Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

khóe mắt tôi nhìn thấy nắm tay Bùi Tịch siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi .

“Tổng giám đốc Bùi bây tư cách gì để hỏi chuyện tôi?”

Đôi mắt Bùi Tịch đỏ : “Bạch… Nhiễm…” Anh ta nghiến răng.

Rõ ràng là anh ta không cần tôi nữa, vậy mà bây lại tỏ đau khổ thế này là sao?

Tôi cong cười, nhìn anh ta: “Bùi Tịch, từ trở đi, chúng ta đừng gặp lại nữa.”

Tôi kéo Cố Hằng tiếp tục bước đi, anh ta định đuổi .

Đúng lúc ấy, giọng Ôn Ý vang từ phía sau: “Anh Tịch…”

“Nếu anh chưa quên được, thì đi đi, em không sao đâu.”

Không ngoài dự đoán, Bùi Tịch không hề nhúc nhích.

Tim tôi hụt hẫng chốc lát, rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Tôi trông mong gì nữa chứ?

Hy vọng anh ta sẽ đuổi tôi ư?

Khi tôi buông tay khỏi cà vạt của Cố Hằng, anh bất ngờ siết eo tôi, thở rực phả bên : “Dùng xong định chạy?”

Lực của anh mạnh đáng sợ, tôi bị ép dính l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng của anh.

Phía sau, Bùi Tịch sững một giây, nổi giận đùng đùng, lao tới túm cổ áo Cố Hằng: “Cậu biết rõ cô ấy…”

“Tôi biết.” Cố Hằng thản gỡ tay anh ta , đột bế bổng tôi .

“Bùi Tịch, cậu đã lựa chọn , thì hãy cứ làm ý mình đi.”

“Từ trở đi, cô ấy là của tôi.”

Tôi nhướng mày nhìn anh, vừa khéo chạm đôi mắt đen sâu thẳm kia.

Không hiểu sao, tôi lại nhìn thấy đó một mảnh dịu dàng.

Tôi bắt đầu lúng túng, định thoát khỏi vòng tay anh: “Cố Hằng, thả tôi , chúng ta không hợp đâu.”

Anh lại ôm tôi c.h.ặ.t , giam tôi lòng mình, thấp giọng thì thầm bên tôi: “Đừng làm loạn, Bùi Tịch đang nhìn đấy.”

10

Tôi tựa đầu vai Cố Hằng, thấy Bùi Tịch vẫn đứng yên tại chỗ, mắt đỏ hoe đáng sợ.

“Thả tôi xuống!” Tôi nhỏ giọng vùng vẫy, móng tay bấm sâu vai anh.

Cố Hằng lại bất ngờ cúi đầu, lướt tôi, thở rực khiến tôi toàn thân run rẩy.

“Đừng quên là em chủ động chọc tôi trước. Đã diễn thì phải diễn cho trọn vai, cô Bạch à.”

Cố Hằng đột đỡ m.ô.n.g tôi nhấc một cái, khiến tôi giật mình ôm c.h.ặ.t cổ anh.

Anh bật cười khẽ, bế tôi bước nhanh về phía bãi đỗ .

Vừa ngồi chiếc Maybach đen của anh, mùi tuyết tùng quen thuộc tràn ngập .

Anh nhét tôi ghế phụ, cúi thắt dây an toàn cho tôi.

Tôi nhìn gương chiếu hậu, thấy bóng dáng Bùi Tịch càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất bóng đêm.

“Thỏa mãn chưa?” Cố Hằng một tay điều khiển vô lăng, tay lại đột cởi hai nút áo.

Trên xương quai xanh lộ rõ ràng dấu son của tôi.

Mặt tôi bừng. Nhìn thấy Bùi Tịch đau khổ, lòng tôi đúng là có một chút hả hê.

Tôi quay đầu nhìn cửa sổ: “Ừm… hôm nay cảm ơn anh nha.”

Anh cười khẩy: “ mới biết sợ à? Khi nãy quyến rũ tôi chẳng phải rất giỏi sao?”

“Tôi lại thích em như khi nãy đấy.”

Tim tôi đập thình thịch.

Tôi chỉ là không nuốt trôi được cục .

Chỉ là trả thù Bùi Tịch…

Tôi chỉ là thấy anh ta giận.

Tôi cảm thấy, mười năm tình cảm, anh ta sao có thể bỏ là bỏ.

tôi thật sự không định dây dưa với anh em của anh ta!

Cố Hằng là bạn đại học với Bùi Tịch, tôi quen Bùi Tịch bao lâu thì biết anh bấy lâu.

Tuy không thân bằng Bùi Tịch, mười năm coi như bạn bè.

anh để chọc Bùi Tịch, đúng là thất đức…

Cơ mà lúc đó tôi thật sự không chịu nổi, n.g.ự.c vẫn tối.

Đang nghĩ cách để xin lỗi.

Cố Hằng bỗng đạp phanh gấp, kéo cà vạt đè tôi xuống: “Anh ta đuổi .”

Tôi nhìn gương chiếu hậu thấy của Bùi Tịch phanh gấp lại.

Ngón tay Cố Hằng vuốt ve má tôi: “ thỏa mãn chút nữa không…”

xong liền cúi đầu tôi!

Cửa ghế phụ bất ngờ bị kéo , Bùi Tịch mang khí lạnh cúi .

Thấy tôi đang bị Cố Hằng , đồng t.ử anh ta co rút lại, toàn thân cứng đờ.

thở của ba quấn nhau không gian .

Cố Hằng đột c.ắ.n khuyên tôi, khẽ thở nhẹ: “Chọn đi, bây đẩy tôi , hay đi anh ta.”

Tôi lập đưa tay ôm cổ Cố Hằng, chủ động anh.

“Rầm” một tiếng thật to, Bùi Tịch đập cửa mạnh rung trời.

11

Nhìn Bùi Tịch rời đi, tôi hoảng hốt đứng dậy chạy trốn…

lại bị Cố Hằng đè c.h.ặ.t xuống ghế da.

Lòng bàn tay rực áp eo tôi, ngón cái có vết chai nặng nề miết tôi.

“Làm bạn gái tôi đi.” Giọng anh khàn đặc, cố tình dùng răng cọ tôi.

“Hoặc ngày mai đi đăng ký kết luôn?”

“Chọn đi.”

xong liền c.ắ.n nhẹ tôi một cái.

Tôi đau “ưm” một tiếng, không ngờ anh lại nhân cơ hội nhẹ trán tôi.

Nụ đó dịu dàng mức khiến tim tôi loạn nhịp.

“Biết cách quên yêu cũ nhanh nhất là gì không?”

thở anh hổi: “Chính là tìm một mới.”

lại sát lại gần một chút.

“Tôi thấy tôi không tệ, tự tiến cử làm gối ôm, có cân nhắc không?”

Chuyển tiếp không một kẽ hở?

Tôi dứt khoát như vậy.

mối tình mười năm, đâu dễ buông là buông?

Tôi quay mặt đi, lại thấy đôi sưng đỏ của mình phản chiếu trên kính .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.