Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

20.

Đến Thẩm Vân Hành chạy trường, tôi vẫn phòng giáo viên trừng mắt nhìn đối phương.

Cô giáo đã xử lý sơ qua vết thương cho Kỳ Du, dán băng cầm m.á.u cho cậu ta.

Thấy Thẩm Vân Hành thở hổn hển chạy , cô liếc tôi một rồi bình thản nói: “Anh Thẩm Vân Hi đúng không? Cậu đến đúng lúc lắm, em gái cậu c.ắ.n vỡ đầu người ta rồi.”

Tôi: “……”

Dù lời thô nhưng cũng không sai… nhưng cô nói cũng thô quá rồi đấy!

cô giáo nói vậy, Thẩm Vân Hành rõ ràng sững lại, ánh mắt quét qua toàn thân tôi, do dự : “Em không sao chứ?”

Bị ánh mắt khó tả anh nhìn chằm chằm, tôi mím môi, lắc đầu.

Tôi không sao, người có sao là Kỳ Du.

Kỳ Du học lớp bên cạnh chúng tôi, nói nhà rất giàu, có một người anh không dễ chọc!!

Thấy tôi gật đầu, Thẩm Vân Hành thở phào, lúc này mới nhìn sang Kỳ Du, lần đầu tiên cúi đầu: “Xin lỗi, em gái tôi không cố ý, tôi đưa cậu đi bệnh viện nhé?”

Thấy anh dễ nói như vậy, Kỳ Du có ngại: “Không cần đâu, chỉ là trầy da thôi.”

Nhưng Thẩm Vân Hành vẫn kiên quyết đưa cậu ta đi bệnh viện, làm thủ tục, băng bó đầy đủ.

Đến rời bệnh viện, này mới coi như xong.

Trên đường về nhà, tôi tưởng rằng Thẩm Vân Hành sẽ mắng tôi một trận, nhưng không, anh như chưa từng có gì xảy ra.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng chúng tôi một dài một ngắn, chậm rãi đi phía trước phía sau.

Tôi há miệng định nói gì , thì đột một tia sáng lóe đầu.

Kỳ Du?

Họ Kỳ?

Đây chẳng họ nam sao!!

Ôi trời.

Không tôi vừa c.ắ.n trúng em trai nam đấy chứ?

Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn Thẩm Vân Hành, thử : “Anh ơi, ở cấp ba anh có quen bạn nam nào họ Kỳ không?”

đột ngột như vậy, Thẩm Vân Hành quay đầu lại: “Có, sao thế?”

Tôi không cam lòng: “Thế quan hệ hai người tốt không?”

Anh tôi: “……”

Anh không nói gì, nhưng vô thức siết khớp ngón tay, phát ra tiếng răng rắc.

Tốt rồi.

Xong đời rồi.

21.

Tôi vội vàng ra một cách:

“Anh ơi, Kỳ Du hình như là em trai bạn học anh, em sự thấy rất áy náy. Hay lần sau anh hẹn bạn học anh ra, em đi xin lỗi cậu ấy nhé. Anh không đâu, hôm nay nếu không có Kỳ Du, người lăn xuống cầu thang đập đầu có là em rồi…”

Nói xong, tôi cố tình lộ ra vẻ áy náy.

Ban đầu Thẩm Vân Hành không phản ứng gì, nhưng đến câu “lăn xuống cầu thang”, sắc mặt cậu đột thay đổi, như đấu tranh điều gì .

Một lúc lâu sau, cậu mới miễn cưỡng nói: “Anh rồi, anh sẽ đi xin lỗi cậu ta, em đừng để lòng nữa.”

Mắt tôi lập tức sáng : “ không?”

Thấy vậy, Thẩm Vân Hành có bất đắc dĩ: “Ừ, anh giờ lừa em chưa.”

ơn anh!”

Tôi lập tức khoác lấy tay anh, cười đến cong cả mắt: “Về nhà thôi!”

Thẩm Vân Hành để mặc tôi kéo đi, nhưng ở góc tôi không nhìn thấy, biểu thiếu niên méo đi một : “Mẹ kiếp, người chưa đ.á.n.h đã đi xin lỗi trước rồi…”

22.

Tôi không lòng Thẩm Vân Hành gì.

Nhưng tôi đến trường, vừa hay gặp Kỳ Du băng đầu, tôi nheo mắt lại.

Người ta thường nói.

Không đặt hết hy vọng vào một giỏ.

