Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 4
Anh cau mày uống xong rồi ném thùng rác.
Tôi vẫn chưa tới.
Anh nhắn ba tin WeChat, tôi không trả lời.
Gọi cuộc , đều đổ chuông tới tiếng rồi tự ngắt.
Anh bắt đầu bực bội.
anh tự chọn một khăn lụa, bảo nhân viên gói lại rồi nghĩ:
Thôi bỏ đi.
tuần chắc ấy lại đang tăng ca vẽ bản thảo rồi.
Một khi chui đầu đống bản vẽ là quên sạch mọi thứ.
Anh thích tôi ở điểm đó.
Chuyên tâm.
Yên tĩnh.
Không ầm ĩ.
Ba năm qua tôi gần như chưa từng cãi nhau với anh.
Cho dù đôi giọng điệu không tốt, cũng im lặng tiếng rồi tự mình tiêu hóa cảm xúc.
Tôi là người khiến anh yên tâm nhất anh từng gặp.
Trước giờ anh chưa từng cảm từ yên tâm này có vấn đề gì.
Mãi rất lâu về anh mới hiểu ra.
Một người trong một mối quan hệ “yên tâm” tới mức ấy, không vì ấy không có cảm xúc.
là vì cảm xúc của ấy chưa từng ai coi trọng.
đó là chuyện về .
Chiều hôm đó anh xách túi quà về nhà.
cửa, anh có một khoảnh khắc cảm không đúng lắm.
Khu để giày cạnh cửa.
Trên tủ giày thiếu đi vài đôi.
Anh không để ý nhiều, tưởng tôi đổi vị trí hoặc vứt giày cũ.
Anh thay dép đi trong nhà rồi bước khách, tiện tay đặt đồ xuống sofa, TV chuyển sang kênh tài chính.
Mọi thứ vẫn như bình thường.
đó anh đi việc.
Thứ đầu tiên anh nhìn là nhẫn.
Nó nằm ngay ngắn trên một phong bì giấy màu nâu.
Anh sững người khoảng năm giây.
đó mới cầm phong bì lên, rút tài liệu bên trong ra.
Giấy A4.
Ba trang.
“Thỏa thuận ly hôn.”
“Bên A: Giang Tầm. Bên B: .”
Điều khoản vô đơn giản.
Ngoài việc phân chia tài sản chung bình thường của vợ chồng, tôi yêu cầu một thứ:
Khoản bồi thường cho những đóng góp chuyên môn tôi bỏ ra cho công ty anh suốt những năm qua.
Anh lật tới trang .
Tên tôi ký rất ngay ngắn, còn điểm dấu vân tay.
Dấu đỏ in trên giấy trắng giống như một dấu chấm hết.
Phần của anh vẫn để trống.
Giang Tầm cầm ba tờ giấy đứng rất lâu, rồi mới nhớ ra gọi .
đã tắt.
Anh gọi cho chị Phương:
“Gần đây có liên lạc với chị không?”
Giọng chị Phương ở đầu bên kia nghe không tự nhiên lắm:
“Chị dâu… tuần trước có nói với em vài chuyện. Em cứ tưởng chị ấy đã trao đổi với anh rồi.”
“Trao đổi chuyện gì?”
“Chị ấy nghỉ việc ở viện thiết rồi. Hình như định tới Bắc Kinh.”
Giang Tầm cảm tai mình ù đi.
Anh cúp của chị Phương rồi bắt đầu đi qua đi lại trong nhà.
Tủ quần áo.
Ngăn bên phía tôi đã trống mất một nửa.
Quần áo mặc hằng đều mang đi, còn váy dạ hội và những món ít mặc.
tắm.
Sữa rửa mặt của tôi.
Bàn chải đ.á.n.h răng của tôi.
Cả chai sữa dưỡng thể anh từng nói mùi rất dễ chịu.
Đều biến mất hết.
Thay đó là đồ mới chưa bóc tem, đặt ngay ngắn tại chỗ cũ như đồ dùng dùng một lần trong khách sạn.
Nhà bếp.
bát sứ trắng tôi thường dùng cũng không còn nữa.
