Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi còn đang mơ màng chìm trong ký ức, thì câu nói ấy như sét đ.á.n.h lôi tôi trở về thực.
“ em đồng ý, lát hãy gái anh, cùng anh dự tiệc được không?” Giọng anh trầm thấp, như ngọc lăn trong đêm, thì thầm bên tai đầy dịu dàng thuyết phục.
Tôi gượng: “Vậy còn Trần Anh thì sao?”
Tôi nhớ rõ tuần trước anh còn ở tiệm spa dặn Tô phu sắp xếp Trần Anh. Sắp xếp nào tôi không biết, nhưng ít nhất anh đã ám chỉ rõ ràng Trần Anh sẽ đến buổi tiệc này. Vậy cô ta lấy thân phận gì mà xuất ?
Tô Dự không nhắc đến chuyện quay lại, thì mỗi người tự sống cuộc đời riêng, không ai dính dáng gì. Nhưng anh lại nói ra điều ấy, thì Trần Anh trở thành nút thắt không thể bỏ giữa chúng tôi.
Nên tôi buộc phải hỏi vậy rốt cuộc anh nào với Trần Anh?
Tôi không bỏ ánh mắt anh hơi khựng lại khi đến cái tên ấy, nhưng tôi không muốn né tránh thực.
Tôi tiếp lời: “ tôi không đồng ý thì anh còn Trần Anh để thay đúng không? Công khai thân phận của cô ta, gái anh, thậm chí là hôn thê của anh?”
đến đây, anh buông tay khỏi tôi, đứng thẳng người, trên cao nhìn xuống. Khí chất của anh thay đổi hẳn. Lạnh lùng cao ngạo, hệt như anh sau bốn năm tôi không thể hiểu thấu.
Sau đó, anh từng chữ từng chữ nói ra câu mà tôi sợ nhất phải :
“Đúng vậy.”
Rồi lại dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn mắt tôi, bên trong đầy cảm lẫn van nài: “Ôn Ôn, đây là cơ hội cuối cùng anh dành em.
“Quyết luôn nằm trong tay em. Anh sẽ không chờ đợi, nhưng em chỉ bước một bước về phía anh là đủ.”
Anh đang ép tôi phải lựa chọn.
Anh muốn nói với tôi: Ôn Thuần, em không phải là lựa chọn duy nhất của anh.
Chiêu khích tướng lộ liễu ấy, ai cũng nhìn thấu, nhưng vẫn có sức sát thương.
Tôi lùi lại, tay cầm vạt váy nặng trĩu, lắc , gắng kìm nén nỗi chua xót nơi sống mũi và những giọt nước mắt sắp trào ra.
“Xin lỗi, Tô tiên sinh.
“Tôi… không đồng ý.”
Tôi không quay lại nhìn sắc mặt Tô Dự lúc ấy, chỉ xoay người rời đi.
Suốt dọc đường tôi không thể hiểu nổi vì sao Tô Dự lại trở nên xa lạ như vậy.
Bỏ kịch bản và vận mệnh, Tô Dự trong ký ức của tôi không phải như . Người tôi yêu… là người từng chân thành yêu tôi.
anh ấy đã không còn như xưa vậy thì, tôi thà cô đơn còn hơn gượng ép.
Trên đường quay lại, tôi vô đụng phải Trần Anh. Hôm nay cô ta ăn mặc vô cùng chỉn chu, lớp trang điểm tỉ mỉ, môi nở nụ dịu dàng như mật. Đối với tôi, cô ta là một người xa lạ, và tôi cũng chẳng có ý dây dưa gì thêm.
Đặc biệt là lúc này, tôi có chút chật vật, không muốn đôi co.
Cô ta dường như cũng nhìn tôi, liền gọi: “Cô Ôn, sao cô lại ở đây?”
Ngữ khí thân quen như thể nữ chủ đang hỏi một vị khách lạ mà đúng là cô ta cũng sắp trở thành nữ chủ thật rồi.
Lúc đó tôi mới chú ý bộ váy cô ta đang mặc là của một thương hiệu váy cưới xa xỉ nổi tiếng.
Điều đó khiến tôi nhớ lại thuở trước, từng dựa lòng Tô Dự, vừa lật tạp chí thời trang vừa nũng nói: “ trai yêu dấu à, sau này chúng mình kết hôn, cô dâu của anh phải mặc váy cưới của hãng này nhé, anh phải gắng đấy!”
Tôi khẽ giễu bản thân, tỉnh khỏi những hồi ức ngọt ngào.
“Tôi vừa mới bị lạc đường,” tôi buột miệng nói dối.
sau này Trần Anh thật sự trở thành vợ của Tô Dự, vậy tôi chẳng nên đắc tội, nhất là khi mối quan hệ giữa chúng tôi khá khó xử. Tôi không thiết phải nói mình vừa phòng nghỉ của Tô Dự bước ra, tránh để cô ta suy nghĩ linh tinh rồi trút giận tôi.
