Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi chỉ thẳng vào dấu vết đỏ trên cổ anh ta, cơn giận cuối cũng bùng nổ.
“Bố anh còn đang nằm bệnh viện!
Vì tiền phẫu thuật ông ấy mà tôi đã thức trắng năm đêm liên tục!
Còn anh thì sao?
Việc tiên anh làm lại là chạy tới đây hưởng thụ cuộc sống gia đình hạnh phúc ?
Anh còn xứng làm người không?”
Ánh Khải Minh khẽ d.a.o động, vẻ áy náy thoáng hiện trên gương mặt.
“An Nhiên… anh biết thời gian em rất vất vả.
Chuyện cũng đã tới nước , anh nhất định sẽ bù đắp em…”
Nhưng đúng lúc ấy, Thu Kiều cố ý dỗ đứa bé khóc hơn.
Tiếng khóc cắt ngang câu nói anh ta.
Khải Minh như kéo phắt khỏi chút lương tâm còn sót lại, quay sang ôm con dỗ dành đầy thuần thục.
Khi quay lại tôi, ánh anh ta đã lạnh tanh.
“Bé Bảo còn nhỏ, cần rất nhiều tiền.
Em đừng nghĩ nhân cơ hội để đòi hỏi quá đáng.”
Tôi gia đình ba người họ đứng ôm nhau mặt.
Khoảnh khắc ấy, tôi mới giống người dư thừa xua đuổi khỏi nơi .
Thu Kiều lại bày dáng vẻ yếu đuối đáng thương, ngước tôi.
“ dâu, em nghe nói đây hai người cố gắng mãi mà vẫn chưa có con.
Em thật sự không ngờ… em với anh Minh chỉ một lần thôi mà đã có t.h.a.i .
Nếu muốn thì cứ em số may mắn, đừng anh ấy nữa.”
Tôi mức cả người run bần bật.
“Rốt cuộc hai người bắt từ khi nào?”
Khải Minh vừa cau mày định mở miệng thì Thu Kiều đã vội vàng cướp lời .
“Chính là vào hôm bác gái mất.
Hôm đó đi công tác, không kịp quay về.
Em thấy anh ấy đau khổ mức gần như suy sụp, nên mới lại linh đường an ủi anh ấy…”
Khoảnh khắc ấy, ký ức từ hai năm bất ngờ ùa về, rõ ràng mức khiến tim tôi lạnh buốt.
Khi đó tôi đang nước ngoài tham dự một hội nghị chuyên ngành thì đột ngột nhận được tin chồng qua đời.
Tôi vội vã đổi vé, chạy qua mấy sân bay trung chuyển, gần như không chợp suốt cả chặng đường, vậy mà cuối vẫn không kịp về đúng lúc.
khi tôi mệt mỏi, bụi đường đầy người đứng cửa , người mở cửa lại là Khải Minh với quần áo xộc xệch, phía là Thu Kiều đôi còn lờ đờ như vừa tỉnh ngủ.
Hai người họ bên nhau từ nhỏ.
ngày tang sự rối ren như vậy, thấy ta cạnh anh, tôi chẳng hề nghi ngờ nửa phần.
Thậm chí khi ấy tôi còn chân thành cảm ơn Thu Kiều, cảm ơn ta đã thay tôi bên cạnh Khải Minh lúc anh đau lòng nhất.
Hóa từ cuối, kẻ ngu ngốc nhất chỉ có mình tôi.
Tôi như một tia sét đ.á.n.h thẳng xuống đỉnh , cả người choáng váng, không kìm được mà lao tới túm c.h.ặ.t cổ áo Thu Kiều.
“Các người sao có làm chuyện vượt quá giới hạn ngay tang lễ người tuổi như vậy?”
Thu Kiều thuận thế ngã ngửa , ngồi phịch xuống nền .
Đứa trẻ tay ta cũng tuột xuống sàn, khóc ré thất thanh.
Khải Minh gần như phát điên, lao tới mặt tôi vung tay tát mạnh một cái.
“Em làm loạn đủ chưa?”
“Không sinh được con, anh còn chưa em, bây giờ em lấy tư cách gì mà làm tổn thương Thu Kiều, người có sinh con nối dõi họ Trình?”
“Em không biết tâm nguyện nhất bố anh là được thấy họ Trình có người kế thừa sao?”
Tôi đưa tay chạm vào vết rách nơi khóe miệng, vị tanh nhàn nhạt lan lưỡi, bật cười chua chát.
Nhưng người mà bố anh từng mong sẽ m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục họ Trình… vốn dĩ là tôi.
Năm đó, Khải Minh quen tôi một lần l.à.m t.ì.n.h nguyện nhi viện.
Khi ấy tôi đã có chút danh tiếng giới kỹ thuật, còn anh ta chỉ là một kẻ đang khởi nghiệp, tương lai mờ mịt, thành bại chưa biết thế nào.
Anh ta nói mình yêu tôi ngay từ cái tiên.
Cũng từng có lần, khi tôi rời nhi viện vào buổi tối và một đám người xấu chặn đường, anh ta liều mạng lao tới bảo vệ tôi.
Dù thương, anh ta vẫn cố đứng chắn mặt tôi .
đó, khi anh đưa tôi về , bố chồng không hề móc nửa lời.
Ngược lại, họ còn nắm lấy tay tôi, dịu dàng an ủi.
“Con gái ngoan, nó là đàn ông, bảo vệ con là chuyện nên làm.
Con đừng tự , cũng đừng thấy áp lực gì cả.”
nụ cười hiền hậu họ khi ấy, tôi từng nghĩ mình là người may mắn nhất thế gian.
Cũng vì vậy, tôi dễ dàng gật bên Khải Minh, tin rằng mình cuối đã có một mái thật sự.
Không ngờ bảy năm , người đàn ông ấy lại phản bội tôi.
Anh ta dùng chính đồng tiền tôi c.ắ.n răng kiếm được để nuôi dưỡng con người phụ nữ khác.
Tôi anh ta bằng ánh căm hận tận xương tủy, giơ điện thoại , chỉ vào hệ thống tường lửa mà năm xưa tôi đã tự tay làm anh ta.
“Anh có tin không, chỉ cần tôi muốn, tôi có khiến công ty anh tê liệt ngay .”
Thu Kiều hét như tôi vừa làm điều gì ác độc lắm.
“ dâu, dù có muốn tiền thì cũng không làm hại anh Minh như vậy chứ!”
“Em không cần danh phận, em chỉ mong con em có bình an thôi.
Xin tha anh ấy đi mà.”
Vẻ đáng thương pha chút kiên cường ấy khiến Khải Minh đau lòng.