Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Trì Chiêu chống một tay lên bàn làm , tay kia không ngừng lật xem báo cáo tài chính quý này, ngón tay nhịp nhịp trên mặt bàn.

Tôi đứng cách anh không xa, cung kính lén nuốt nước miếng vì nhan sắc của anh.

Trì Chiêu mặc bộ âu phục đắt tiền may đo thủ công, ngũ quan sắc sảo sâu thẳm, sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính gọng vàng, thân toát ra khí chất cao quý lùng.

nguyên tác, tác giả không miêu tả nhiều về Trì Chiêu, hơn nữa khi tôi chỉ nóng lòng hóng chuyện yêu hận tình thù của nam nữ chính, những đoạn có Trì Chiêu tôi lướt qua.

Anh ấy phơi nắng tôi ở đây một lúc lâu, đúng lúc tôi nghĩ trưa nay ăn gì thì cuối cùng Trì Chiêu cũng mở miệng.

“Pha tôi ly cà .”

“Vâng, Tổng giám đốc Trì.”

Tôi nhanh ch.óng ra ngoài pha một ly cà nóng hổi, lúc tôi bưng cà vào, Trì Chiêu theo phản xạ đan hai tay lại che chắn vùng yếu hại, biểu cảm có phần căng thẳng.

Khóe miệng tôi — nguyên chủ chắc chắn đã để lại bóng ma tâm lý anh ta rồi.

Khi tôi đặt ly cà mặt anh một cách vững vàng, Trì Chiêu ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt có phần nghi hoặc.

Tôi đối diện ánh mắt anh, nở một nụ cười chuyên nghiệp. Mí mắt Trì Chiêu , anh phất tay ra hiệu tôi ra ngoài.

Tôi nhàm chán ngồi ở chỗ làm chơi trò dò mìn, thì ra công của nguyên chủ thật sự chỉ là mỗi ngày pha cà Trì Chiêu.

Tôi nhìn đồng hồ treo tường, âm thầm đếm ngược từng phút cuối cùng.

Đúng giờ, tôi cầm túi chuẩn bị tan làm thì bị một thư ký khác của Kỳ Chiêu – Chung Thiến Thiến – gọi lại: “Tịch , cô đi đâu vậy?”

Tôi quay đầu nhìn cô ta, chỉ vào đồng hồ trên cổ tay: “Tan làm chứ đâu.”

Chung Thiến Thiến không thể tin nổi: “Tan làm đúng giờ luôn á, cô gan vậy…?”

Kiếp hiếm có khi nào tan làm đúng giờ, nên đã xuyên đến thế giới này rồi thì tôi nhất định đúng giờ tan ca!

Dù có là Chúa đến cũng không cản nổi tôi!

Tôi cười khẽ, còn nháy mắt đưa tình một cái: “Quyền lợi do Luật lao động ban .”

Tôi xoay người rời đi, chẳng để lại một gợn mây.

Về nhà tắm rửa xong, tôi kéo mái tóc còn ẩm bắt đầu lục lọi tìm những thứ có thể giúp tôi hiểu rõ cuộc sống của nguyên chủ.

Không phụ công sức lục tung phòng, ở ngăn kéo thứ hai của tủ đầu giường, tôi tìm quyển nhật ký của nguyên chủ.

Tôi lật vài trang, cảm thấy gọi là “nhật ký” cũng gượng ép, vì chẳng có ghi ngày tháng gì , giống nghĩ gì viết nấy, kiểu cảm xúc chợt đến thì ghi lại vài dòng.

Tôi lại lật thêm vài trang nữa, thái dương chợt , không nhịn bật cười thành tiếng.

“Mẹ nó, tôi cố tình hắt cà vào quần thằng ngu đấy, đáng đời!”

“Cái công ngu ngốc này tôi chịu không nổi một ngày nữa, oán khí tôi bây giờ còn sâu hơn ma quỷ.”

Thì ra nguyên chủ làm vậy là cố ý! Tôi cười ngặt nghẽo rồi tiếp tục lật trang.

“Lần này tôi dùng nước sôi, thằng não tàn bị bỏng rồi, chẳng lẽ vẫn không đuổi tôi à? Thì ra tổng tài thật sự là người có thể nhẫn nhịn những điều người thường không thể!”

Nhưng khi tôi nhìn thấy nội dung ở trang tiếp theo, mắt tối sầm lại, mồ hôi lấm tấm tụ lại thành giọt, chảy dọc sống lưng.

“Cái ông thầy bói không rằng cơ thể tôi sẽ bị nữ xuyên không chiếm lấy ? vậy tôi có thể quay lại thế giới ban đầu rồi, con nhỏ kia vẫn chưa đến? Tôi tốn bao nhiêu tiền, chẳng lẽ tên thầy bói là đồ l.ừ.a đ.ả.o à!”

Nguyên chủ cũng là người xuyên không!

tôi thì vẫn chưa hoàn kế thừa ký ức của cô ấy, nghĩ tới thôi cũng muốn khóc rồi.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎̉𝑖 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑚𝑜̣𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝.

Người ta thường , dù có khóc, cũng khóc vòng tay cậu trai học thể thao có cơ bụng sáu múi.

Nguyên chủ đúng là kiểu thiên kim tiểu thư có trăm nghìn gương mặt sau lưng người khác. Tôi chỉ mới ở quán bar chưa đầy nửa tiếng, đã có hai nhóm trai học thể thao ngọt ngào đến chào hỏi, miệng gọi “Chị Tịch ” ngọt xớt, còn đòi uống rượu cùng tôi.

