Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Chương 5

Kết quả, báo cáo, kỹ sư trưởng bên phía đối tác hỏi một câu liên quan tới khả năng chịu tải địa chất.

Đó là một trong tham cốt lõi của án ban đầu.

Bạch không trả được.

Cô ta lật PPT rất lâu, cuối cùng chỉ nói:

“Chi tiết này tôi về xác nhận lại.”

Kỹ sư trưởng cau mày hỏi tiếp:

“Đây chẳng phải là cơ sở cốt lõi của án các cô sao? Cô là người phụ trách dự án không rõ à?”

Sau báo cáo, phía bên kia đưa ra phản hồi:

“Tạm hoãn triển khai.”

Sau khi nhận được tin, phản ứng đầu tiên của Giang Tầm là đi tìm lại bản án ban đầu của Thẩm Chiêu Ninh.

Rồi anh nhớ ra.

File bị xóa mất rồi.

Trong tay anh chỉ còn phiên bản của công .

trong phiên bản đó, tham kia bị giản lược, không giữ lại quá tính toán gốc.

Anh gửi tôi một tin WeChat:

còn giữ bản tính toán tham địa chất của Thê Sơn không? báo cáo xảy ra chút vấn đề.”

Tôi không trả .

Anh cảm thấy rất lạ.

Trước đây khi anh nhắn tin liên quan tới công , tôi rất ít khi nào quá phút mới trả .

Có lúc nửa đêm anh nhắn sang, nhưng chỉ mười mấy phút sau tôi sẽ đáp lại.

Có lẽ tôi còn đặc biệt chỉnh tin nhắn của anh thành không im lặng.

Chuyện thứ hai còn khó giải quyết hơn.

Trong hội nghị thường niên của ngành, có người chủ động chuyện với Giang Tầm về dự án Thê Sơn:

án đó của cậu rất xuất sắc, đặc biệt là phần quy hoạch trong đó. Đội ngũ các cậu có người xuất thân kiến trúc à? Tư duy chuyên môn quá mạnh, không giống thứ dân thuần kinh doanh nghĩ ra được.”

“Là kết quả thảo luận tập thể của cả đội.” – anh cười đáp.

Người bên cạnh chen :

“Tôi nghe nói công cậu có một cố vấn thiết kế bên ngoài rất giỏi, tên gì ấy nhỉ… Thẩm gì đó?”

“Thẩm Chiêu Ninh.” – một người khác nhớ ra giúp.

“Hình trước đây ở viện thiết kế XX, từng vài dự án cải tạo đô thị đoạt giải. Nghe đâu gần đây nghỉ rồi?”

Tay Giang Tầm cầm ly rượu khựng lại.

“Là cậu đào người đi rồi à?” – người kia đùa.

Anh chỉ cười, không trả .

Sau đó, anh đầu chú ý tới rất nhiều chi tiết quanh mình.

thứ trước đây anh từng bỏ qua.

Lịch của anh đầu có gì đó không đúng từ tháng trước.

Trước kia, đúng tám giờ sáng ngày, điện thoại anh sẽ lên một nhắc lịch vô cùng chi tiết.

Chuẩn xác tới cả cần chuẩn bị và điểm cần lưu ý từng cuộc họp.

Anh vẫn luôn rằng là chị .

Mãi sau mới biết, là tối tôi đều giúp anh sắp xếp rồi đồng bộ sang qua điện thoại.

giờ nhắc vẫn còn.

Nhưng chỉ còn thời gian và địa điểm.

Không còn ghi chú :

nay giám đốc Vương thích uống Đại Hồng Bào.”

“Đàm phán với bên đầu tư đừng báo giá trước.”

“Slide 7 của PPT thuyết chiều nay cần cập nhật liệu.”

Chị xác nhận chuyện này:

“Trước đây chị dâu ngày nào hỏi lịch ngày sau của anh rồi bổ sung chi tiết. cứ tưởng anh biết.”

