Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Tôi sững người vài giây rồi tỉnh lại, thoát khỏi vòng tay anh. này rất dễ, cần tôi thể hiện phản kháng, anh lập tức buông ra, không dám giữ nữa. Tôi không nét mặt anh – thứ mắt đáng thương, đầy hụt hẫng ấy.

“Sao anh không đi ân ân ái ái với anh, lại đến sân bay chặn đường tôi làm gì?”

Tôi mặt không biểu cảm đẩy anh ra: “Tránh ra đi, tôi phải lên máy bay.”

Tôi thử kéo vali, nhưng anh đè c.h.ặ.t lấy, ngón tay siết đến trắng bệch, kiên quyết không nhúc nhích như khúc gỗ.

“Tô Dự, rốt cuộc anh muốn làm gì?” – tôi anh, bắt đầu bực.

“Anh và cô có quan hệ gì ! Một cũng không!”

Từng chữ anh nói đều rõ ràng đến rành rọt, mắt anh nghiêm túc đến mức khiến tôi phải quay mặt đi chỗ khác.

“Không tin!” Tôi lạnh lùng đáp.

Anh luống cuống lấy điện thoại ra: “Ôn Ôn, ! Anh không lừa em! Anh cho em xem hợp đồng hai bên đã ký.”

“Ngày anh muốn dùng cô để chọc giận em, để em đồng với anh. Nhưng anh hối hận rồi, anh sẽ nói hết tất , không giấu diếm, em có muốn nghe không?”

Anh vừa giữ vali vừa lấy điện thoại, nhưng người thì ướt sũng, màn hình lại dính đầy nước mưa. trong chớp mắt, chiếc điện thoại trượt khỏi tay anh, rơi xuống đất và trượt xa mấy .

Tôi gương mặt anh tái nhợt theo cú rơi …Trông đáng thương.

Tôi chậm rãi đến, nhặt chiếc điện thoại đã tắt màn hình, đưa lại cho anh:

“Đi thôi.”

Anh nắm lấy tay tôi, cúi đầu đầy lặng lẽ, người bao phủ bởi bóng tối trầm lặng, như một chú cún con cao tận mét tám lẻ năm vừa bị vứt bỏ:

“…, phải đi à…”

“Ngoài trời mưa lớn, chuyến bay bị hủy rồi. Không đi được thì qua đêm đây.”

“Vậy… anh có thể cùng không…” Anh chưa kịp phản ứng.

“Cái gì? Ôn Ôn, vừa rồi em nói gì vậy?” Như thể vừa được truyền sinh khí, mắt anh bỗng chốc sáng rực.

Tôi lườm anh một cái: “Đi hay không? Không đi thì tôi đi một mình!”

Tôi buồn để tới anh nữa, lên . Anh vội vàng kéo vali đuổi theo, còn định nắm tay tôi. Tôi gạt ra, anh cũng không giận, lại vươn tay nắm lấy nữa.

sự dính người quá thể.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎̉𝑖 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑚𝑜̣𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝.

Tô Dự bảo trợ lý lái xe đợi sẵn ngoài sân bay, nhưng trời đã quá khuya, tôi cũng định nhà ngay. thì cũng phải đối mặt với đủ kiểu câu hỏi từ bố , chi bằng tiện thể tạm khách sạn một đêm cho xong.

Không ngờ, có người mặt dày bám theo lên tận phòng, cứ lấy đủ lý do kéo dài thời gian, không chịu đi.

Mấy chiêu trò này y như bốn năm , có gì mẻ, nhưng tôi thì khác rồi. Tôi đã thay đổi.

Huống chi… tôi còn chưa xem xét xong mớ bằng chứng kia, cũng chưa tha thứ cho anh . Nhiều nhất là thấy anh tội nghiệp quá, tạm cho cơ hội giải mà thôi.

“Anh còn chưa chịu đi à?” Tôi khoanh tay n.g.ự.c, Tô Dự người đều toát ra vẻ tâm trạng rất tốt.

“Ôn Ôn, để anh kiểm tra lại thiết bị an toàn trong phòng giúp em.”

Tôi hít sâu một hơi, khách sạn năm sao dưới trướng Tô thị có an toàn hay không, anh là tổng tài lại không biết à?

Anh có hơi tiều tụy, nhưng tinh thần lại rất tỉnh táo. Còn tôi thì mệt mỏi lắm rồi.

Tôi tới, nhón chân ôm lấy khuôn mặt anh, dùng biểu cảm dịu dàng nhất để đưa ra lời đe dọa:

“Anh không phải muốn chứng minh mình và Trần Anh không có quan hệ gì sao? Vậy thì giờ người anh còn ướt, mau nhà tắm nước nóng rồi cho ngon. Ngày mai mà anh sốt, tôi không chờ đâu, đi luôn đấy.”

Rồi bổ sung thêm một câu: “Xấu đi là tôi cũng hết luôn.”

Anh đưa tay phủ lên tay tôi đang áp trên mặt anh, giọng trầm dịu dàng:

“Được, anh nghỉ … nhưng Ôn Ôn à…Dù mai có sốt đến bốn mươi độ, anh cũng sẽ đến, em không được đi đâu hết!”

Tôi gật đầu lấy lệ. Anh rời đi, vừa đi vừa ngoái đầu ba .

khi , tôi còn trằn trọc suy nghĩ: làm sao để nói với bố chuyện này? Có nên quay lại với Tô Dự không?

Suy nghĩ m.ô.n.g lung rồi quên lúc nào hay.

