Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 4
Sao ma ban ngày cũng ra hoạt dữ vậy?
Chẳng phải toàn nửa đêm mới xuất hiện sao?
Nghe thấy tĩnh, Trình Vọng lập chạy tới.
“Sao thế?”
Tôi chui thẳng vào lòng anh.
“Sao ban ngày mà ma cũng ra hoạt vậy huhu.”
Trình Vọng nhìn chiếc điện thoại vẫn còn phát dưới đất, nhẹ vỗ lưng tôi.
“Đừng sợ, thôi.”
Tôi vẫn còn chấn .
“ bọn họ ban ngày cũng ra được luôn đó!!!”
Trình Vọng xoa tóc tôi.
“Ra không được đâu.”
Tôi nắm c.h.ặ.t áo sơ mi anh, liên tục cầu xin.
“Trình Vọng, anh đừng để em ở đây một được không.”
“Em sợ.”
Hàng mi anh khẽ run, cuối cùng gật đầu.
“Được, anh đi máy tính qua.”
Anh đứng dậy đã bị tôi kéo lại.
Trình Vọng bất lực nắm tay tôi.
“Anh quay lại ngay mà, được chưa?”
Tôi cứ cảm thấy trong góc nào đó có thứ nhìn chằm chằm, căn bản không dám ở một dù chỉ một giây.
Trình Vọng thở dài, bế tôi đi laptop trong phòng làm việc rồi lại bế về.
Lúc này tôi mới thấy yên tâm hơn một , lặng lẽ lại điện thoại.
khóa màn hình, tai đã vang một nói vô cảm.
“Không được xem tiếp.”
Tôi chột dạ chuyển sang game.
“Đâu có xem, em định chơi game mà.”
Trình Vọng nhìn máy tính tiếp tục làm việc, không nói thêm nữa.
Tôi lè lưỡi, chuẩn bị chìm đắm trong niềm vui leo rank.
cơ chế ghép trận này thật sự khiến ta c.h.ế.t.
Đối diện có Bàn Cổ thì thôi đi, tôi thằng đi rừng pick cuối lại chọn Lan.
Đường trên còn có Điêu Thuyền chưa tới sáu phút đã feed Bàn Cổ chín mạng.
Bàn Cổ lại còn điên cuồng khiêu khích.
Tôi tới nghiến răng, khóc dùng chuyển nói thành văn bản để cãi nhau với ta.
Trình Vọng đi tới lau tôi.
“Không khóc nữa, anh đ.á.n.h lại em.”
Sau đó cầm điện thoại tôi.
Một hồi thao tác xong, tiếng “Victory” dễ nghe vang .
Anh vỗ vỗ lưng tôi.
“Được rồi, không nữa.”
Tôi sụt sịt.
“Hay phát triển mạnh rồi mua luôn cái game này đi anh?”
Trình Vọng bật cười khẽ.
“Được, anh cố gắng.”
Thật tốt quá.
Tôi ôm c.h.ặ.t anh, âm thầm cười trộm trong lòng.
Quả nhiên mất trí nhớ đúng đắn hihi.
…
tới tối tôi đã không cười nổi nữa.
Vì bó bột không được dính nên tôi chỉ có thể dùng khăn lau .
kiểu trang trí đơn điệu của Trình Vọng thật sự quá dễ khiến ta nhớ tới mấy con ma kia.
Tôi căng thẳng nhìn ra cửa, hoàn toàn không dám nhìn tấm gương kia, sợ trong đó đột nhiên chui ra thứ .
“Trình Vọng? Anh còn ở đó không?”
cửa truyền tới một tiếng đáp trầm thấp.
“Ừ.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, tăng tốc tác, nhanh ch.óng lau rửa xong rồi gọi anh.
“Trình Vọng, em xong rồi.”
Anh cửa, bế tôi ra .
Đến trước cửa phòng , tôi thấp thỏm nhìn anh.
“Cái đó… em có thể ngồi chờ cửa phòng tắm không? Bây giờ ban đêm rồi, em sợ.”
Trình Vọng nhìn tôi vài giây rồi đặt tôi trở lại sofa.
Anh lặng lẽ tìm một cái ghế đặt trước cửa phòng tắm, sau đó quay lại bế tôi qua.
“Được chưa, tổ tông?”
