Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
7.
Tôi nằm trên giường, cuộn tròn chăn một kén tằm.
nước chảy tắm vừa dứt, Phó Tầm bước ra. Nghe động, tôi vội vàng nhắm nghiền vờ . Đệm giường lún xuống theo sau sột soạt của chăn nệm, nhịp tim tôi đập thình thịch liên hồi đến mức tưởng chính mình nghe thấy rõ mồn một. Nhưng rồi căn bỗng trở nên tĩnh lặng.
… Anh ấy đi luôn thật sao? Có thể ngoan ngoãn đến thế à?
Đột nhiên, một cánh tay rắn đè lên người tôi, rồi lực tay dần tăng thêm, kéo tuột cả “cái kén” là tôi vào lòng anh.
Tôi giật b.ắ.n mình con thỏ nhỏ gặp nạn, vội kêu lên: “Anh hứa tôi rồi, không được gì cả!”
Phó Tầm nới lỏng vòng tay ra một chút, nhưng nhất quyết không cho tôi trốn thoát: “Anh có gì đâu, chỉ muốn ôm em một lát thôi, không được sao?”
“Anh quen kiểu này rồi. Mấy ngày phải ‘độc thủ không’, anh chẳng tài nào chợp nổi.”
Trái tim tôi chịu bình ổn lại, cứ nhảy nhót lung tung.
“Được không, bảo bối?”
Hơi thở ấm nóng của anh phả ngay bên vành tai khiến người tôi nhũn ra. Tôi “vâng” một lý nhí cổ họng.
lại thì sau khi bước ra khỏi việc của anh, chị quản lý đã gửi ngay cho tôi ba kịch bản để tùy ý chọn lựa. Chẳng biết chắn là sắp xếp của Phó Tầm. Thôi thì “ăn của người ta phải nể mặt người ta”, cho anh ôm một cái chẳng mát gì.
Hương vị đàn ông nồng nàn bao trùm cả căn , kỳ diệu thay, tôi lại chìm vào giấc rất nhanh.
Sáng hôm sau, hình tôi tỉnh dậy sớm hơn Phó Tầm. Tôi đẩy người đàn ông bên cạnh: “Quản lý nói tối tôi có thể gia nhập đoàn phim, là thật hay giả đấy?”
Phó Tầm không đáp, hình còn say giấc nồng.
Lúc trông anh thực rất ưa nhìn, vài sợi tóc mái rủ xuống che bớt đôi , trông anh trẻ ra vài tuổi. Tôi tò mò đưa tay chọc chọc vào má anh. Dù mở, nhưng anh lại bắt trúng cái ngón tay quấy rối kia một cách cực kỳ chuẩn xác.
“Thế tối tôi có được vào đoàn không?”
Phó Tầm lim dim : “Em đấy?”
Tôi bĩu môi, giả vờ giận dỗi: “Ở chỉ có hai người, anh nói xem tôi ?”
“Anh là ? Hay nói cách khác, em nên gọi anh là gì? Hửm?”
“Anh…!” Tôi định rút tay về nhưng không được, đành bực bội gọi tên: “Phó Tầm!”
“Em biết rõ là anh muốn nghe gì mà.”
“… Chồng.”
Phó Tầm kéo bàn tay tôi lại, đặt lên môi một nụ hôn: “Ngoan lắm. Phải rõ em là vợ của anh, em là người đã có gia đình rồi đấy nhé. Phải giữ khoảng cách mấy tay nam viên kia, anh sẽ đi kiểm tra đột xuất đấy.”
“Vậy là anh đồng ý rồi đúng không?”
“Ừm, chiều tài xế sẽ đến đón em, khách sạn anh sắp xếp xong xuôi cả rồi. Nếu ở đó không quen thì cứ trực tiếp về nhà, tiền bồi thường hợp đồng gì đó không phải lo.”
“Biết rồi, biết rồi.”
“Nếu có gây khó dễ cho em, phải mách chồng đấy nhé.”
“Vâng ạ, vâng ạ.”