Không ngờ, có người đã tính toán từ , không để tôi có cơ hội nào để lùi .

Sáng sớm, tôi vừa mở cửa phòng thì thấy anh đã đứng sẵn , cười dịu dàng như ngọc. Nếu không phải anh đã thay quần áo, tôi còn tưởng anh đứng đợi đêm rồi.

“Sao đến sớm vậy…” Hôm nay trời đẹp, có nắng ban mai, tôi sự định ra ngoài hít thở một .

“Ôn Ôn ngon không?” Anh tới, tự nhiên nắm lấy tay tôi. Anh mặc đồ thường ngày, không còn vest chỉnh tề xa cách.

“Anh phải chứng minh sự trong sạch với mình, dĩ nhiên phải chuẩn bị sớm rồi.”

Tên này không biết xấu hổ. Tôi trừng mắt với anh: “Ai là anh chứ!”

Anh lại giở chiêu cũ, biết rõ điểm yếu tôi, liền cụp mắt xuống, lông mi dài che đi đôi đồng t.ử đen thẫm:

“Vậy… chưa phải . Vậy thì… là tương lai được không?”

“Dù sao, lúc có người chia tay cũng nói một tiếng, cứ bỏ đi, anh cũng chưa từng đồng . Không biết có còn được tính là không nữa…” Anh lẩm bẩm bên cạnh.

Tên này đúng là biết cách khiến người khác áy náy.

Tôi hừ nhẹ: “Còn phải xem anh thể hiện nào đã.”

Muốn ra ngoài hít thở là không thể nữa rồi.

Tô Dự gọi phục vụ mang tới bữa sáng đúng khẩu vị tôi , đợi tôi ăn xong thì lấy từ phòng bên cạnh ra một xấp hợp đồng.

Lúc này tôi biết, thì ra đêm qua anh ngay phòng bên cạnh.

“Đây là hợp đồng giữa anh và cô ấy, tiền hoa hồng năm triệu, cộng thêm điều kiện bệnh viện dưới quyền Tô thị miễn phí điều trị cho cô ấy. Đổi lại là cô ấy đóng giả làm anh.”

“Nhưng Ôn Ôn à, anh chưa từng nắm tay cô ấy một nào.” Anh tôi, uất ức nói.

Tôi cười: “Không tin!”

Rồi cố tình nháy mắt một cái: “Có người họ Tô kia từng nói với tôi rằng tôi không phải lựa chọn duy nhất. Còn bảo nếu tôi không đồng thì anh cũng sẽ có người thay ngay lập tức…”

ra tôi tin rồi, nhưng muốn trêu cho anh tức.

Tai Tô Dự bắt đầu đỏ, mỗi ngượng ngùng lo lắng là tai anh sẽ ửng đỏ. Anh lúng túng giải :

“Cái … là chiêu Chu Kỳ Ngộ bày cho anh…”

Hở?

“Anh Chu cũng tham gia?” – tôi ngạc nhiên.

Anh như phải lấy hết can đảm có thể nói:

“Hắn bảo… đàn ông phải giữ giá một , như phụ nữ biết trân trọng.”

Tôi suýt sặc.

Tôi bĩu môi, cố đổi chủ đề: “Vậy… anh tìm Trần Anh là để làm gì? Kích tôi à?”

Anh cúi đầu, giọng có khàn:

“Anh biết em không phải vì tiền, nhưng anh không biết vì sao em lại bỏ đi.

“Có thể là do anh nói những lời quá đáng, cũng có thể là do anh khiến em cảm thấy mình không quan trọng…”

Câu vừa nói ra, hai đều lặng đi một lúc. Anh dùng mắt u oán tôi:

“Anh muốn em quay .”

Tôi quay mặt đi, lúng túng:

nên… anh thuê Trần Anh, vì cô có nét giống tôi, giả vờ yêu say đắm, vờ như không thể sống thiếu, để kích Tô phu nhân, khiến bà ấy chủ động gọi tôi nước?”

Anh lắc đầu:

“Không phải. Anh dẫn cô ấy đến gặp anh và vài người xung quanh một , nói rằng mình có định kết hôn sớm. anh vì gấp nhưng đây cũng là một phần kế hoạch anh. Người anh yêu đến c.h.ế.t đi sống lại, không ai thay được… luôn luôn là em, Ôn Thuần.”

Trái tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Nhưng tôi vốn sĩ diện, cố tỏ vẻ không tin:

“Tôi không tin đâu. Trần tiểu thư còn đến tìm tôi, bảo tôi đừng phá hoại tình yêu hai người, nói hai người sớm muộn gì cũng sẽ yêu nhau.”

Nhớ lại hôm , tim tôi lại trào lên một tầng buồn tủi:

“Tôi không muốn phá chuyện tốt người đâu! Tôi nước ngoài cũng có người theo đuổi nhé!”

Tô Dự hình như không biết chuyện này, cau mày, mắt tối lại:

“Xin lỗi, Ôn Ôn, chuyện … anh không hề hay biết. Em vừa nước, anh đã lập tức hủy hợp đồng rồi. Ngay buổi tiệc, anh đã nói rõ với cô ấy. Còn mấy tên theo đuổi em bên kia, có anh đây, đừng mơ tưởng gì nữa.”

Lời này hiếm hoi mà đầy khí phách.

Tô Dự giải rất rõ ràng, khiến tôi tạm hài lòng. Nhưng tôi chưa gật đầu đồng quay lại.

Yêu lại từ đầu đâu dễ như vậy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.