Tôi cười đùa cụng ly họ. Ở kiếp bị ông m.á.u bóc lột đến c.h.ế.t, dù kiếm không ít tiền nhưng chẳng có cơ hội nào tận hưởng cuộc sống. Huống gì bây giờ, trái ôm ấp trai đẹp ngọt ngào thế này.

Uống xong một ly, tôi chợt cảm thấy cổ , thể có ai nhìn mình chằm chằm. Tôi đảo mắt quanh quán nhưng không thấy người khả nghi nào.

cảm thấy lạ lạ thì cậu ngồi cạnh bỗng vòng tay qua tay tôi, ghé sát vào tai thì thầm giọng điệu u oán:

“Chị, dạo này chị không đến tìm nữa.”

thở ấm nóng phả nhẹ bên tai, nhột.

Mặt tôi đỏ bừng, dịch người tránh ra rồi quay đầu nhìn cậu ấy. Người vừa lười nhác dựa lưng vào ghế sofa, một tay chống cằm, mái tóc nâu sẫm mềm mại toát lên vẻ sáng của tuổi trẻ, đường nét khuôn mặt thanh tú, gầy gò.

Thấy tôi né tránh không giận, còn mỉm cười, khóe môi lõm xuống một chút trông rất duyên.

Tôi từng thấy ảnh cậu này nhật ký của nguyên chủ — cậu ta tên là , mối duyên gặp gỡ thoáng qua nguyên chủ.

Tôi đâu biết tại nguyên chủ lại bặt vô âm tín cậu?

Tôi định vòng vo né tránh thì cái cảm giác bị theo dõi lại xuất hiện.

Tôi dựa vào linh cảm ngẩng đầu nhìn về phía đối diện, trên ghế sofa đen phía xa có một người đàn ông khí thế hoàn lệch tông không khí ồn ào xung quanh. Chỉ ngồi thôi cũng toát ra cảm giác ngạo nghễ thiên .

Hắn mặc đồ đen, hơn nửa người ẩn ánh đèn lờ mờ nên không thấy rõ mặt.

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm phía không trả lời, kéo tay áo tôi, giọng nhỏ nhẹ:

“Chị, không trả lời ?”

Tôi quay lại nhìn cậu, mỉm cười áy náy: “Dạo này bận công quá.”

nhẹ nhàng móc lấy cổ tay tôi, lại ghé sát cười khẽ:

“Chị đúng là giỏi viện cớ.”

Tâm trí tôi không đặt ở cậu ấy, mắt vẫn dõi theo người đàn ông trên ghế sofa.

Người đàn ông ẩn mình bóng tối đột ngột đứng dậy, một luồng sáng lướt qua mặt hắn — lần này tôi nhìn rõ rồi, là… Trì Chiêu!

Trì Chiêu đẩy đám đông ra, đi đến mặt tôi, gương mặt âm trầm gượng ra một nụ cười giả tạo, giọng lộ rõ sự u ám:

không tăng ca là để chạy tới đây chơi đám nhóc này à?”

Giọng điệu của anh ta khiến tôi rùng mình, liếc nhìn anh ta đầy hoảng hốt, rồi nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh. Anh ta chỉ là của tôi, có tư cách gì xen vào tôi làm gì sau giờ làm?

Tôi mím môi, không gì.

ngồi cạnh tròn mắt nhìn Trì Chiêu đột ngột xuất hiện, lưỡng lự hỏi:

“Chị, anh ta là ai?”

Tôi nhăn mặt, đáp cộc lốc: “ tôi.”

thả lỏng người, cười nhạt: “Nghe giọng điệu vấn ấy, còn tưởng là bạn trai chị.”

Trì Chiêu nheo mắt, cúi đầu nhìn cậu bằng ánh mắt khinh khỉnh:

“Đến lượt cậu xen miệng à?”

ngẩng đầu nhìn lại, gương mặt đi:

“Quản lý chuyện riêng của nhân viên sau giờ làm là phạm luật đấy.”

Nghĩ đến chuyện mình xuyên đến đây vẫn làm nhân viên quèn, tôi tức muốn xỉu. Tôi bị hệ thống “nô lệ công sở” nào trói c.h.ặ.t rồi à?

Tan làm cũng bị quản, chẳng khác gì tên kiếp luôn bắt ép tôi làm thêm giờ. Ngay giọng điệu chất vấn cũng giống y chang.

Tôi cau mày nhìn Trì Chiêu:

“Trì tổng, tôi làm sau giờ là chuyện cá nhân. Công mỗi ngày của tôi là pha cà anh. Nếu tôi không tan làm đúng giờ, chẳng lẽ còn ở lại hầu anh ?”

Trì Chiêu bình thản cúi đầu nhìn tôi, một lúc sau bật cười trầm:

không hầu tôi, chẳng lẽ muốn hầu mấy thằng nhóc kia?”

Tôi giờ chỉ thấy anh ta thần kinh có vấn đề.

xong anh ta cúi người nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi, kéo tôi ra khỏi quán bar, mặc tôi giãy giụa chống cự, anh ta nhét tôi vào siêu xe của mình.

Tôi không hiểu Trì Chiêu rốt cuộc muốn làm gì, liền mở cửa xe định bước xuống.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa đẩy cửa ra, giọng trầm thấp của Trì Chiêu vang lên:

“Tần Tuyết.”

người tôi cứng đờ.

là tên thật của tôi, làm Trì Chiêu lại biết ?

“Thật tiếc, phương án thu mua khu đất phía Đông còn chưa nộp thì đã đột t.ử rồi.”

Tôi bị sét đ.á.n.h trúng, mắt tối sầm, buốt thân.

Tên ngu ngốc của tôi… cũng xuyên đến đây rồi ?!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.