Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi nhìn biểu của mẹ, lộp bộp một tiếng.
Khi đó chị nói tôi người tiếp theo chính là tôi.
Nói thật, lúc ấy việc như bị gõ một hồi chuông cảnh tỉnh, đáy tôi là vẫn có một chút không tin.
tôi không tin, có vết xe đổ rồi.
Tôi còn có thể phạm sai lầm như .
Tôi chỉ càng thêm cẩn thận đề hơn.
Nhưng nhiều năm , câu nói năm đó của chị lại một lời thành sấm.
Bây , là lượt tôi rồi.
Cuộc nói chuyện giữa tôi và mẹ tan rã không vui.
buổi tối bà nói tôi đừng điều trị, hãy dùng tiền tiết kiệm mua nhà cho em , tôi bắt đầu xem vé máy bay ngày hôm cho bà.
Mẹ ở bên cạnh nói:
“Mẹ không đi, bố con và em con ngày mai tới thăm con.”
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt lẽo xa cách nhìn bà, giọng điệu cũng nhạt:
“Họ tới làm ?”
Mẹ kích động, đại khái là biểu băng và giọng điệu nhạt của tôi đ.â.m đau bà.
Bà nói tôi:
“Tới thăm con chứ còn , con mắc bệnh lớn như , bố con và em con muốn tới thăm con, con có vẻ mặt ?”
“Họ cũng lo cho con, con tưởng ai cũng như con là đồ vong ân bội nghĩa, không màng m.á.u mủ à?”
Tôi cười một tiếng, không khách sáo mà chế giễu nhẹ:
“Là thăm con, hay muốn xem số dư thẻ ngân hàng của con, các người tự biết.”
Mẹ nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
Trên mặt có kinh ngạc có sửng sốt, nhưng nhiều hơn là sự thẹn quá hóa giận bị con gái chống đối.
Bà đứng dậy, như tức giận cực điểm, run rẩy chỉ tay tôi mắng:
“Tao nuôi lớn không?”
“Bây có bản lĩnh rồi không?”
“, bây ở thành phố lớn, có công việc thể diện, còn có tiền tiết kiệm thể diện, thành phượng hoàng rồi, cho nên bắt đầu chê bố mẹ và em của mình rồi không?”
“Chúng ta là người một nhà, chẳng qua là muốn tới quan tâm thăm con, con tự nhìn dáng vẻ bây của mình đi, con còn nói một chút m.á.u mủ nào không?”
“Nếu năm đó tao biết lớn lên thành thế này, còn không bằng vừa sinh đã ném chậu than thiêu c.h.ế.t cho rồi.”
Không biết sao, tôi đột nhiên muốn cười.
Câu này bà đã nói nhiều lần rồi.
Mỗi lần tôi đạt thành tích đó hoặc bà muốn tôi lấy tiền mua thứ cho em , bà lặp đi lặp lại lấy chuyện “lúc tôi sinh , bà nội thấy tôi lại là con gái, muốn ném tôi chậu than giả vờ tôi vô rơi xuống đó bị thiêu c.h.ế.t” để nói.
“Là bà trên giường bò xuống, ôm tôi , trông chừng mọi lúc mọi nơi, tôi mới có thể sống sót.”
Ban đầu tôi áy náy, động, im lặng thỏa hiệp, mặc cho bà đòi nấy, nhưng nghe lâu rồi đã tê liệt.
mà bà nói lâu như vẫn kích động như cũ, mái tóc nhuộm đen nhánh cũng run rẩy.
Tôi mặt không xúc nhìn sự phẫn nộ của bà, thờ ơ.
Đại khái là biểu của tôi đ.â.m đau bà, bà bắt đầu lớn.
Bà lại ngồi xuống ghế, vừa vừa nói số mình khổ.
Bà nói mình sinh đứa con gái lớn một người đàn ông mà cắt đứt quan hệ bà, nói con gái thứ hai lại là đồ vong ân bội nghĩa m.á.u , nói con út lại không trông cậy , nói chồng lại vô dụng.
Tôi ném bà ở đó, mặc bà .
tiếng của bà, tôi lại bình tĩnh và yên ổn hơn bao hết.
Nếu trước đây sự đau của tôi là vẫn còn ôm kỳ vọng gia đình và thân, thì sự bình tĩnh hiện tại của tôi chính là đã bỏ tất .
Tôi bỏ việc duy trì gia đình giả dối, bỏ việc tìm kiếm yêu của bố mẹ, chị em anh em.
Cũng bỏ việc còn giữ ảo tưởng giả dối.
Khi không còn ôm kỳ vọng tất mọi thứ, ngược lại lại có giải thoát và bình yên.
Tôi nhìn t.h.u.ố.c trên bàn, bếp đun nước, đó nghĩ việc mình còn chưa ăn cơm, nên gọi đồ ăn .
Tôi gọi một quán cháo lâu năm, tốt cho dạ dày.
Trước khi đặt đơn, tôi hỏi bà:
“Bà có ăn cơm không?”
Tôi không muốn gọi bà là mẹ nữa.
Danh xưng này như thể đột nhiên, đột nhiên khiến cổ họng tôi mất tiếng, một câu cũng không gọi .
Bà không để ý tôi, chỉ vẫn ở đó gào khan, lẩm bẩm nói số mình khổ.
thế tôi thêm một phần giống hệt.
Cháo của quán đó đều nấu ngay.
Tôi vừa bệnh viện về, còn hơi sạch quá mức, tôi nghĩ một lát, đi tắm rửa trước.
Tắm xong mẹ tôi vẫn còn ở đó gào khan, cháo cũng vừa .
Tôi mở túi đóng gói.
Lấy phần cháo, điểm tâm và món ăn kèm của mình , bày từng món một, đó tự mình ăn.
Tiếng lóc tố cáo của bà nghẹn lại, đó bà càng lớn hơn:
“Sao tao lại nuôi một đứa vong ân bội nghĩa như chứ.”
Tôi thờ ơ, như không nghe thấy.
Tôi không muốn lại đi biện giải, lại đi dỗ bà, chỉ bình tĩnh thản nhiên mở miệng:
“Cơm của bà ở trên bàn, bà muốn ăn thì ăn, không ăn thì cứ để đó, tôi đi ngủ trước.”
Nói xong tôi đi làm việc của mình.
Căn tôi thuê là một ngủ một khách, ngủ chính nhường cho mẹ tôi ở, làm việc có một chiếc giường đơn.
Tôi đóng cửa, khóa trái, ngăn cách tất động tĩnh bên ở cửa.
một đêm, tôi đã nghĩ xong tất mọi chuyện.
Ngày hôm tôi dậy sớm, không ngờ mẹ tôi cũng dậy rồi.