Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Phó Thần khựng lại vài giây, hàng mi lên. Đây là đầu tiên sau ba năm, anh được nhìn thấy đứa con mang dòng m.á.u của mình ở khoảng cách gần đến thế.
Đôi mắt anh đỏ hoe.
Người đàn ông từng khiến cả giới thương trường khiếp sợ ấy lúc này lại chẳng dám đưa tay chạm vào thằng bé, cứ như sợ chỉ cần đụng nhẹ một , tất cả sẽ tan biến như ảo giác.
Giọng anh khàn đặc:
“Con …”
Bánh Bao lập tức cảnh giác lùi sau một bước, giơ tay nhỏ xíu lên chặn trước mặt.
“Khoan đã.”
Thằng bé nghiêm túc nhìn anh từ trên xuống dưới.
“Muốn nhận con thì phải đi theo quy trình bồi thường tổn thất nuôi dưỡng.”
Phó Thần: “…”
Tôi suýt phun nước.
Bánh Bao chống nạnh, khuôn mặt nhỏ lạnh tanh hệt bản sao mini của ai kia:
“Mẹ con một mình nuôi con ba năm cực khổ như vậy, bố định bồi thường thế nào?”
Phó phu nhân đứng bên cạnh nghe nước mắt ròng ròng, lập tức hùa theo:
“ ! Phải bồi thường tổn thất tinh thần mẹ con nó! Cháu nội cưng của bà nói chí phải!”
Phó Thần cười thành tiếng.
là nụ cười thật lòng đầu tiên của anh sau ba năm trời tối tăm.
Anh xuống, trực tiếp bế phốc thằng nhóc lên vai, động tác thuần thục đến mức như đã tưởng tượng cảnh này hàng ngàn .
“Được.” Anh nhướng mày nhìn con . “Vậy bố tặng tập đoàn Phó thị con nhé?”
Bánh Bao chớp mắt.
“Tập đoàn Phó thị có ăn được không?”
“…”
“Có đổi được sang thẻ game không?”
Phó Thần nghẹn mất hai giây rồi cười khàn khàn:
“Được. Vậy bố mua công ty game con.”
Thằng bé lập tức gật đầu hài lòng:
“Giao dịch thành công.”
Cả khách đồng loạt cười.
Ngay cả tôi cũng không nhịn nổi cong khóe môi.
Tối hôm , Phó gia mở tiệc đoàn tụ.
Không khí trên ăn kỳ quái đến mức khó tả.
Phó phu nhân cứ tay gắp hết sơn hào hải vị vào bát tôi với Bánh Bao, ánh mắt nhìn hai mẹ con như nhìn bảo vật quốc gia thất lạc nhiều năm mới tìm được.
Còn Phó Thần…
Anh ngồi ở đầu bên kia, từ đầu đến đều giả vờ cực kỳ đứng đắn.
Nhưng thi thoảng tôi gặp anh lén nhìn mình.
Mỗi bị tôi phát hiện, anh lập tức đầu đi, mặt lạnh lùng giả tạo y hệt nam sinh cấp ba bị quả tang nhìn trộm người mình thích.
Đến lúc ăn gần xong, anh gắp một miếng cá hấp lên.
Vừa đưa tới gần miệng, sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
Anh nhíu mày, đặt đũa xuống, giọng khàn khàn:
“Xin lỗi mọi người… con chưa quen được việc hít thở chung không khí với phụ nữ.”
Nói xong còn cực kỳ nhập tâm day day mi tâm.
“Ám ảnh tâm lý còn khá nghiêm trọng.”
Tôi: “…”
Tên khốn này còn diễn nghiện hơn trước.
Phó phu nhân lập tức sốt ruột:
“Không sao không sao! thì phải chữa từ từ!”
Bà sang tôi, ánh mắt rực như thấy hy vọng chữa thẳng con mình.
“Tiểu Minh à, tối hai đứa cứ ngủ chung đi. Biết đâu ở gần nhau lâu một chút, tình của nó sẽ khá hơn.”
“Mẹ!” Phó Thần lập tức cau mày, diễn đến nghiện. “Như vậy không ổn đâu.”
Anh sang tôi, mặt đầy nhẫn nhịn đau khổ.
“Anh sợ mình phát sẽ dọa em.”
Rồi anh thở dài cực kỳ cô đơn:
“Tối anh ôm chăn sang thư ngủ là được.”
Ngoài miệng nói thế.
Nhưng ánh mắt lại dính c.h.ặ.t lên người tôi, rõ ràng viết đầy chữ to tướng:
“Em mau giữ anh lại đi.”
Phó Thần vừa định mở miệng từ chối thì Bánh Bao đã nhanh như chớp ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh.
