoàn bên cạnh Châu nhi tuy nhỏ tuổi, nhưng dạy bảo thêm chút nữa chắc cũng dùng được.”

Châu vừa nói vừa quan sát sắc mặt của Triệu phu nhân. Nàng thực ra chẳng cần Linh Lung , chỉ là thái độ của Triệu Tĩnh Uyên mấy sau khi bị thương khiến nàng bất an. 

Nàng khao khát muốn cướp đoạt thêm thứ gì đó tay Triệu , để khẳng định rằng dì và biểu ca vẫn luôn thiên vị mình.

Quả nhiên, Triệu phu nhân nghe vậy đầy vẻ xót xa, vuốt ve đầu nàng ta: “Chỉ là một đứa nha đầu thôi mà, còn phải xem nó có bằng lòng hay không sao?”

Châu lúc này yên tâm. Nàng vốn , dì sẽ luôn đứng về mình.

Triệu phu nhân mải mê suy nghĩ, bước cửa một đoạn dài để ý lời nhắc nhở nhỏ nhẹ của nha hoàn. 

Giữa sảnh đang ngồi một vị quan, nhìn cách ăn mặc thì có vẻ là người bên cạnh Hoàng hậu .

Trúc Thanh cuối cùng cũng có người về, đứng dậy tuyên chỉ. Những nhà có t.ử theo Trường công chúa xuất hành hôm nay, nàng đều đã qua hết rồi. Những nhà đó sớm đã thu xếp hành trang cho con gái, vẫy tay tiễn biệt hết lần này lần khác. 

Chỉ riêng nhà họ Triệu này, chẳng chuyện gì đang xảy ra vậy.

Trúc Thanh tuyên chỉ xong, mãi không người lên nhận, trầm giọng nói: “Triệu thị, tiếp chỉ .”

Triệu phu nhân lúc này sực tỉnh: “Cô cô, có nhầm lẫn gì không? Ta chưa nghe nói qua chuyện sẽ theo Trường công chúa ra khơi.”

Trúc Thanh đang vội về báo mệnh, Triệu phu nhân nói vậy lấy ra một bản văn trong tráp. Ba chữ “Triệu ” quen thuộc trên đó khiến Triệu phu nhân thoáng sững sờ. 

Bà nhận lấy tờ giấy ghi tên ấy, lẩm bẩm một mình:

“Sao có chứ? Ta chỉ có mình A là con gái, con bé vốn quấn quýt ta nhất, chuyện gì cũng kể với ta…”

Nói một nửa, Triệu phu nhân bỗng ngẩn người. 

Bà đã không nhớ nổi bao lâu rồi mình không nói chuyện t.ử tế với Triệu . Chỉ nhớ rằng đứa con gái thích sà lòng bà làm nũng, về sau lúc trở nên trầm lặng. 

Đó là miếng thịt cắt ra thân bà, sao lại có xa cách với bà ?

Triệu phu nhân đứng lặng một hồi, sực nhớ ra điều gì, rảo bước chạy về phòng của Triệu . Trong phòng trống huếch trống hoác, chỉ còn chăn nệm và bộ ấm trà trơ trọi đặt trên sập. 

có một vị khách ghé qua, lúc rời đã rất lịch sự mà xếp đặt mọi thứ ngăn nắp.

Triệu phu nhân chậm rãi ngồi xuống cạnh giường: “Cái đồ nghịch t.ử này, gan lúc lớn rồi. Đợi nó về, ta nhất định phải phạt nó một trận thật nặng được…”

Đoàn tập kết tại Thái Thương, sau khi tế lễ Hải Thần thì xuôi về nam hướng Trường Lạc. 

Chuyến này, một là để dương danh uy của đất nước, ban ân nơi hải ngoại; hai là mang theo hương liệu, đồ sứ, tơ lụa để giao thương, làm giàu cho quốc khố.

Ta tính toán, lại học qua sách toán kinh nên được Trường công chúa sắp xếp trông coi sổ sách. Linh Lung và Lưu Ly cũng chữ, bèn giúp ta một tay. 

Ban kiểm kê hàng hóa, sổ rõ ràng; đêm xuống thì về phòng mình nghỉ ngơi. Tuy bận rộn nhưng lòng ta lại bình yên lạ thường. 

Sẽ không còn giống lúc ở Triệu phủ, làm bất việc gì cũng đều vô nghĩa.

Mấy vị quan cùng tuổi tác cũng xấp xỉ ta, mọi người chung sống vài cũng dần trở nên thân thiết. Đoàn dừng lại ở Trường Lạc nửa tháng để chấn chỉnh, đợi gió khởi hành. Chỉ chờ gió bắc mùa đông thổi là có sang nơi khác giao thương trầm hương.

Ta đang ở trên boong kiểm đếm số lượng trầm hương thì một vị quan đột nhiên vội vã chạy : “ , có người tìm .”

Lúc này sao? 

Ta ngỡ Trường công chúa có chuyện cần hỏi, rảo bước về khoang . Nơi lối khoang có một thanh niên đang đứng. Ta nhìn bóng lưng quen thuộc trước mặt, thử gọi một tiếng:

“Tống đại ca?”

Quay đầu lại, quả nhiên là Tống Chiếu – con trai út của Tống ma ma. 

Lúc ta bẩm báo sự việc với Trường công chúa đã gặp vài lần. Đang định hỏi có phải công chúa có điều gì sai bảo không, hắn bỗng hất hàm về trong phòng, ra hiệu cho ta .

Bên cửa sổ, một t.ử mặc áo ngắn vắt chéo vạt đang nhìn ta đầy hiền hậu. Giọng nói của Tống Chiếu đầy vẻ bất lực:

“A không yên tâm về , đòi theo lên bằng được. Lại sợ không chịu, nên đợi tận bây giờ dám nói cho …”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.