“Thật sao? Tôi cũng đang đi tìm A Dự.” Cô ta vẫn giữ nguyên vẻ rụt rè, đúng như Tô phu từng nói – có chút “tiểu gia khí”, mà cô ta lại cứ gắng bắt chước phong thái đoan trang của các thiên kim tiểu thư, còn học theo một số động tác nhỏ của tôi, kết quả chỉ tạo cảm giác gượng gạo, nửa vời.
Một người có vài phần , bắt chước từng cử chỉ, phong cách ăn mặc, ngữ điệu nói chuyện khiến tôi chỉ khó chịu và phản cảm.
Ánh mắt cô ta có phần nghi ngờ, nhưng lại thể sự thân thiết giữa mình với Tô Dự có chút buồn .
“Vậy thì mời cô cứ đi, tôi xin phép rời trước.”
“Đợi đã… cô Ôn, có thể nói chuyện với tôi một chút không?”
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎̉𝑖 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑚𝑜̣𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝.
Trên ban công vắng vẻ, chỉ còn tôi và Trần Anh. Cô ta c.ắ.n nhẹ môi dưới, do dự một lúc rồi mở miệng:
“Cô Ôn, cô có thể rời khỏi A Dự không?”
Tôi bị câu hỏi vô lý đó bật : “Cô Trần, cô nói vậy là sao? Cô rằng tôi và Tô Dự đang bên nhau à?”
Cô ta dường như rất khó khăn để nói ra: “Tôi biết cô là mối của A Dự… tôi cũng biết… anh ấy quen tôi là vì tôi trông cô.”
“ thật nực phải không? Nhưng cô biết không?” Ánh mắt cô ta dần trở nên say đắm, “Ngay cái nhìn tiên tôi đã cảm anh ấy là mệnh của tôi. Anh ấy tôi một giới mà tôi chưa bao giờ dám mơ tới, đưa mẹ tôi bệnh viện tốt nhất, che chở tôi trước mặt dì ấy… từng chút từng chút một, tôi đã yêu anh ấy mất rồi.
“Tôi nghĩ… chắc anh ấy cũng yêu tôi. không yêu, sao anh ấy phải những điều đó? Chỉ đưa tiền là đủ mà, đúng không?”
“Anh ấy dẫn tôi bước giới của anh, có khi bè hỏi tôi có phải gái anh không, anh cũng chưa từng phủ nhận. Anh còn đưa tôi gặp Tô phu .” Khi nói đến đây, cô ta nhìn tôi đầy đắc ý: “A Dự chưa từng dẫn cô đến gặp mẹ anh ấy, đúng không?”
“Tôi biết dì ấy không chấp nhận tôi, cũng biết A Dự chưa yêu tôi thật lòng. Nhưng tôi tin rồi sẽ yêu. Chỉ thời gian.” Cô ta quả quyết.
“Mặc dù lúc anh ấy chọn tôi là vì tôi cô, nhưng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Không ai chờ một người cả, anh ấy cũng đang dần quên cô. Cô chẳng lẽ không cảm nhận được sao?”
“Nhưng… tại sao cô lại trở về?” Cô ta nhìn tôi đầy bất mãn, như một chính thất đang đối diện với một tiểu tam không dám đụng .
“Anh ấy không còn yêu cô . Thứ còn sót lại chỉ là chấp niệm và tấm kính lọc yêu đã . Vì vậy… tôi xin cô, xin đừng phá vỡ yêu của tôi được không?” Nói đến đây, cô ta rơi nước mắt cầu xin.
“Người anh ấy yêu nên là tôi! cô không xuất , tôi sẽ thuận lợi trở thành người phụ nữ của anh ấy, trở thành vợ anh ấy, trở thành nữ chủ của Tô thị…”
“Cô Ôn, cô không nên trở về, không nên xuất giữa tôi và A Dự, phá vỡ tất cả.”
Tôi nhíu mày từng lời chất vấn của cô ta, thì ra… tôi đã thực sự trở thành người quấy rầy .
Cổ họng có chút ngứa, tôi ho khẽ một tiếng, giọng vẫn hơi khàn: “Cô Trần yên tâm, tôi sẽ đi. hai người thật lòng yêu nhau, tôi sẽ không phiền.”
Dù tôi đã đau lòng vì sự ép buộc của Tô Dự hôm trước, nhưng khi Trần Anh trực tiếp buộc tội tôi phá hỏng yêu của , tim tôi vẫn không tránh khỏi chua xót.
Như một chiếc ly bị nứt, không thể vá lại.
Nhưng tôi đã tự nhủ:
“Ôn Thuần, đã lỡ rồi là lỡ rồi. Đã nói là không luyến tiếc , đã hứa sẽ không biến mình thành nữ phụ độc ác. Bốn năm cô còn vượt được, sao lại gục ngã lúc này?
“ như cô ta nói, Tô Dự đang quên cô. Vậy thì… cô cũng nên buông tay. trở về này… coi như một bài học đi.”