Tôi ngượng ngùng cúi đầu, rất nhỏ.
“Được… được rồi.”
Cửa phòng tắm đóng lại.
Tiếng rất .
hình còn có âm thanh khác nữa.
Tôi hơi sợ.
“Trình Vọng!”
Anh không trả lời.
Tôi sợ hơn, thêm nữa.
“TRÌNH VỌNG!!!”
Tiếng dừng lại.
trong truyền tới cáu kỉnh của Trình Vọng.
“Hứa Duy Nhất!”
“Ngồi ngoan ở đó anh, không được gọi nữa.”
Tôi nhìn quanh một vòng.
Loại sơn tường đen sì sì này đúng chẳng sáng sủa nào…
“Được rồi, anh nhanh nhé, em sợ.”
trong truyền tới một tiếng đáp khẽ.
mấy chục phút trôi qua, Trình Vọng vẫn chưa ra .
Tôi sợ tới chịu không nổi, định gõ cửa gọi anh thì trong tiếng nhỏ dần.
Trình Vọng truyền ra:
“Hứa Duy Nhất.”
Tôi lập nhân cơ hội thúc giục.
“Trình Vọng, anh nhanh !”
Tiếng lại , âm thanh kỳ quái kia hình cũng hơn một .
Tôi rụt cổ, trong lòng âm thầm đọc thần chú tra trên mạng.
May mà không lâu sau Trình Vọng cũng đi ra.
Anh đặt tôi giường trong phòng chính rồi quay định đi.
Tôi căng thẳng kéo anh.
“Trình… ông xã, anh không ở đây à?”
Ánh anh hơi né tránh.
“Em bị thương, anh sợ vô ý đụng vào em.”
Tôi đáng thương nhìn anh.
“ em sẽ sợ mà.”
Bàn tay Trình Vọng siết c.h.ặ.t.
“Vậy em cửa đi, anh không phòng phụ nữa, anh canh phòng khách.”
Thấy thái độ anh kiên quyết, tôi đành thỏa hiệp ngồi trở lại.
“Được rồi.”
“Vậy có thể đừng tắt đèn không?”
Anh bước tới đắp chăn tôi.
“Không tắt, đi.”
phòng truyền tới tiếng Trình Vọng trở , tôi cũng không còn sợ trước nữa.
vẫn chẳng được.
Sau một hồi suy nghĩ lung tung, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Nếu…
Trình Vọng biết tôi vờ mất trí nhớ thì sao?
Anh có cảm thấy tôi lại chơi đùa anh rồi hơn không…
Trời ơi.
Lúc đó tôi chỉ lo tìm cơ hội tiếp cận anh, căn bản chưa nghĩ kỹ hậu quả.
Bây giờ nghĩ thấy sợ.
Tôi nằm trên giường lăn qua lộn lại, tưởng tượng đủ mọi khả năng.
Lại im lặng lướt video thêm thật lâu.
Cuối cùng vẫn bò dậy, nhảy lò cò một chân tới cạnh sofa.
Nghe thấy tĩnh, Trình Vọng .
Rất hung dữ.
“Mẹ nó, anh thật sự sắp điên rồi.”
“Em sợ cái thứ không tồn tại đó làm ? Chi bằng sợ anh còn hơn.”
“Dù sao anh cũng…”
Tôi vội vàng cắt ngang anh.
“Không phải đâu… Trình Vọng.”
“Em tới nhận lỗi.”
Anh khựng lại một giây.
“Nhận lỗi ?”
Tôi căng thẳng siết ngón tay, không dám nhìn anh.
“Thì…”
“Chuyện mất trí nhớ em vờ.”
“ em chỉ muốn tìm cách làm hòa với anh thôi, anh lại không chịu để ý em, cũng không tin em.”
Trình Vọng nhìn chằm chằm tôi, ánh sâu đến khó đoán.
“Vậy sao không tiếp tục nữa?”
tôi nhỏ tới mức gần không nghe thấy.
“Vì rồi em đột nhiên nghĩ anh có thể sẽ giận hơn…”
Trình Vọng nhìn tôi, đáy đầy vẻ trêu .
“Ồ, lại chơi anh nữa à Hứa Duy Nhất?”
“Em đùa cợt anh nhiều lần thế, anh trả thù cũng hợp lý nhỉ?”
…