Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

11

Tôi thẳng vấn đề: “Tại sao anh lại đến ?”

Tần Yến nhìn tôi, khẽ thốt: “ , em thay đổi nhiều quá.”

“Đừng gọi tôi như thế, tôi thấy tởm lắm.” Tôi gằn , lòng bừng bừng lửa giận.

Vẻ thong dong tự tại của Tần Yến biến , anh ta khản đặc: “Đã lâu không gặp, nghe em đang ở đoàn phim này nên anh tới.”

Anh ta hít sâu vài hơi, như thể phải đấu tranh dữ dội lắm hạ được quyết tâm. Trong tiếng thở dài là sự run rẩy không giấu giếm: “Hình như… anh rất em.”

rồi rất nhanh, anh ta tự phủ nhận lời : “Không phải hình như, mà là anh thực sự rất em. Anh em phát điên đi được, ạ.”

Đuôi anh ta đỏ hoe, và dường như, nơi khóe tôi bắt hoen lệ.

Đúng lúc , cánh cửa đột ngột mở tung. Tôi giật ngoảnh lại.

Là Phó Tầm.

Sao anh lại ở ? Anh đã nghe thấy những rồi?

Ngón Phó Tầm siết c.h.ặ.t lấy nắm cửa đến mức trắng bệch cả đốt xương. Đôi ngày thường vốn dịu dàng, thâm trầm, giờ bỗng tối tăm như vực thẳm không đáy.

Cảnh tượng này, bất kể là ai nhìn , khác nào một vụ bắt gian tại trận.

“Phó Tầm, mọi chuyện không như anh nghĩ đâu.”

.” Phó Tầm chỉ để lại vỏn vẹn hai chữ rồi người bước đi. Dường như anh đã phải dùng đến chút sức lực cuối cùng có thể kiềm chế để không bùng nổ ngay tại chỗ.

Tôi vội vã đuổi theo: “Phó Tầm, nghe em giải thích đã!”

Phó Tầm hề có ý định cho tôi cơ hội mở lời. Anh thô bạo đẩy tôi ghế phụ rồi nhấn ga phóng v.út đi. Màn đêm vắng lặng, tôi cảm nhận được tốc độ xe đang nhanh đến rợn người.

“Anh lái chậm lại đi, em sợ…”

Phó Tầm vẫn nhìn thẳng về phía trước, tốc độ xe cuối cùng chậm lại. Thật tôi không sợ, tôi tin Phó Tầm sẽ không bao giờ làm hại . Dù đã đi ký ức, tôi vẫn không kìm lòng được mà đặt trọn niềm tin nơi anh.

Tôi lén gửi tin nhắn cho Tiểu Đường, rằng hôm nay chắc không tiếp được nữa, bảo em ấy xin phép nghỉ giúp tôi.

Cả quãng đường im lặng như tờ. Phó Tầm đưa tôi về khách sạn. Cửa vừa đóng, đèn chưa kịp bật, anh đã thình lình ghì c.h.ặ.t lấy gáy tôi. Đôi môi mỏng lành lạnh đè nghiến xuống, hơi thở nóng rực phả bên tai, lưỡi anh càn rỡ cạy mở hàm răng tôi, như muốn nghiền nát, muốn khảm sâu tôi tận xương tủy.

“Em là của anh, Hứa .” Phó Tầm không có ý định dừng lại, anh vừa lặp đi lặp lại câu vừa tước đoạt hơi thở của tôi: “Em là của anh.”

Tôi gần như ngạt thở, phải dùng hết sức đẩy anh : “Phó Tầm, anh bình tĩnh lại đi!”

Đôi đỏ rực của Phó Tầm dán c.h.ặ.t lấy tôi. là lần tiên tôi thấy anh kiểm soát đến nhường này.

“Em là của anh mà, Phó Tầm. Em chỉ có anh thôi.” Tôi chủ động hôn gò má anh, thì thầm: “Tin em đi.”

