Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Năm thứ bảy cạnh Phó Hàn Thanh.
Tôi lén mua váy cưới, lấy hết can đảm chuẩn bị cầu hôn anh ta.
Nhưng không may, ngày hôm tôi đến bữa tiệc muộn vài phút.
Vừa vặn nghe thấy anh ta đang tán gẫu với bạn bè.
“Cậu nói Hề à?
Chơi chán từ lâu .”
Phó Hàn Thanh châm một điếu thu/ốc, cười tản mạn:
“Bảy năm , đổi lại là các cậu thì có chán không?”
Đám người kia cũng cười rộ lên:
“Cũng đúng, bảy năm, dù là tiên nữ thì cũng ăn đến mất vị .”
“Nhưng Hề sự rất đẹp.”
“Dáng người cũng chuẩn, lần trước sinh nhật Hàn Thanh, cô ấy mặc chiếc váy body, đàn ông có mặt ở ai chẳng nhìn đến thẳng cả mắt?”
“Nói đấy Hàn Thanh, lúc cậu cưng chiều cô ấy , giờ sự nỡ lòng ?”
Giọng Phó Hàn Thanh hờ hững:
“Tôi có giờ nói dối đâu.”
“… nếu tôi theo đuổi Hề, cậu không để tâm chứ?”
“Cứ đuổi đi.”
Phó Hàn Thanh thản nhiên phả ra một vòng khói:
“Chỉ các cậu không thấy ghê tởm là .”
“Đồ vô dụng, cậu không thấy mất mặt , người Hàn Thanh chơi chán cậu cũng định tiếp à?”
Lại là một trận cười nhạo báng.
Đêm tôi không phòng , tùy tiện lấy một cái cớ đau về nhà trước.
Phó Hàn Thanh thậm chí không hỏi thêm một lời, cứ thế cúp máy.
Quyết tâm chia , có lẽ hạ định hoàn toàn đêm .
2
Chưa đầy ngày sau, giới bắt truyền tai nhau điên cuồng.
Phó Hàn Thanh đang theo đuổi một nữ sinh năm khoa Diễn xuất, trẻ trung, mơn mởn lại ngây thơ.
Trận thế theo đuổi người của anh ta xưa nay luôn lớn đến kinh người.
Giống năm anh ta theo đuổi tôi , hận không thể cho cả thế giới biết, dùng nhà , xe cộ, trang sức đập một cách tùy ý.
Cô nhỏ kia chưa từng thấy cảnh tượng này, chưa đầy ngày gục ngã.
một buổi tụ tập bạn bè, Phó Hàn Thanh trực tiếp dẫn người đến.
Vừa bước , tất cả mọi người đều im lặng.
Vài cô có quan hệ khá tốt nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
Tôi mỉm cười:
“ mọi người không nói gì nữa, nhìn tôi làm gì?”
Phó Hàn Thanh ôm cô kia ngồi xuống, lúc này chính mắt nhìn về phía tôi:
“ Hề, hôm nay đúng lúc có cơ hội, tôi sẽ nói rõ ràng luôn.”
“Ừm, anh nói đi.”
“Những năm qua tan hợp hợp tan cũng chẳng thú vị gì, tình cảm cũng sớm phai nhạt .”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y, chiếc nhẫn ở ngón giữa khảm sâu da thịt, nhưng tôi lại giống không cảm thấy đau.
“Tuyên Tuyên còn trẻ, đơn thuần, tôi sự thích cô ấy, không muốn để cô ấy chịu uỷ khuất.”
Phó Hàn Thanh xoa xoa tóc cô kia:
“Tôi phải cho cô ấy một danh phận.”
Tôi nhẹ gật :
“Ừm, tôi hiểu.”
“Sau này vẫn là bạn bè, có khó khăn gì cứ tìm tôi, chỉ ở Kinh Thành, chuyện của cô tôi vẫn lo liệu cũ.”
“Thôi đừng.”
Tôi khẽ cười đứng dậy:
“ chia thì phân định cho rõ ràng, tránh để cô kia hiểu lầm.”
Phó Hàn Thanh hơi ngạc nhiên nhướng mày, một lúc sau nói:
“Cũng đúng.”
