Tại concert mười vạn khán giả đầu tiên trong sự nghiệp của Chu Chú, anh ấy đã hát bản tình ca viết cho tôi từ rất nhiều năm về trước, nhưng lại là để cầu hôn tình mới của mình.
Ống kính máy quay lướt qua toàn sân khấu, cũng có một giây vô tình dừng lại trên gương mặt tôi.
Khi buổi biểu diễn kết thúc, tôi bị người ta kéo tuột vào trong xe. Chu Chú bóp chặt cổ tay tôi, hung hăng chất vấn:
”Tại sao cô còn xuất hiện? Cô muốn cái gì, rốt cuộc phải làm thế nào cô mới chịu buông tha cho tôi?”
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Đưa thêm cho tôi 300 vạn nữa đi.”
Anh cười khinh miệt, ký một tấm séc rồi ném thẳng vào mặt tôi: “Tôi biết ngay cô đến cũng chỉ vì tiền mà.”
Sau này, khi vội vã chạy đến tận bệnh viện, anh đỏ hoe hốc mắt, gặng hỏi bác sĩ: “Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể chữa khỏi cho cô ấy?”
Tôi nằm ngay cạnh, nhẹ nhàng thở dài: “Chu Chú, anh hiểu rất rõ mà. Ung thư giai đoạn cuối, có tốn bao nhiêu tiền cũng chẳng thể nào cứu vãn được đâu.”