Bên phía anh tôi thì tính sau.

Lỡ như anh ấy đã đắc tội người ta quá nặng rồi thì sao?

Nếu tôi có cải thiện ấn tượng với Kỳ Du, đâu mọi có chuyển biến.

vậy, mắt tôi sáng , chủ động đi chào : “Vết thương cậu thế nào rồi?”

Ngay thấy tôi, Kỳ Du theo phản xạ lùi lại một bước, như sợ tôi đột lao ôm đầu cậu ta mà… c.ắ.n.

Tôi: “……”

sự thì.

Tôi không có sở thích c.ắ.n đầu người khác đâu!

Thấy tôi khựng lại, Kỳ Du dường như cũng thấy ngượng, dừng bước, mất tự : “Tôi không sao rồi.”

cậu, tôi hoàn hồn, thở phào: “Vậy thì tốt quá!”

Nói xong câu thì cũng chẳng gì để nói nữa.

Tôi sờ túi, vừa hay dư một , một rồi nhét vào tay cậu: “Mời cậu ăn!”

với đầu cũng giống nhau.

Coi như “bổ gì thiếu nấy” vậy.

Bị nhét đột ngột một , Kỳ Du rõ ràng sững lại.

Cảnh vừa hay bị bạn cùng lớp cậu nhìn thấy.

Một nam sinh lại gần, nháy mắt trêu chọc gì .

Không họ nói gì, tai Kỳ Du vốn trắng trẻo bỗng đỏ bừng, liếc tôi một , rồi cầm quay đầu đi vào lớp.

Tôi: “??”

Thôi vậy.

Cậu nhận là được rồi.

23.

Tôi liên tiếp mang cho Kỳ Du suốt một tuần.

Ban đầu tôi cải thiện lại quan hệ một , nhưng cậu ta gần như không nói với tôi, chỉ lễ phép nhận đồ.

Tôi thở dài.

Xem ra việc “cải thiện ấn tượng” là không rồi.

Thôi vậy.

Cứ thuận theo tự đi.

Thấy vết thương cậu ta cũng đã lành, tôi cũng không quan tâm nữa, chắc cậu ta cũng thấy tôi phiền rồi.

Nhưng không ảo giác không.

Mỗi lần tôi đi ngang qua lớp cậu ta, luôn giác có một ánh nhìn mơ hồ dõi theo, nhưng quay đầu lại thì chẳng thấy gì, nên tôi cũng không để ý.

Cuối cùng cũng đến giờ tan học.

Tôi thu dọn đồ xong, vừa ra đến cổng trường thì gặp một người quen.

Thiếu niên đeo cặp đứng thẳng tắp ở , như đợi ai.

“Kỳ Du? Trùng hợp .”

Tôi thuận miệng chào, cậu khẽ gật đầu coi như đáp lại.

Tôi nhướng mày, định lướt qua thì thấy cậu ta cứng người lại, sau vô thức bước hai bước, nói có không tự : “Cậu… dạo này sao không tìm tôi nữa? Vết thương tôi khỏi rồi.”

Hả?

Ý gì đây?

mắt tôi hiện nghi hoặc, chưa kịp thì bỗng một nói trẻo vang :

“Kỳ Du.”

Tôi theo phản xạ ngẩng đầu nhìn, thấy một nam sinh mặc sơ mi.

Tuổi khoảng ngang anh tôi, ngũ quan tinh xảo, đường nét cằm rõ ràng, xương mặt cực kỳ đẹp.

Đây chẳng lẽ là nam truyền thuyết—Kỳ Tô Bạch?

Không hổ là nam , đúng là đẹp !

“Nhìn gì vậy?”

Ngay lúc tôi quan sát Kỳ Tô Bạch, một bàn tay bất ngờ móc lấy cặp sách tôi, nói quen thuộc vang bên tai.

Anh?

Tôi hoàn hồn quay lại, quả là Thẩm Vân Hành!

Thấy biểu trên mặt anh, tôi rụt cổ: “Anh, sao anh lại ?”

Thẩm Vân Hành nheo mắt, liếc qua Kỳ Tô Bạch một , ánh nhìn lại rơi về phía tôi, không ra xúc: “Đến đón em.”

Tôi: “Ồ.”

Khoan đã.

Tôi nhìn hai người trước mặt có vẻ rất quen thuộc.

Không chứ.

Anh tôi… sự kéo nam luôn rồi??

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.