“Không được!”
Thằng bé ngẩng đầu nhỏ lên, mặt nghiêm túc như đang họp hội đồng quản trị.
“Con muốn ngủ cùng bố mẹ cơ.”
Phó phu nhân đứng bên cạnh lập tức xúc động che miệng.
“Ngủ đi ngủ đi! Người một nhà phải ngủ cùng nhau mới tăng tình cảm!”
Tôi còn chưa kịp phản đối thì đã bị một lớn một nhỏ phối hợp đẩy thẳng vào ngủ chính.
cùng, cả ba người nằm chen chúc trên chiếc giường rộng đến quá đáng.
Bánh Bao nằm ở giữa, ôm con gấu bông ngủ ngon lành sau một ngày dài lăn lộn.
Phó Thần nằm phía bên kia.
Anh im lặng đến lạ.
Không còn dáng lưu manh hay cố tình diễn trò như ban nãy .
Chỉ nằm nghiêng người, hơi thở đều đặn, ánh đèn ngủ mờ nhạt phủ lên sống mũi cao thẳng và đường nét sắc lạnh nơi gương mặt anh.
Còn tôi…
Lại hoàn toàn không ngủ được.
Ba năm xa cách tưởng đã đủ để tôi quen với việc không có anh bên cạnh.
Thế nhưng lúc này, chỉ cần ngửi thấy mùi hương quen thuộc thoang thoảng trên người anh, trái tim tôi đã đầu rối loạn.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang.
Phó Thần dường như đã ngủ rất say.
Hàng mi dài rủ xuống, mệt mỏi giữa chân mày còn nguyên, như thể suốt ba năm qua anh chưa từng thật sự được nghỉ ngơi.
Tôi hạ giọng rất :
“Anh ngủ rồi à?”
Không có ai trả lời.
Tôi cẩn thận nhấc tay Bánh Bao ra khỏi eo mình rồi nhẹ nhàng xuống giường.
Ánh mắt vô thức dừng lại ở chiếc việc cạnh cửa sổ.
Ngày trước, trợ lý Tề từng lén kể với tôi rằng Phó Thần có một ngăn kéo bí mật dùng khóa điện t.ử, chưa từng ai động vào.
Lúc ấy tôi còn đùa rằng chắc trong giấu hợp đồng thương mại tuyệt mật hay ảnh mỹ nữ nào .
Tò mò nổi lên, tôi bước tới.
Màn hình khóa điện t.ử hiện lên ánh xanh nhàn nhạt.
Tôi thử nhập ngày sinh của anh.
Sai.
Ngày sinh của Phó phu nhân.
Sai tiếp.
Tôi c.ắ.n môi suy nghĩ vài giây rồi chậm rãi nhập một dãy số khác: “2018”
Là năm tôi bước vào Phó gia.
“Tách.”
Ổ khóa điện t.ử mở.
Tim tôi lên.
Tôi từ từ kéo ngăn kéo ra.
Bên trong không có tài liệu cơ mật nào cả.
Chỉ có đầy những bức ảnh.
Rất nhiều ảnh.
Ảnh tôi xắn quần lội xuống bãi bùn cá cùng Bánh Bao.
Ảnh tôi đội nón bảo hiểm cũ, còng lưng chở con trên chiếc xe đạp điện nhỏ xíu.
Ảnh tôi ngồi ngoài hiên nhà ôm laptop dịch tài liệu đến mệt lả.
Ảnh tôi cười tít mắt chỉ vì điện thoại báo tiền nhuận b.út được chuyển khoản.
Thậm chí còn có cả ảnh tôi ngủ gục bên việc, trên má dính vệt mực chính tôi cũng không biết.
Từng khoảnh khắc nhỏ nhặt trong ba năm biến mất khỏi thế giới của anh…
Anh đều âm thầm lưu giữ.
Dưới mỗi bức ảnh đều có ghi chú bằng nét chữ tay mạnh mẽ quen thuộc.
“Hôm em bị ngã xe, đầu gối trầy mất một mảng.”
“Hôm em thức đến ba giờ để chạy deadline.”
“Hôm em dẫn con đi công viên, em cười rất vui.”
“Hôm Bánh Bao sốt cao, em ôm con ngồi ngoài hành lang viện suốt cả đêm.”
Ngón tay tôi lên khi lật đến tấm ảnh cùng.
Trong ảnh, tôi đang ôm Bánh Bao ngủ gục trên ghế nhựa ở trạm xá huyện.
Dòng chữ bên dưới đã hơi nhòe đi vì bị nước thấm.
“Hôm anh đã đứng ngoài xe nhìn em rất lâu.”
“Anh muốn xuống ôm em vào lòng.”
