Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tiểu Ngải giống như ra cái gì, vẻ thay đổi.
Tôi nhanh ch.óng nhìn , chờ nói ra.
lâu sau, nhìn hai chúng tôi, thốt ra câu: “Không phải hai người… ở đấy chứ?”
……!!
Tôi cảm thấy đầu như có sấm sét giáng xuống!
Tiểu Ngải! Chúng ta làm nhiều năm như vậy, sao cậu có đưa ra câu kết luận như vậy chứ!?
Cậu gì vậy hả!!! sự quá… quá đáng sợ!!!
Ai ngờ đâu hội liên tục kêu la lên:
“Mọe kiếp!!!”
“Oh shit! không đó!!! Bảo sao hai người kỳ lạ vậy!”
“Voãi!!! Vậy !”
cái gì trời ơi??!!
“ ra tớ luôn cảm thấy hai người bọn họ có ở . Từ cấp 2 tớ đã vậy …”
“Tớ thế… Từ còn bé tớ đã “ship couple” …”
Hả?! Mọi người đang nói gì vậy? Lại còn có vẻ mừng thầm nữa chứ?!
Tôi phẫn nộ quay đầu nhìn Cố Diệp Huy, nhưng Cố khùng yên lặng ngồi uống trà sữa kia, cứ như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến hắn ——
Chóa má!
“Mọi người nói lung tung gì thế?! Sao có ?” Tôi xua xua tay, kêu lên: “Mọi người còn không biết chúng tôi…”
“Ôi ~” tôi qua : “Cậu không cần sốt ruột, còn không nhìn ra sao? Tối nay Khả Hân không hề phản đối. Chúng tôi thấy có vẻ ưng đó.”
Ưng cái quần! Tôi Hạ Khả Hân đây!
“Không phải!” Tôi cực lực lắc đầu: “Mọi người sự nhầm ! Sao mà vậy ! Cậu ?” Tôi chỉ chỉ Cố Diệp Huy đang ngồi tám với đám khác kia: “Hạ Khả Hân không có khả năng thích tôi đâu!”
Tôi hết sức nghiêm túc, cố gắng biểu đạt tiếng lòng.
“Không sao đâu, bọn tôi sẽ giúp Khả Hân nhìn ra điểm tốt của cậu, đừng lo lắng. A Nam nhướng mày ra hiệu cho tôi “cứ yên tâm”.
……???
“Không phải”, mắt thấy nói mãi không ai nghe, tôi giơ tay che che đầu, làm ra vẻ vô sợ hãi, chỉ chỉ Cố Diệp Huy: “Không , Hạ Khả Hân sẽ oánh tôi đó! Oánh dã man lắm!”
“Không sao đâu”, hội lại an ủi, Lily nói thầm: “Cậu yên tâm, ra bọn tôi luôn biết chút tâm tư của cậu, phía Khả Hân —— chúng tôi sẽ giúp cậu.” Dứt lời, còn gật gật đầu đầy uy tín.
Gì vậy trời???
Cậu đang nói gì vậy??? Cái gì mà “tâm tư???
Còn nữa, đầu mọi người gì vậy?
Những tôi không có mọi người đều như vậy sao?
Đám phản bội !
Cuối tôi tay chân luống cuống, miệng lắp bắp không giải thích với đám , Cố Diệp Huy đột nhiên đứng dậy tôi rời , hội lại nháo nhào lên.
“Khả Hân nhà chúng ta khí phách!” Mọi người hò reo!
Hò hét cái gì trời ơi! Tôi Hạ Khả Hân nhà người nè!
đoạn tôi sao mọi người nói tôi khí phách, vì Cố Diệp Huy lại nắm tay tôi .
cãi vã tôi còn thấy Cố Diệp Huy đỏ lên, lại còn ngượng ngùng nói câu: “ nói linh tinh đó, cậu mà, đúng không?”
Tôi cảm thấy mọi người đều khó .
Cho đến khi về nhà, tôi soi gương thấy, tôi đỏ bừng.
Hơn tháng qua buổi tối tôi luôn ở Cố Diệp Huy.
Hiện tại chúng tôi vừa kết thúc buổi trao đổi kiến thức ở quán cà phê, về trên con đường nhỏ. Gió đêm nhẹ nhàng thổi khiến tâm hồn khoan khoái.
Tuần trước, cuộc điều tra của chúng tôi đã kết thúc.
Nhưng lại chẳng tra ra cái gì.
Cuộc sống quái dị phải tiếp tục: Hai chúng tôi duy trì ban ngày báo cáo cuộc sống cho , tối giúp học thêm.
Tôi với Cố Diệp Huy sóng vai gió đêm mát mẻ, ánh đèn đường mờ nhạt lặng lẽ chiều xuống, bóng tôi và hắn dài ra trên đường.
Tôi chợt nhận ra, hình như hai chúng tôi hòa hợp hơn trước rất nhiều.
Chẳng hạn như bây giờ: Sóng vai —— đây chuyện trước kia chúng tôi tuyệt đối không làm .
Nếu trước kia… Hừm, hẳn đã choảng .
“Xì.” Bất tri bất giác, tôi chợt bật cười.
“Sao thế? lại chuyện cậu vào nhầm WC nữ thấy buồn cười à?” Cố Diệp Huy nghe thấy, quay sang nhìn tôi, khóe môi tràn ra nụ cười châm chọc.
“Xùy, cậu ở công ty cãi cọ chán cuối phát hiện ra họ người cần kí hợp đồng còn xấu hổ hơn?” Tôi đáp trả.
Hai giây sau, tôi với Cố Diệp Huy bật cười.
“Cậu cười cái gì?”
“Cậu cười cái gì?”
“Cậu tự cười mình vào nhầm WC đúng không?”
“Cậu cười mình làm trò xấu hổ chứ gì?”
“Cậu vào nhầm WC thì không xấu hổ chắc?”
Cãi qua cãi lại câu, hai chúng tôi im lặng nhưng khóe miệng giữ nụ cười nhàn nhạt.
Tôi cúi đầu nhìn hai cái bóng bị dài dưới ánh đèn vàng. Nhìn lát phát hiện Cố Diệp Huy đang nhìn bóng chúng tôi.
Phần đầu của cái bóng Cố Diệp Huy hơi hơi nghiêng về phía tôi.
Tôi nhìn qua, bất ngờ vì chưa từng thấy hắn có hành động nghịch ngợm như vậy bao giờ.
“Tính ra tôi đã nhanh ch.óng thích ứng với cuộc họp chiến lược của cậu, không những có ghi chép lại”, Cố Diệp Huy quay sang nhìn tôi, nửa còn chìm sắc vàng ấm áp, khiến vẻ của hắn nhu hòa nhiều: “Giờ tôi còn có tự mình lập vài kế hoạch đơn giản.”
“Tôi vậy nha, giờ có thoải mái ứng phó hội nghị nọ của cậu …… Nhớ đầu… Wow… cậu biết không tôi nghe thuật ngữ chuyên ngành của các cậu —— tôi còn các cậu có đang nói tiếng người không vậy!” Tôi dở khóc dở cười tròn mắt nhìn Cố Diệp Huy.