12

“Trong lòng em vẫn .” Yết hầu Phó Tầm khẽ chuyển động, dường như anh cực kỳ thống khổ khi phải thốt câu này.

Tôi lắc nguầy nguậy.

là mối tình của em.”

Điều này tôi không thể phủ nhận: “Đúng.”

“Em vì chia ở bên anh.”

Tôi nhíu mày phản bác: “Không đúng. Em ở bên anh vì em thích anh. lẽ em phải vì mà thủ tiết cả đời à?”

bây giờ em trí rồi. Trong ký ức của em, lúc này hai người chưa chia . Đối với em, anh qua chỉ là một người đàn ông xa lạ quen vài ngày.” Phó Tầm có chút nghẹn ngào, anh vẫn cố nén lại không muốn để tôi phát hiện.

em thích anh.” Tôi đặt nụ hôn xương chân mày, , môi, rồi đến yết hầu của anh: “Em thích anh, chỉ thích anh thôi.”

“Hứa thích Phó Tầm.”

“Dù em trí , chính Tần Yến đã chôn vùi tương lai của em và . Em sẽ không luyến tiếc loại người , em chỉ nhìn về phía trước thôi.”

Lúc này Phó Tầm bình tĩnh lại đôi chút, anh cúi thấp : “ vẫn yêu em.”

“Em quan tâm yêu ai, điều không liên quan đến em.” Tôi nới lỏng cà vạt của anh , dù nó vốn đã xộc xệch từ lâu: “Đêm nay anh định cứ nhắc đến người đàn ông khác mãi thế à? Bây giờ là thời gian của hai chúng ta.”

Phó Tầm mặt đi chỗ khác: “Không được, em vẫn chưa khôi phục trí .”

trí thì liên quan ? Không có ký ức thì em không là em nữa sao?” Tôi khó chịu mặt: “Hay là anh chỉ thích một Hứa có đầy đủ ký ức thôi?”

Phó Tầm vội vàng giải thích: “Em thừa anh không có ý , anh chỉ sợ em nghĩ anh thừa nước đục thả câu.”

Tôi c.ắ.n nhẹ yết hầu anh: “Anh rốt cuộc có phải đàn ông không thế?”

Và rồi, Phó Tầm đã dùng cả một đêm để chứng minh rằng anh “rất đàn ông”.

13.

Sáng sớm, tiếng chuông báo thức vang .

Sau một đêm dỗ dành Phó Tầm, hôm nay tôi vẫn phải đi phim như thường lệ. Phó Tầm lúc này đã tỉnh, quầng thâm dưới tố cáo rằng dạo này anh rất bận, vậy mà vẫn lặn lội đường xa tới để “bắt gian”.

“Dậy ăn chút đi, lát nữa em phải đi rồi.” Tôi vơ đại một bộ đồ mặc người.

Phó Tầm nắm lấy tôi, không cho tôi xuống giường: “Anh nghe em và vẫn cảnh thân mật?”

“Không có, không có đâu! Cùng lắm là nắm , ôm một cái… Ờ thì, cái đâu tính là thân mật lắm đúng không?”

Phó Tầm sa sầm mặt, không thèm nửa lời.

là yêu cầu công việc thôi mà. Anh yên tâm, riêng tư em tuyệt đối không tiếp xúc với .”

Phó Tầm vẫn hậm hực: “Đôi khi anh chỉ muốn nhốt em ở nhà thôi. Đóng phim làm chứ, em là của riêng anh, chỉ anh được ngắm thôi.”

rồi anh lại dịu : “ em là một cá thể tự do, anh sẽ không ngăn cản em.”

chính là Phó Tầm mà tôi , trưởng thành và mạnh mẽ, dù chiếm hữu đến phát điên sẽ tự kiềm chế bản thân. chính là sức hút của những người đàn ông “chững chạc” sao? Tôi không nhịn được mà đưa vò loạn mái tóc anh.

“Em anh là tốt nhất mà, Phó tiên sinh.”

Trước khi đi, tôi dành cho anh một nụ hôn chào buổi sáng ngọt ngào.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.