“Muốn đưa hai mẹ con nhà.”
“Nhưng anh không dám.”
“Xin lỗi.”
“Tụi em chịu khổ thêm một chút thôi nhé.”
Dòng chữ viết tay nhẹ dưới tấm ảnh cùng khiến nước mắt tôi rơi lã chã.
“Tháng Năm, con tuần này đã biết gọi mẹ rồi.”
“Nhưng tiếng đầu tiên nó gọi lại nhầm vào mặt dây chuyền hình cá em để lại.”
“Anh ghen đến mức muốn đốt mặt dây chuyền ấy.”
“Tháng Năm, mẹ đầu phát điên đi tìm em rồi.”
“Sắp xong rồi, vợ à.”
“Ngoan, đợi anh thêm một chút thôi.”
Tôi ôm c.h.ặ.t xấp ảnh vào n.g.ự.c, khóc đến cả vai.
Thì ra suốt ba năm qua…
Anh chưa từng từ bỏ tôi.
Anh ở , như một bóng âm thầm.
Lặng lẽ bảo vệ hai mẹ con tôi khỏi tất cả nguy hiểm.
Tự mình chịu đựng cô độc, giả điên giả , thậm chí còn đem cả danh tiếng và “xu hướng giới tính” của mình ra lá chắn chỉ để ép Phó phu nhân phải đầu chấp nhận tôi vô điều kiện.
Tên điên này…
là điên thật rồi.
lúc tôi khóc đến thở không nổi, một vòng tay nóng rực bất ngờ siết lấy eo tôi từ phía sau.
Hơi thở quen thuộc phả nhẹ bên tai.
“Nửa đêm không ngủ…”
“Sao lại trốn ở đây khóc lén?”
Tôi giật mình đầu.
Phó Thần không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào.
Khác hẳn dáng “yếu đuối tình nghiêm trọng” ban nãy, lúc này ánh mắt anh rực, khóe môi còn mang theo ý cười lười biếng đầy nguy hiểm.
Tôi tức đến nghiến răng, lập tức người đ.ấ.m thùm thụp vào n.g.ự.c anh.
“Anh là đồ l.ừ.a đ.ả.o!”
“Anh lừa em, lừa cả nhà anh !”
“ gì tổn thương tâm lý, gì dị ứng phụ nữ… rõ ràng anh là hồ ly thành tinh!”
Phó Thần cười khàn khàn, mặc kệ tôi đ.á.n.h.
Đợi tôi hết sức rồi, anh mới nhẹ nhàng giữ lấy hai cổ tay tôi, đầu hôn lên từng đầu ngón tay đã lạnh ngắt vì nước mắt.
“Nếu anh không đóng vai sói già gian xảo…”
“ sao dụ được con thỏ nhỏ nào tự nguyện ?”
Anh nhìn tôi chăm chú.
“Anh không thể để em tiếp tục bị cuốn vào mấy quy tắc môn đăng hộ đối c.h.ế.t tiệt kia thêm .”
“ này, anh muốn cả Phó gia phải tự tay trải đường đón em .”
Tim tôi lên dữ dội.
Tôi đầu né ánh mắt ấy, nhỏ giọng:
“Vậy giờ Phó phu nhân còn nghi ngờ giới tính anh không?”
Khóe môi Phó Thần chậm rãi cong lên.
“Muốn anh chứng minh thêm không?”
Tôi đỏ bừng mặt, lập tức bịt miệng anh lại.
“Anh điên à? Bánh Bao còn đang ngủ!”
Anh cười rất , xuống sát bên tai tôi.
“Nó ngủ say rồi.”
“Hơn …” anh cố tình kéo dài giọng, “ này cách âm rất tốt.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh bế thốc lên.
Xấp ảnh trong tay rơi xuống nền t.h.ả.m mềm mại.
Dưới ánh đèn vàng dịu, người đàn ông ấy ôm tôi thật c.h.ặ.t như thể muốn bù lại toàn bộ ba năm chia xa.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi rung rèm cửa.
Còn căn cùng cũng có lại hơi ấm vốn thuộc nó từ rất lâu rồi.
hôm sau, tôi xuống lầu với đôi chân mềm nhũn.
Phó phu nhân đang uống trà vừa nhìn thấy bộ dạng của tôi thì hai mắt lập tức rực.
Bà vui đến mức suýt đổ cả tách trà.
“Ôi trời đất tổ tiên phù hộ!”
Tôi: “…”
Phó Thần phía sau cực kỳ bình tĩnh thong thả bước xuống cầu thang, mặt đạo mạo như chưa từng chuyện gì.
Chỉ có điều khóe môi anh từ đầu đến đều không giấu nổi ý cười thỏa mãn.