Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lục Cảnh đặt thìa canh xuống, nhíu : “Chu tiểu thư, năng khách khí một chút.”
“Sao nào, làm không tốt mà không người khác à?”
Sắc mặt Lục Cảnh trầm xuống một tông: “Chu tiểu thư ăn không vừa ý, chi bằng mời về nhà mà ăn.”
Chu đỏ hoe.
quay người rời đi, Lục Cảnh bồi thêm một câu:
“Buổi thăm nhà kiểu này lần sau không cần nữa.”
Chu cười lạnh: “Đây là quy định của nhà trẻ tôi.”
Lục Cảnh mí cũng chẳng thèm nhấc : “Vậy thì tôi sẽ Dực Dực chuyển trường.”
Chu vừa khóc vừa chạy đi.
07
“Lục Cảnh, thực ra anh không cần hung dữ với ấy .” Dù sao người cũng là nữ chính mà.
Lục Cảnh nhìn tôi bằng ánh lạnh lùng: “ đi rồi, khi nào thì đi?”
“Tôi không đi, tôi tắm Dực Dực nữa.”
là làm.
Tối hôm đó tôi lột sạch đồ của Dực Dực rồi ném vào bồn tắm.
Những khúc trắng trẻo ngó sen, tôi kỳ cọ vô cùng vui vẻ.
“ ơi.”
“Ơi?” Tôi véo nhẹ cái má nhỏ của bé:
“ không là người kia nữa rồi, con không cần quá sợ đâu.”
Dực Dực suy nghĩ một hồi: “ ơi.”
“Ơi?”
“ đang nhào nặn Dực Dực nhào bột đấy ạ?”
Bị nhóc con nhìn thấu, tôi khẽ hắng giọng: “ tắm rửa là vậy đấy, rất là nghiêm túc.”
“Dực Dực thích tắm lắm ạ. Cũng thích của bây giờ nữa.”
Tôi quẹt mũi bé, tạt nước trêu đùa, hai con chơi đùa vui vẻ.
Đang chơi cao hứng thì cửa phòng tắm mở ra.
“Vẫn chưa xong sao?” Lục Cảnh dựa vào cửa.
Nhìn thấy cảnh tượng , chân anh khẽ giãn ra.
Khi ánh lướt qua tôi, mặt anh bỗng đỏ một cách kỳ lạ: “Ừm, tắm xong thì ra ngoài đi.”
Tôi cúi đầu nhìn xuống, hóa ra n.g.ự.c áo tôi đã bị thấm ướt một mảng lớn.
Ồ, con cũng đã sinh rồi mà người này sao thuần khiết nhỉ?
Chẳng lẽ mỗi tối tôi không ngủ chung một giường sao?
tối tôi mới phát hiện ra, tôi đúng là không ngủ chung một giường thật.
08
“Đồ đạc của tôi ở đâu?” Tôi nhìn căn phòng tông màu xám trắng, không hề có dấu vết nào thấy tôi từng ở đây.
“Ở bên trong.” Anh về một phía.
Hóa ra phòng của hai tôi là hai phòng riêng biệt ngăn ra từ một căn hộ lớn.
Vợ chồng sao có thể chia phòng mà ngủ chứ?
Sau khi Dực Dực đã ngủ say trong phòng nhỏ của mình, tôi thay một bộ váy ngủ mỏng manh, nhanh ch.óng chui tọt vào chăn của Lục Cảnh.
Tiếng nước trong phòng tắm dứt hẳn, Lục Cảnh quấn một khăn tắm bước ra.
Phần tóc mái hơi ướt rủ xuống tự nhiên, tạo thêm vài phần lười nhác.
Những giọt nước chưa khô lăn dọc theo cơ bụng săn chắc, chảy vào hai đường nhân ngư sâu thẳm.
Sao mũi tôi có cảm giác hơi nóng này. Lục Cảnh kinh ngạc: “Sao ở đây?”
Anh quay người khoác thêm một áo ngủ.
Hừ, keo kiệt, che cái gì mà che, nhìn một chút thì có sao đâu.
“Quay về phòng của đi.” Lục Cảnh nhíu .
“Không về, là vợ chồng, nhất định ngủ cùng nhau.”
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Lục Cảnh nhìn tôi đăm đăm, không một lời.
Có lẽ vì ham muốn sắc đẹp nên tôi trở nên bạo dạn.
Tôi đưa bám cánh anh, tim đập thình thịch không ngừng: “Lục Cảnh, váy ngủ của em có đẹp không?”
Lục Cảnh ngoại trừ cơ thể hơi cứng đờ ra thì vẫn giữ nguyên tư bất động.
Thôi đi, chị đây cũng cần thể diện có không?
Tôi rụt , lăn một vòng, đè hết chăn xuống dưới thân mình, cứng miệng : “Lục Cảnh, có anh… không không?”
Anh nhìn tôi trân trân vài giây, kéo góc chăn, quay người đi ngủ.
Ngủ luôn rồi à??? Tiếng thở đều đều truyền .
đây “tôi” sống c.h.ế.t đòi ly hôn, không lẽ là vì Lục Cảnh thực sự
“không ” sao?
Trong đầu bỗng lóe một tình tiết:
Hóa ra ngoại trừ cái đêm thiết kế để chung giường với Lục Cảnh ra, về sau tôi luôn ngủ riêng…
Công tâm mà , giường của hào môn đúng là mềm mại dễ ngủ thật.
có điều điều hòa không tốt lắm, nửa đêm cứ cảm thấy bên cạnh có một đống lửa đang tiến gần.
“Lục Cảnh, anh giàu mà không nỡ sửa điều hòa sao? thì lạnh thì nóng.”
Lục Cảnh nhìn tôi với ánh quái dị rồi bỏ đi.
Tôi nằm thừ ra một lát rồi điện thoại ra, có một tin nhắn chưa đọc.
Là Tần Vũ : “ suy nghĩ kỹ chưa?”
Tôi suy nghĩ một lát rồi đáp: “Kỹ rồi.”
Dù sao đồ đạc cũng không nhiều, một vali là đựng hết.
09
Maybach của Lục Cảnh biến mất sau cánh cổng trang viên.
Tôi cũng kéo vali ra khỏi cửa ngay sau đó.
Tần Vũ đút vào túi quần đứng bên bờ sông, nhíu : “Tôi đợi lâu lắm rồi đấy.”
Rõ ràng tôi đứng trên cầu nhìn thấy hắn sớm hơn tôi chưa đầy một phút.
“Anh chịu ly hôn chưa?”
Tôi gật đầu: “Ừm.”
“Anh giàu , ly hôn chắc không ít nhỉ?”
“Rất nhiều….”
Tần Vũ sáng rực : “Đầu óc từ nhỏ đã không nhanh nhạy, đó để tôi quản lý giúp .”
Hắn đưa định ôm vai tôi.
Tôi lách người né tránh. Chậc chậc, “tôi” đây thích cái hạng gì này?
là một kẻ hám tiền, ích kỷ, mặt trắng.
“Tần Vũ , tôi sẽ không ly hôn
đâu.”
Tần Vũ nhíu , giọng mỉa mai: “Lạt mềm buộc c.h.ặ.t à? Vali cũng mang ra rồi gì.”
Tôi quăng vali ra mặt hắn:
“Cầm đi, đây đều là những thứ rác rưởi anh tặng tôi , trả anh đấy.”