…
Sau buổi dạ tiệc hôm đó, tôi ở lì trong nhà suốt một tuần không ra ngoài. Chỉ có bản thân tôi biết, đó là khoảng thời gian để tự mình l.i.ế.m láp vết thương. Trong khoảng thời gian đó, tôi nhận được rất nhiều cuộc gọi – có cả Tô phu , đàn anh Chu, thậm chí là một cuộc Trần Anh nhưng tôi đều không bắt máy.
Tôi hy vọng có thể dùng một tuần để buông bỏ anh. Nhưng… thật khó.
Tôi cũng không ép bản thân. Chỉ có thể trở về trạng thái trước khi về nước là đủ rồi.
Dù sao thì tôi cũng sắp đi nước ngoài.
Tôi biết mẹ không muốn tôi đi, nhưng tôi đã hứa với sẽ chỉ ở nước ngoài tối đa ba năm rồi về. Ba năm… có lẽ mọi “kịch bản” cũng kết thúc cả rồi.
Vài ngày trước khi đi, tôi còn đặc biệt dặn tránh hết mức có thể việc hợp tác với Tô thị hay bất cứ gì dính dáng tới , khiến ông ấy chẳng hiểu gì cả.
“Con gái à, đừng trước Tô thị mời đi dạ tiệc mà nghĩ khác. Nhà mình vẫn chưa đủ tư cách để hợp tác với đâu.”
“Vả lại, có thật cơ hội ấy, Tô thị là tập đoàn ngành mà hợp tác với mình thì trăm lợi không hại.”
Tôi chẳng thể giải thích quá nhiều. Chẳng lẽ lại nói với ông là người ta đến chẳng phải để hợp tác mà là để kéo sập nhà mình à? Tôi chỉ đơn giản nói là có một người rành phong thủy bảo sau buổi tiệc hôm đó, Tô thị xung khắc với công ty nhà tôi.
“Công ty cũng có thể xem tướng, coi số à?” – ông ngạc nhiên.
“Tóm lại là tránh xa ra… xui xẻo lắm!”
“Xui xẻo?”
“Vâng ạ.” – tôi gật , thành khẩn vô cùng.
“Được rồi, lời con.”
Ngày xuất ngoại được chọn Chủ nhật. Tôi không báo với ai, chỉ có mẹ biết. Không như trước vội vã ra đi, này tôi có đủ thời gian để chuẩn bị đồ đạc. Nhưng chuẩn bị tới lui vẫn chỉ gói gọn trong một chiếc vali.
Ở trong nước, đồ đạc của tôi không nhiều. Ở nước ngoài cũng vậy. như ở cả hai nơi tôi đều chỉ là một người lữ khách tạm trú.
Tôi nghĩ ba năm sau quay về, tôi sẽ có thể hoàn toàn an ổn mà sống lại tại nơi này.
Đến lúc đó, tôi nhất phải là một người không yêu – nhẹ lòng, tự tại.
Ra sân bay vẫn là một mình. mẹ nhất quyết đòi đưa tôi đi, nhưng “thương tích chưa lành trăm ngày chưa khỏi”, tôi không muốn mệt, mà khoảng cách cũng không xa, chỉ chừng một, hai tiếng đi xe.
Tôi ngồi trong phòng chờ, đợi thông báo máy bay. Bên ngoài mưa nhỏ dần chuyển sang mưa lớn, khiến tâm trạng tôi cũng trở nên âm u hơn. Dù này về nước không lâu, nhưng khi rời đi vẫn mang theo chút buồn ly biệt.
Loa phát thanh vang , tôi đứng dậy.
“Ôn Thuần!” – giọng của Tô Dự vang phía sau.
Tôi còn chưa kịp quay thì anh đã lao đến trước mặt, bàn tay to nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm vali kéo, dùng sức đè xuống không tôi đẩy đi được chút nào.
“Em lại muốn đi ! này là mấy năm?”
Anh trông gần như rũ rượi – sắc mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe, toàn thân đã ướt sũng dưới cơn mưa, không mặc vest mà chỉ là bộ đồ ở nhà, tóc vẫn còn đang nhỏ nước.
Tôi ngạc nhiên khi anh:
“Anh… sao lại ở đây?”
Anh không trả lời, chỉ nghẹn ngào, âm cuối khẽ run: “Tại sao em phải đi?”
Dưới mắt anh phủ một tầng sương ẩm ướt, tôi không biết đó là nước mưa tóc nhỏ xuống hay là giọt nước mắt anh kìm nén đến đỏ cả mắt.
Dường như nhận ra giọng điệu mình có chút ép buộc, anh muốn tiến chạm tôi nhưng lại nhịn, chỉ nhẹ nhàng năn nỉ, yếu ớt:
“Đừng đi… được không? Anh không thể sống thiếu em… thật sự không thể… anh không thể chờ em thêm nhiều năm rồi.”
“ em nhất phải đi, thì mang anh theo cùng đi.”
Nói xong câu đó, anh không kìm được mà dang tay ôm c.h.ặ.t lấy tôi, tay kia vẫn giữ c.h.ặ.t vali như thể chỉ buông ra thì tôi sẽ lập tức rời xa.