Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Phó im lặng rất lâu.
thư phòng chìm trong bầu không khí nặng nề nghẹt thở.
Cuối cùng, anh khẽ vuốt mái tóc rũ trước trán, nói trầm khàn như bị đá mài qua cổ họng:
“ lẽ… người duy trong đình này mà con thật lòng yêu… chỉ .”
Anh cúi đầu cười nhạt, nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Con đã cố ép bản thân phải thích phụ nữ. mỗi lần ý định chạm họ… hình bóng của Minh lại hiện .”
Ánh mắt anh tối sầm.
“ bỏ , mang theo luôn linh hồn lẫn bản năng của con rồi.”
Anh chậm rãi siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Bây giờ con phụ nữ chẳng khác gì một khúc gỗ lạnh ngắt.”
“ Chỉ khi cạnh những người khác… con mới thấy mình còn thở nổi.”
Phó phu nghe đây sắc mặt trắng bệch.
Phó ngẩng đầu thẳng đôi mắt đỏ hoe của mẹ mình, chữ như d.a.o cắt:
“ Mẹ muốn ép con cưới một người vợ làm vật trang trí sao?”
“ Để rồi sau lưng , con lại ?”
“ Mẹ muốn Phó bị người ta chê cười như thế à?”
Anh dừng lại vài giây, khàn khàn:
“Hay mẹ chấp nhận Minh .”
“ Ít … cạnh , con còn là một người bình thường.”
“Rầm!”
Phó phu suy sụp ngồi phịch xuống ghế.
Bà ôm mặt bật khóc như một đứa trẻ.
“ Là lỗi của mẹ… đều là lỗi của mẹ…”
“ Nếu năm đó mẹ không ép con bé rời … con đâu thành ra thế này…”
Trong đầu bà lúc này, cái gọi là môn đăng hộ đối, danh giá hào môn, thể diện tộc… toàn bộ đều bị ném sạch sọt rác.
Nguyện vọng duy của bà bây giờ chỉ còn là:
Con trai bà phải “thẳng” lại.
Cho dù đối tượng là ai được.
Xuất thân nghèo khó được.
Mồ côi không nơi nương tựa được.
Chỉ cần là phụ nữ.
Phó phu run rẩy ngẩng đầu:
“ Nếu… nếu được con bé …”
“ Con thể trở lại bình thường không?”
Nghe vậy, Phó cúi đầu che nụ cười lạnh lẽo nơi khóe môi.
Con mồi… cuối cùng tự chui lưới.
Anh cố tình im lặng rất lâu mới khàn đáp:
“Con không dám chắc.”
“ là người phụ nữ duy khiến con cảm giác.”
“ lẽ… chỉ mình mới chữa được cho con.”
Ngay trong đêm hôm đó, Phó gần như phát động một cuộc truy quy mô lớn.
Vô số thám t.ử tư hàng đầu được tung khắp nơi.
Các mối quan hệ quốc tế đồng loạt hoạt động.
Phó phu chỉ hạ đúng một mệnh lệnh:
“ bằng được Minh”.
“ Sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác.”
Đứng trên ban công tầng hai, Phó đoàn xe nối đuôi rời khỏi biệt thự trong màn đêm.
Ánh lửa từ điếu t.h.u.ố.c lập lòe giữa ngón tay anh.
Anh khẽ cười, thấp thầm khoảng không:
“ Vợ à…”
“Em trốn đủ lâu rồi.”
“Mẹ chồng em bây giờ tự tay dọn đường đón em đấy.”
Trong khi Phó lật tung thế giới lên người, một thị trấn ven biển nhỏ miền Trung, tôi lại sống yên bình mức sắp quên mất mình thuộc một hào môn sóng gió thế nào.
Tôi thuê một căn nhà nhỏ sơn màu xanh biển.
Mỗi sáng mở cửa là nghe tiếng sóng vỗ rì rào.
Công việc hằng ngày chỉ là nhận dịch thuật online cho vài công ty nước ngoài.
Thu nhập tuy không thể so với lúc còn cạnh Phó , đủ để hai mẹ con ăn no mặc ấm, thỉnh thoảng còn mua thêm chút sản cải thiện bữa ăn.
À, suýt quên giới thiệu.
“Khoản nợ lớn đời tôi” giờ đã tròn ba tuổi.
Tên khai sinh là Tiểu Bảo.
Tên nhà là Bánh Bao.
Thằng bé giống Phó đáng sợ.
Đặc biệt là đôi mắt phượng dài hẹp cùng vẻ mặt lạnh tanh như khinh thường toàn bộ loại.
hệ điều hành bên trong lại được “nâng cấp” thêm tính cách lém lỉnh và nói nhiều của tôi.
Hai tuổi đã biết đếm từ một một trăm.
Ba tuổi tự ôm iPad học phát âm tiếng Anh chuẩn như người bản xứ.
Nhiều lúc tôi con mà nổi da gà.
Gen nhà họ Phó đúng là đáng sợ thật.
Buổi trưa hôm , tôi ngồi ngoài hiên gõ bản dịch anh chàng hàng xóm cơ bắp tên A lại ló đầu qua hàng rào.
khu này ai biết anh ta theo đuổi tôi.
A gãi đầu cười ngượng:
“ Minh à, hôm nay anh mới câu được con cá mú lớn lắm.”
“ Tối anh qua nấu lẩu sản cho hai mẹ con nhé?”
Tôi còn chưa kịp trả lời một trẻ con lạnh tanh đã vang lên phía sau:
“ Chú .”
Tiểu Bảo ôm chiếc iPad đứng cửa, đôi mắt hẹp dài hệt cha nó chậm rãi nâng lên.
“Mẹ cháu không thích cơ bắp ít học đâu.”
“ Với lại, chú cười hơi ngu. Mẹ cháu không thích kiểu đó.”
A : “…”