8.
bộ phim “Thế Gả”, tôi đảm nhận vai nữ thứ ba – một cô nàng tiểu thư ngây thơ sáng, trải đời. Vì bản thân không có nhiều kinh nghiệm nên tôi đã khôn ngoan chọn một nhân vật tương đối dễ để khởi đầu.
Vừa đặt chân đến phim trường, dù tôi chỉ đóng một vai phụ nhỏ nhoi nhưng nấy đều đối đãi tôi bằng thái độ cực kỳ cung kính:
“Chị Hứa An, chị mệt rồi phải không? Hay là vào nghỉ ngơi một lát nhé?”
“Chị ơi, ngoài trời nắng lắm, để em che ô cho chị.”
“Lúc quay chị chỉ lộ mặt một chút thôi là được rồi, phần còn lại chúng em đã có viên đóng thế lo hết.”
Nhìn những gương mặt nịnh nọt kia, tôi thầm nhủ: Xem ra thế lực của Phó Tầm thực rất đáng gờm. đến việc có một “kim chủ” xịn xò vậy chống lưng, lần này chẳng đợi anh , tôi đã chủ động nhắn tin báo cáo: “Em đã đến đoàn phim rồi, hôm quen một chút, ngày mai sẽ chính thức khai máy.”
Tôi đợi một lúc lâu mà chẳng thấy hồi âm, là anh bận trăm công nghìn việc rồi. Cất điện thoại đi, tôi bắt đầu tìm hiểu quy trình việc, sẵn tiện quan sát kỹ năng của những viên khác ghi hình. xuất thì khoan hãy bàn tới, nhưng nhìn quanh một lượt, quả thực toàn là trai xinh gái đẹp.
Thế nhưng, đặt cạnh Phó Tầm thì bọn họ cứ kém một bậc. có lẽ chính là cái gọi là “ hóa tình nhân” chăng?
Khi tôi về đến khách sạn nghỉ ngơi thì vừa vặn Phó Tầm gọi điện tới: “ gì đấy?”
“ xem kịch bản ạ.” Tôi thành thật đáp.
“Ừm.” thở của người đàn ông truyền qua ống nghe, “Công ty dạo này hơi bận, anh không qua thăm ban em được rồi.”
“Anh không đến đâu, một mình em lo được mà.”
Phó Tầm trầm giọng: “Tại sao lại không muốn gặp anh?”
“À thì… hình chúng ta công khai đúng không? Nếu để fan biết thì…”
“Sao hả? Anh em mặt đến thế à?”
Tôi cuống quýt: “Không phải, không phải đâu! Chỉ là… chỉ là…”
Tôi ấp úng nửa ngày mà chẳng nói nên lời. Nhưng kỹ thì, nếu phiên bản trí của tôi đã chọn không công khai, chắn phải có lý do riêng của nó.
“Yên tâm đi, trước anh đã hứa em là sẽ không công khai rồi. Cho dù anh có đến thì chẳng dám hé răng nửa lời đâu.”
Hóa ra Phó Tầm lại là người dễ thương lượng đến thế sao? Chẳng biết trước anh đã đồng ý tôi bao nhiêu yêu cầu rồi nữa. C.h.ế.t tiệt, tại sao tôi lại không thể ra cái gì thế này! Từ lúc tỉnh lại đến giờ, là lần đầu tiên tôi cảm thấy bực bội chính mình vì đã đ.á.n.h những ký ức giữa tôi và anh.
Phó Tầm nhận ra bất thường của tôi, anh : “Sao thế? gì vậy?”
Tôi sực tỉnh: “Không có gì đâu. Chỉ là… vạn nhất em mãi mãi không lại được thì sao?”
“Không ra được thì không nữa. Em muốn gì anh cho em, em chỉ rõ một điều: anh là chồng em, thế là đủ rồi.”
Nếu em đi ký ức, liệu em có còn là Hứa An mà anh từng biết không?
Tôi mỉm cười: “Em biết rồi, chồng ơi.”