Anh không biết.

Chính xác hơn là, anh chưa từng nghĩ tới phải biết.

Anh chỉ quen hưởng thụ cảm giác mọi thứ đều được sắp xếp ổn thỏa.

Tự nhiên hít thở không khí.

Không ai lại đi biết ơn sự tồn tại của không khí.

tới khi có người hút cạn không khí trong căn phòng.

Cùng lúc đó, Bạch đầu xuất cạnh anh ngày càng nhiều.

Cô ta tăng ca tới rất khuya.

Hoặc nên nói là khiến bản thân trông tăng ca tới rất khuya.

Cô ta sẽ gõ cửa phòng của anh, bưng hai ly cà phê bước rồi cười nói:

“Anh vẫn chưa về à?”

Sau đó ngồi xuống sofa, trò chuyện về công , về ngành nghề, về cuộc sống trước đây ở Anh.

Nói tới nói lui lại nhắc tới chuyện cũ.

“Anh còn nhớ lần dã ngoại hồi đại học không? Anh nhất quyết đòi xách balo giúp , xách nguyên cả ngày, sau vai còn đỏ lên.” – cô ta cười nói.

Anh nhớ.

Nhưng có một ngày anh lật lại cuốn album cũ.

Chính là cuốn album từng bị Thẩm Chiêu Ninh phát .

Lúc lật tới tấm ảnh dã ngoại, anh đột nhiên nhận ra một chuyện:

Người giúp Bạch xách balo đó hình không phải anh.

Trong ảnh là một nam sinh khác đi phía sau cô ta, trên vai vác balo của cô ta.

Còn anh thì đứng xa hơn chụp tấm ảnh đó.

Anh thật sự theo đuổi Bạch suốt hai sao?

Hay là thời gian và trí tưởng tượng tự tô đẹp một đoạn ký ức vốn chưa từng tồn tại?

Một khi suy nghĩ ấy xuất , anh không thể ép nó biến mất nữa.

Anh đầu nhớ lại chuyện Bạch suốt một qua.

Trong hội nghị thường niên, cô ta chủ động khoác tay anh.

Anh không tránh.

Khi ấy cô ta cười nói:

“Bạn học cũ thôi , người khác sẽ không nghĩ nhiều đâu.”

Trong tiệc mừng công, lúc anh gọi tên cô ta, cô ta bật khóc.

Phản ứng đó tới quá nhanh.

Nhanh chuẩn bị sẵn từ trước.

Cô ta từng nói:

vừa về nước, chẳng có gì cả.”

Nhưng sau này anh mới biết mức lương của cô ta là cao nhất trong dàn quản lý cấp cao của công .

Có lần cô ta hỏi anh có thể đề cử cô ta danh sách quan sát viên hội đồng quản trị trong công mẹ của tập đoàn không.

Bị từ chối xong, cô ta lạnh nhạt suốt một ngày.

Đến sau lại cười nói:

đùa thôi .”

Một , anh vô tình nghe được hai nhân viên hành chính nói chuyện trong phòng trà nước công .

“Dạo này giám đốc Bạch thân với giám đốc Lâm ghê.”

giám đốc Lâm nào?”

“Bên Bác Đạt Capital ấy. Bữa tiệc lần trước cô ta ngồi cạnh ông ta suốt, còn nói có hợp tác lớn muốn bàn riêng.”

“Không phải cô ta với Giang …”

“Chậc, ai biết được. Có thể lợi dụng ai thì tới gần người đó thôi.”

Khi ấy anh không bước .

Đột nhiên anh nhớ ra, tôi chưa từng tham gia bất kỳ xã giao nào.

chưa từng lợi dụng tài nguyên của anh mở bản thân.

dự án tôi lấy được ở viện thiết kế.

lần thăng chức.

Đều dựa năng lực của chính mình.

Thậm chí, anh còn nhớ tới một chuyện trước đây mình chưa từng tâm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.