Đó là quà mẹ tôi tặng, tôi dùng hơn mười năm rồi.
việc.
Tầng trên giá sách đã trống không.
Trước đây anh vậy hoàn toàn không nhận ra.
Tôi đã mang đi từng món một.
Mỗi lần lấy một thứ, kéo dài suốt rất nhiều .
Anh ngồi xuống trước tủ quần áo đã trống một nửa, đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Bốn mươi bảy tấm thẻ ghi chú cho buổi bảo vệ của dự án Thê Sơn.
Anh đi tới trước giá sách tìm, không .
Lại tính ra kiểm tra.
Tất cả tài liệu tôi từng cho anh từ phương án, hồ sơ thầu, bài phát biểu… file lưu trong đều đã bị xóa sạch.
Anh thư mục dữ liệu trên cloud của công ty.
Tài liệu dự án Thê Sơn vẫn còn đó.
tất cả đều là phiên bản của đội nhóm.
Bản hoạch khả thi tám vạn chữ đầu tiên của tôi lưu trong tính của tôi.
Anh chưa từng yêu cầu sao lưu.
Bởi vì anh chưa từng nghĩ sẽ có bản hoạch đó biến mất.
Giống như anh chưa từng nghĩ sẽ có tôi biến mất vậy.
Giang Tầm ngồi trên ghế xoay, nhìn nhẫn và bản thỏa thuận trên bàn, lần đầu tiên cảm nhận một cảm xúc rất xa lạ.
Không tức giận.
Không tủi thân.
là sợ hãi.
Anh cầm lên lướt vòng bạn bè của tôi.
Bài đăng mới nhất là ba trước.
Một bức ảnh bầu trời ngoài cửa sổ.
Không caption.
Không định vị.
Không nhìn ra đang ở thành phố nào.
Lướt lên thêm nữa, anh mới phát hiện đã rất lâu rồi mình không nghiêm túc xem vòng bạn bè của tôi.
Ba tháng trước tôi từng đăng một tấm hình.
Một cuốn sách đang .
Trên trang sách có một câu tô bằng b.út highlight:
“Nếu biết ngọn hải đăng sẽ không vì mình thắp sáng, thì đừng đứng trên bãi đá chờ tới trời tối.”
Khi ấy anh có lướt qua.
không bấm ảnh lớn.
Giờ phút này anh phóng to câu chữ kia ra, đọc từng chữ một.
Đọc liền ba lần.
đó anh gọi một cuộc .
Chuông reo tiếng thì kết nối.
“Vũ Đường, em có cách liên lạc với không?”
Đầu bên kia bật cười nhẹ, giọng nói mềm mại:
“ ? Đồng nghiệp ở viện thiết của anh ấy hả? Em không có đâu. Anh tìm ấy gì?”
“Không có gì.”
Anh cúp .
này anh mới nhận ra.
Bạch Vũ Đường nói:
“Đồng nghiệp ở viện thiết của anh.”
Chứ không :
“Vợ anh.”
đáng lẽ ta biết chứ.
Anh nhớ mình từng nhắc rồi.
Anh… từng nhắc thật sao?
Giang Tầm ngồi trong việc.
Màn hình dần tối xuống.
Xung quanh càng càng yên tĩnh.
Anh đột nhiên phát hiện… anh không chắc mình đã từng nói với bất kỳ ai rằng là vợ mình hay chưa.
Anh từng nói:
“Tôi kết hôn rồi.”
hình như chưa bao giờ nói:
“Vợ tôi là .”
Ngay cả sáu chữ đó, anh cũng chưa từng cho tôi.
…
Tuần tiếp theo, cuộc sống của Giang Tầm rối tinh rối mù.
Đầu tiên là công ty xảy ra vấn đề.
Giai đoạn triển khai tiếp theo của dự án Thê Sơn đã bước thực thi, Bạch Vũ Đường dẫn đội tới báo cáo vòng với phía chính phủ.
Giang Tầm không đi.
Anh cho rằng cần có ta ở đó là đủ rồi.