“ mọi người cứ chơi đi, tôi về trước đây.”
“Để tài xế tiễn cô?”
“Không đâu, tôi bắt taxi là .”
Tôi bước ra khỏi phòng, lúc tiện đóng , nghe thấy có người hỏi một câu:
“Các cậu nói xem lần này Hề có thể kiên trì lâu?”
“ ngày?”
“Lần này hình cô ấy thực sự tức giận , tôi cược một tuần đi.”
Phó Hàn Thanh nhìn cánh chưa đóng hẳn, cười lạnh lùng:
“Không quá ba ngày, cô ta sẽ lại khóc lóc quay về thôi.
nhiêu năm nay chẳng phải đều , sự nhìn đến phát ngấy .”
“Cũng phải, Hề rời xa cậu , ai chẳng biết cô ấy yêu cậu đến phát điên…”
Tôi tự giễu mỉm cười, nắm c.h.ặ.t túi xách rảo bước nhanh về phía thang máy.
3
Về đến căn hộ, tôi góc phòng thay đồ lấy bộ váy cưới kia xuống.
Mong mỏi nửa năm cầm , chỉ tiếc là mãi mãi không có cơ hội mặc nữa.
Váy cưới này là đặt làm riêng, không trả lại .
Tôi dứt khoát tìm một cây kéo, cắt nát nó.
Dù , để lại đây cũng chỉ làm gai mắt Phó Hàn Thanh thôi.
Lúc rời đi cuối cùng, tôi tháo nhẫn, đặt trên bàn trà.
Đồ đạc mang đi không nhiều, ngoại trừ vật dụng cá nhân, những thứ khác tôi đều không nữa.
Nghĩ một chút, lại để lại mẩu giấy cho Phó Hàn Thanh:
“Căn nhà này và tất cả mọi thứ , anh có thể tùy ý xử lý, không hỏi tôi.”
Tôi đặt vé máy bay lúc rạng sáng, bay đến Cảng Thành.
Cô bạn thân nhất gả sang từ năm, vừa hay đến tìm cậu ấy để giải sầu.
4
Bạn thân hẹn tôi đi mua sắm và uống trà chiều.
Buổi tối còn có một buổi tụ tập nhỏ, đều là bạn học và bạn cũ trước đây.
Khi rượu quá ba tuần, lại có người đẩy bước .
Mấy bạn nữ lập tức sáng mắt lên:
“ ?
Cậu đúng là khách quý đấy.”
“Đúng đại lão, tối nay cậu lại hạ cố đến đây thế?”
“Vừa hay ở ngay cạnh bàn chút việc, nghe nói bạn cũ tụ tập nên qua chung vui thôi.”
nói, ánh mắt dừng lại ở một chỗ giây lát chậm rãi dời đi.
Cô bạn thân thầm nhéo tôi một cái:
“Hề Hề, đến vì cậu đúng không?”
Tôi nhìn người đàn ông kia với ánh mắt mơ màng vì men rượu.
Tầm vóc cao hơn Phó Hàn Thanh một chút, mặc một chiếc áo khoác đen, là bộ vest doanh nhân cùng tông màu.
Lông mày và đôi mắt vô cùng anh tuấn, dáng người rất chuẩn, chân dài siêu cấp vô địch.
Tôi nheo mắt nhìn một lúc thu hồi tầm mắt, lắc :
“Chắc không đâu, chúng tôi nhiêu năm nay không liên lạc .”
Bạn thân không thèm để ý đến tôi, trực tiếp gọi :
“ đại lão, lát nữa có thể phiền cậu đưa Hề Hề về giúp tôi không?
Chúng tôi đều uống rượu , gọi xe công nghệ tôi không yên tâm về cậu ấy.”
Tôi ngẩn người ngước lên nhìn .
Ánh mắt cũng xuyên qua đám đông, rơi trên mặt tôi.
Khoảng giây sau, tôi thấy anh gật :
“.”
“Cảm ơn đại lão nhé.”
Bạn thân mỉm cười ngồi xuống, ghé sát tai tôi nói một câu:
“Hề Hề, bảy năm ngủ với một người đàn ông, nhìn thế nào cũng không thấy hời.