Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

có bố đứa bé tới đón rồi, tôi cũng định rời đi.

Nhưng Tiểu Niên lại ôm cánh tôi lắc qua lắc lại.

“Dì ơi ở với con thêm chút nữa đi mà.”

Đối diện với sinh vật đáng yêu vậy, tôi sự không nói nổi lời từ chối.

Tiểu Niên nói muốn gà rán, thế là chúng tôi đành tìm đại một cửa hàng gần đó.

là tôi không ngờ lại gặp Hoắc Thời Hàm ở đây.

Bên cạnh có một người phụ nữ rất xinh đẹp.

“Hôm nay Tiểu Bảo muốn gì nào? Dì Yên Yên mời.”

Người phụ nữ cười rất đẹp.

Hoắc Thời Hàm giơ một phần combo, rồi đột nhiên khựng lại.

Tiệm gà rán vốn ồn ào náo nhiệt bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.

đám bình luận trước mắt điên cuồng lướt qua:

[Trời đất q.u.ỷ thần ơi, chuyện gì đây? Cốt truyện loạn hết rồi, nữ phụ lại gặp Tiểu Bảo với nữ ngay lúc chứ?]

[Nữ phụ không sẽ nổi điên tại chỗ rồi đ.á.n.h Tiểu Bảo đấy chứ? Nhìn Tiểu Bảo dọa tới mức không cười nổi luôn kìa.]

[Mà cái cảnh tu la xem cuốn đấy. Nữ phụ cạnh người đàn ông kia cũng hợp ghê, thêm đứa bé ngoan ngoãn nữa, nhìn qua cứ tưởng một ba người luôn ấy.]

Cánh tôi lắc nhẹ một cái.

Tiểu Niên ngọt ngào tiếng:

“Dì ơi, con không nhìn thấy bảng gọi món, dì bế con xem với.”

Hoắc Thời Hàm cách đó không xa.

Nụ cười rực rỡ ban nãy trên mặt hoàn toàn biến mất.

lặng lẽ nhìn tôi.

mắt lẽo ấy đ.â.m tim tôi đau nhói, hốc mắt cũng bắt nóng .

Nghĩ lại cũng đáng buồn.

Từ sau năm ba tuổi, tôi chưa từng thấy con trai cười vui vẻ vậy nữa.

Mà lần tiếp theo nhìn thấy… lại là khi nó bên cạnh một người phụ nữ khác.

[Tiểu Bảo nhìn nữ phụ nhìn kẻ thù luôn ấy hahaha, đúng là trẻ con, cảm xúc chẳng biết giấu gì cả.]

[Nó kéo nữ ra sau lưng mình kìa, chắc sợ nữ phụ lao nổi điên ấy mà.]

[Nếu là nữ phụ thì tôi biết điều giả vờ không nhìn thấy rồi. Cái sắc mặt của con trai cô ta rõ ràng là chẳng muốn nhận mẹ nữa.]

Tôi im lặng bế Tiểu Niên , lơ Hoắc Thời Hàm phía xa.

Khóe mắt tôi thoáng thấy gương mặt nhỏ của Hoắc Thời Hàm càng lúc càng căng cứng, không biết là căng thẳng hay tức giận nữa.

Từ lúc nhìn thấy tôi trong cửa hàng, Hoắc Thời Hàm không cười thêm lần nào nữa.

im lặng nhìn tôi và Tiểu Niên, mắt đến đáng sợ.

Qua lớp kính cửa sổ, tôi nhìn bóng lưng nhỏ bé của Hoắc Thời Hàm.

Nó để mặc người phụ nữ kia dắt rời đi.

Tôi chợt thấy buồn cười.

Con trai tôi tránh né sự đụng chạm của tôi, lại ngoan ngoãn để một người phụ nữ khác dắt đi thế.

Nhận ra tôi đang thất thần, suốt bữa đều cố gắng chọc tôi vui.

Từ nhỏ anh hoạt bát dính người, con trai anh cũng rất giống anh.

Dần dần, tôi anh kéo những ký ức xấu hổ hồi bé, tâm trạng cũng khá hơn nhiều.

xong, tôi vừa định từ chối lời đề nghị đưa mình về của thì Tiểu Niên chớp đôi mắt to tròn, ôm c.h.ặ.t lấy tôi không chịu buông.

Tôi bật cười.

bé đúng là giống y hồi nhỏ, dính người đấy.”

mắt khẽ d.a.o động.

“Chị Xuân Tiêu vẫn nhớ à?”

Xuống xe của , Tiểu Niên cứ bạch tuộc tám vòi bám c.h.ặ.t lấy tôi.

Cuối cùng đành bất lực xuống xe, mạnh gỡ cục bột nhỏ khỏi người tôi rồi nhét lại xe mới thôi.

Nhìn chiếc xe dần đi xa, tôi quay người đi về phía mình.

8

Nhưng vừa quay lại tôi giật nảy mình.

Dưới đèn đường mờ tối bóng người, một lớn một nhỏ.

Hoắc Thời Hàm mặt tanh siết c.h.ặ.t nắm , Hoắc Tư Dã thì không có biểu cảm gì.

Không biết 2 ba con họ đó bao lâu rồi.

Thấy tôi nhìn sang, Hoắc Thời Hàm lập tức mặt quay , xoay người đi thẳng .

Đám bình luận cũng bắt nhận ra có gì đó sai sai:

[Mọi người có thấy người giống con ma nam u ám bò dưới đất không?]

[Có cái vibe đó đấy. Ban nãy nữ phụ vừa quay là tôi suýt dọa c.h.ế.t luôn, cả đều mặt âm u. Nhưng tại chứ? Chẳng họ rất ghét nữ phụ ?]

[Mấy bà không hiểu rồi. Theo cốt truyện thì hôm nay nữ được tối cùng nam với Tiểu Bảo, nhưng không hiểu Tiểu Bảo cứ đòi về nên tới giờ nam nữ chưa có cơ hội ở riêng. Nam không bực mới lạ ấy.]

Tôi thu hồi mắt, nhấc chân đi .

mắt Hoắc Tư Dã dừng trên người tôi.

Tôi xoa xoa cánh , cứ cảm thấy hơi .

Bầu không khí q.u.ỷ dị ấy kéo dài mãi tới bữa tối.

Hoắc Thời Hàm không chịu cơm.

Người giúp việc đau vô cùng:

“Phu nhân, hay là cô đi gọi chủ nhỏ đi. ấy sợ cô nhất, cô nói gì ấy cũng nghe.”

Không hiểu , lời rơi tai tôi lại ch.ói tai lạ thường.

bé vốn no gà rán rồi, tôi ép nó gì nữa?

Dù tôi có gì đi nữa, nó vẫn sợ hãi và ghét bỏ tôi thôi.

Hà tất tự chuốc lấy mất mặt:

“Kệ bé đi.”

Tôi nói.

Trong phòng Hoắc Thời Hàm yên lặng giây, rồi cửa đột nhiên kéo mạnh ra.

bé đỏ hoe mắt trừng tôi:

“Mẹ mặc kệ con… có muốn mẹ của người khác rồi không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.