Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngôn Đình kiểu học sinh giỏi vừa thông minh lại khiêm tốn dịu dàng, làm nhiệt tình, là một đối cực ổn.
tôi hẹn gặp ở một quán cà phê cạnh quảng trường gần công ty tôi.
tôi chọn một bàn bên ngoài, dưới một ô trắng xinh xắn.
“Tiểu , đã lâu không gặp.” Ngôn Đình cười, lịch sự chào hỏi tôi rồi xuống.
Lúc này tôi đang vào vai “một đối khác Khả Hân”.
“Ừm, 25 tháng trước ta đã nói chuyện điện thoại lâu.” Giọng Cố Diệp Huy nhạt, chẳng hàn huyên tâm sự , vào thẳng vấn đề.
Phương thức nói chuyện này khiến tôi toát mồ hôi, tốt xấu cũng phải chào hỏi ta một câu đã chứ!
“ vậy.” Ngôn Đình không chấp nhặt, cười ấm áp: “Mà từ đến cũng phải nửa tháng rồi nhỉ?”
“……” Cố Diệp Huy lùng nhìn Ngôn Đình hai giây rồi phun ra một câu: “Tôi không nhớ.”
Vãi.
Lúc tôi chắc chắn phải xử hắn.
Lúc tôi giúp hắn làm nhiệm vụ luôn dùng thái độ cực kỳ phối hợp nha! Oắt con bạch nhãn lang này!
“Ha ha ha ha……” Tôi bên cạnh cười to: “Ý cố là, khi đi chúc mừng cô uống nhiều rượu quá, trí nhớ có chút hỗn độn.”
“, anh cũng là đối Tiểu , không biết anh làm ở công ty nào?” Ngôn Đình nhìn sang tôi.
“Điềm Lễ.” Tôi thuận nói ra một tên.
“ vui được gặp anh, có cơ hội thì hợp .” Ngôn Đình gật gật đầu, tầm trở lại trên Khả Hân “giả” kia: “Không biết Tiểu tìm anh… là để nói chuyện hợp công ?” Anh cười híp lại: “ cuối tuần mà, không giống phong cách bình thường.”
thì… tôi là một chấp niệm tan làm giờ, không làm cuối tuần. Trước kia tôi chạy đua đồng nghiệp để xem ai được tan làm sớm, phát triển hẳn thành phong trào “chạy đua tan làm.”
Tôi bật cười.
Cố Diệp Huy lùng liếc tôi một .
Chẹp, tên này có bệnh ?
“ là không liên quan đến công . Nghe nói quan hệ giữa ta cũng khá tốt”, Cố Diệp Huy mở , giọng lười nhác: “ nên tôi muốn hỏi anh đối cuộc sống tôi hiểu đến mức nào?”
“Nghe nói?” Ngôn Đình bật cười, tò mò nhìn “tôi giả”.
Tôi cũng buột nói theo “nghe nói?”, rồi trừng nhìn chằm chằm Cố Diệp Huy.
Ánh tôi muốn nói: Giờ cậu đang là tôi, “nghe nói” là quần què ? Nói năng đàng hoàng!
Cố Dạ Huy liếc tôi một rồi lùng quay mặt đi.
Tôi cười cười nhìn Ngôn Đình: “Là tôi nghe nói, mọi đều nói quan hệ giữa anh Tiểu khá thân thiết, là đối hợp cực kỳ ăn ý.”
Ngôn Đình nghe vậy cúi đầu cười cười, hơi ngượng ngùng nói cám ơn tôi.
Sau Ngôn Đình ngẩng đầu nhìn phía Cố Diệp Huy: “Vậy tìm anh có vậy? Anh hơi tò mò đấy…”. Ngôn Đình đặt hai tay bàn, ung dung nhìn Cố Diệp Huy: “Anh sẵn sàng lắng nghe đây.”
Cố Diệp Huy thờ ơ nhìn hắn vài giây: “Anh hiểu những tôi? Dù sao quan hệ ta cũng thật tốt, 25 nói chuyện điện thoại đến ——” hắn nói rồi nhìn xuống điện thoại, “Chà, 1 tiếng 20 phút cơ mà.”
Tôi bên cạnh rõ ràng thấy Cố khùng này chỉ nhìn vào màn hình khóa thôi mà.
Ngôn Đình cười: “ nhớ rõ vậy ?”
Cố Diệp Huy: “ vậy, dù thì cũng nói lâu vậy mà.”
“Ừm……” Ngôn đình nghiêm túc mím môi nghĩ nghĩ: “Tiểu —— là một nghiêm túc, chỉ cần xác định mục tiêu thì nhất định sẽ thực hiện bằng được, có lý tưởng và khát vọng riêng, cũng kiên định theo đuổi, có tinh thần trọng nghĩa, không buông xuôi mọi thế nào cũng được —— đặc điểm này khá hiếm gặp đấy”, Ngôn Đình nói một hồi, khóe cong , cuối cùng rũ nhìn phía Cố Diệp Huy: “ là có đôi sáng ngời.”
da, khen tôi tận trời vậy.
Tôi đây nghe mà phê —— không, nghe mà ngượng.
Thôi được rồi, là tôi thích.
Đây là khen tôi mà!
A ha ha ha ha ha ha ha! Tôi là chính nghĩa nhiệt huyết như vậy !
Tôi hài lòng nhìn Ngôn Đình, cố kiềm chế khóe không cong vì sung sướng.
“Xì.” Ngay sau , Cố Diệp Huy phì ra cười.
Tôi Ngôn Đình cùng nhìn phía hắn.
Vẻ mặt tôi như băng, nhìn hắn chằm chằm.
“Anh không biết tôi đi làm cả tuần không gội đầu ?” Cố Diệp Huy gắp một viên đường bỏ vào ly cà phê, tay khuấy khuấy rồi ung dung ngẩng đầu nói.
Tôi trợn trừng , lườm hắn: Nói quần què vậy ôn con kia!!!
“Tôi thích ném tất thối lung tung, tiện tay chỗ nào vứt chỗ , cuối tuần gom lại giặt một thể. Không chỉ tất thối, quần áo bẩn, giấy tờ, đồ đạc này kia tôi đều thích vứt bừa ra. Mẹ tôi nói phòng tôi là chuồng lợn”, Cố Diệp Huy vẫn điềm nhiên nói, mặc kệ Ngôn Đình đang trố nhìn tôi đang lườm hắn cháy mặt.
“Nhưng cũng giống chuồng lợn thật, vì mỗi lần mẹ tôi vào phòng đều không có chỗ nào đặt chân xuống.”
“Ôi ha ha ha ha ha ha ha a ha ha……!” Tôi đứng bật dậy, vừa vỗ vỗ lưng Cố Diệp Huy, vừa cười Ngôn Đình: “Con bé này… Sáng ngủ không đủ, qua đi nhậu nhẹt bạn, giờ chưa tỉnh rượu mà!”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha!” Tôi liên tục cười như dở hơi rồi kéo Cố Diệp Huy đứng dậy: “Anh nhé! Anh đi nhé! Tôi đưa con bé này nhà dì! Để nó tỉnh rượu ra! Ha ha ha ha ha ha ha ha!”