Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta Thược Dược cổng lớn Cung, Thược Dược lại không trong thông báo mà trực tiếp nói ta: “Hoàng Hậu nương nương nói Thẩm mỹ không hiểu cung quy, phạt Thẩm mỹ quỳ hai canh giờ trước cổng Cung.”
Ta cười như không cười mà nhìn Thược Dược, Thẩm Thiên Thiên sẽ không hấp tấp như vậy, dù phạt ta nàng ta sẽ để ta trong Cung rồi phạt, vì nàng ta còn giữ mũi.
Rõ ràng đây Thược Dược tự chủ trương, vì trước kia còn trong phủ, nàng ta từng làm thế này, không một lần.
Thược Dược thấy ta thờ ơ không nói gì, còn nhìn ngược lại nàng ta rồi cười nhạt, trong lòng , quát toáng lên: “Thẩm mỹ lớn mật, dám cãi lại ý Hoàng Hậu nương nương?”
nói Thược Dược tiến lên định cho ta một cái t(á)t.
Ta tóm tay Thược Dược lại, dưới cái nhìn sửng sốt nàng ta, ta cho nàng ta một bạt tai.
Ta trước kia ở trong phủ luôn tỏ ra yếu đuối, mỗi lần bị nàng ta bắt nạt đều không dám nói gì, nàng ta lại cho rằng ta thật sự nhu nhược không dám đ.á.n.h trả à?
Thược Dược ôm má, không dám tin nhìn ta: “Ngươi lại dám đ.á.n.h ta?”
Ta lắc lắc tay: “Sao ta lại không dám?”
“Ngươi ch*t……” Thược Dược thẹn quá hóa xông , một bộ liều mạng ta.
Ta lạnh lùng nhìn nàng ta: “Ngươi nhớ kỹ thân phận mình, một nô tỳ như ngươi hôm nay dám động một sợi lông ta, ta cam đoan ngươi không sống được ngày mai!”
Thược Dược mức hai long sòng sọc, nhưng chút lý trí còn sót lại đã ngăn nàng ta xông .
Lúc này một giọng nói khác truyền : “Vậy nếu bổn cung đ(á)nh ngươi thì sao?”
Thẩm Thiên Thiên khoác bào chậm rãi , hiện tại nàng ta so ngày còn trong phủ có vẻ đoan trang quý phái hơn nhiều, nhưng lại sa sầm , nhìn ta chòng chọc: “Một thứ nữ nho nhỏ mà dám đứng trước cửa cung bổn cung kêu gào, đã quên còn trong phủ ngươi làm ch(ó) dỗ bản vui vẻ thế nào rồi à?”
Ta cười cười, Thẩm Thiên Thiên bị đại phu chiều hư, tính tình cực xấu, thường xuyên đ(á)nh c.h.ử.i hạ , ta vì không bị đ(á)nh nên luôn cố gắng lấy lòng nàng ta.
Nàng ta còn thường xuyên cưỡi trên lưng ta, bắt ta giả làm ch(ó) bò trên đất, mãi Thẩm Thiên Thiên tiến cung, cuộc sống ta dễ thở hơn chút.
Hiện giờ nghe Thẩm Thiên Thiên nhắc lại chuyện cũ, ta không : “Hoàng Hậu nương nương thứ lỗi, Thược Dược một nô tỳ mà dám ra tay t(á)t , dạy dỗ nàng một chút, nếu không sợ người khác biết được lại nghĩ Hoàng Hậu nương nương quản giáo không nghiêm, một nô tỳ nho nhỏ lại dám động thủ phi tần Hoàng Thượng.”
Thược Dược nghe vậy sắc càng thêm khó coi, Thẩm Thiên Thiên sa sầm, cả nói: “Nếu bổn cung sai Thược Dược động thủ thì sao? Bổn cung không được giáo huấn ngươi hay sao?”
Ta cười cười: “Hoàng Hậu nương nương nói đùa, thị tẩm trở về, Hoàng Thượng còn hạ tấn phong cho , Hoàng Hậu nương nương lại cho người t(á)t , người không biết lại nghĩ Hoàng Hậu nương nương bất mãn Hoàng Thượng đó.”
“Ngươi……” Thẩm Thiên Thiên không nói nên lời.
“Nếu Hoàng Hậu nương nương không còn việc gì thì xin phép cáo lui, đêm qua thị tẩm lăn lộn hơn nửa đêm, mệt mỏi, Hoàng Thượng còn dặn về nghỉ ngơi cho tốt để sớm hoài hoàng t.ử nữa.”
Ta nhìn Thẩm Thiên Thiên nói.
Thẩm Thiên Thiên tối sầm, ta biết ta đã chạm đúng vảy ngược nàng ta, rất rõ ràng nàng ta mỗi lần thị tẩm xong đều uống t.h.u.ố.c, hiện tại người ngoài đều cho rằng ta không uống, nghĩa Hoàng Thượng nhìn ta ánh khác, nàng ta đương nhiên cực kỳ ghen ghét.
Ta nói xong câu đó, hơi hơi cúi người chào Thẩm Thiên Thiên rồi xoay người rời .
Trở lại viện mình, ta sai người để ý động tĩnh bên phía Cung.
Từ cung, kể cả sau hôm thị tẩm Hậu chưa từng triệu kiến ta.
Cho nên rồi ta cố ý chọc Thẩm Thiên Thiên, hy vọng nàng ta sẽ tạo cơ hội cho ta gặp Hậu một lần.
Quả nhiên nửa canh giờ sau, tiểu giám dõi Cung quay về báo ta, sau ta rời Cung, Thẩm Thiên Thiên liền mang Thược Dược Thọ Khang Cung.
Ta khẽ cười, Thẩm Thiên Thiên quả nhiên vẫn giữ cái nết như còn trong phủ, gặp chuyện tìm người chống lưng.
Qua nửa canh giờ nữa, ma ma lúc trước tặng đồ cho ta lại : “Thẩm mỹ , Hậu nương nương triệu kiến người”
Ma ma kia nói môi nở nụ cười, vẫn hệt như lúc sáng tặng đồ, có nghĩa Hậu không .
Ta đứng dậy ma ma Thọ Khang Cung.
Thọ Khang Cung, ta không bị làm khó dễ gì cả, trực tiếp ma ma nội điện, cửa đã nghe thấy tiếng Thẩm Thiên Thiên đang khóc lóc kể lể.
Ma ma khẽ cười, cố tình lớn tiếng: “Mời Thẩm mỹ !”
Giọng Thẩm Thiên Thiên đột nhiên im bặt, ta ma ma trong.
Ta trong nội điện, thấy Hậu đang ngồi dựa trên giường nệm, hai người quỳ bên cạnh Thẩm Thiên Thiên và Thược Dược.
Thẩm Thiên Thiên lau nước , cúi đầu không nhìn rõ sắc , còn Thược Dược thì mũi sưng tấy, nhìn thấy ta trong vẫn tràn đầy phẫn hận.