Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Tôi nhớ lại khi mới bị hoán đổi linh hồn căng thẳng thế nào, mỗi ngày đi quả thực như chuẩn bị pháp trường, sợ sơ hở chút là bị đồng nghiệp phát hiện.

khẽ cười, giọng cũng nhẹ : “ như mấy ngôn ngữ mạng các cậu thì là tiếng người.”

Hai tôi dừng lại một chút, nghĩ về hoàn cảnh đối phương rồi không hẹn mà bật cười.

“Ừm… này tiếp tục hợp tác nhé.”

“Tiếp tục hợp tác.”

Hai tôi bắt tay .

———————

Thứ 4, nhóm WeChat im ắng bấy lâu hoạt động trở lại: Bởi vì cuối tuần này có buổi họp lớp 3.

Các học cũ tụ tập.

lâu không gặp đám đó, tôi cũng rất nhớ, đúng hẹn tôi đến phòng riêng trong nhà hàng Trung Quốc đặt trước, trong phòng đầy người.

Một vài gương mặt quen lạ nhìn về phía tôi, lộ vẻ kinh ngạc: “Ôi! Cố Diệp Huy!”

“A Huy!”

“Bao nhiêu năm không gặp đẹp trai như ngày nào!” Một ông chú béo mập kêu lên: “Tôi còn tưởng cậu biến thành ông chú ục ịch, mờ nhạt trong biển người rồi cơ!”

“Cậu là ai?” Tôi lịch hỏi.

“Tôi là Diệp Lương nè!” Người đó to.

Wow, Diệp Lương. Nhớ 3 cậu ấy gầy gầy yếu yếu, thích mặc áo sơ mi trắng, thoạt nhìn càng thêm mong manh, cũng có mấy nữ sinh rất thích khí chất nhẹ nhàng cậu ấy.

sao lại biến thành ông chú béo mập rồi?!

tôi cũng chọc mãi chuyện cậu ấy mập ú lên!” Những người khác cười vang, nhiệt tình mời tôi xuống.

Tôi vô thức muốn tiến đến chỗ đám Tiểu Thanh thân đi học, ai ngờ đi được nửa đường bị đám Nhiếp Nhàn kéo .

May quá, suýt nữa lại quên.

Tôi xuống cạnh Nhiếp Nhàn thì Cố Diệp Huy đẩy cửa bước .

Hôm nay mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu vàng, buộc tóc đuôi ngựa, cả người toát lên vẻ trẻ trung.

“Ui cha! Tiểu Hạ!”

“Hạ đại ca!”

“Bao nhiêu năm rồi mà nhìn chẳng thay đổi gì cả!”

3 thế nào bây !”

“Hôm nay nhìn cậu ngầu lắm!”

Tôi khấp khởi cười thầm, nhan sắc tôi được chào đón như .

đó mọi người đều nhìn về phía tôi, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người tôi rồi Cố Diệp Huy vài

“Hai người… còn đ.á.n.h sao?”

Mọi người cười vang.

“Haha, hai bọn họ 3 thật quá mạnh mẽ, có thể là hai mãnh tướng.”

Tôi cười cười: “ tháng 5 mới một trận.”

dứt lời, mọi người trợn tròn mắt, hiển nhiên không ngờ được hai tôi thật qua nhiều năm như còn oánh .

một lâu, bọn họ mới cười phá lên: “Thật á!?”

“Tôi chếc mất! Hai cậu 26 tuổi rồi đó! Tốt xấu gì cũng là người lớn rồi mà!”

nào cũng là cậu ấy gây ——”, tôi chỉ Cố Diệp Huy.

Mọi người nhìn qua, tôi mới phát hiện người bọn họ đang nhìn là “Hạ Khả Hân”.

là tôi cong ngược ngón tay lại: “ nào cũng là tôi gây .”

Mọi người trừng mắt ngạc nhiên.

“Đều là do tôi, tôi đúng là chẳng gì. nghĩ lại chuyện trước kia tôi thấy rất xấu hổ, tôi thật —— quá khốn nạn.” Tôi vẻ hối hận vỗ vỗ n.g.ự.c.

“Phụt…”, có vài bật cười.

“Cố Diệp Huy, đừng có như ? Cậu tốt xấu gì cũng là crush đi học tôi, đừng trò hề ở đây được không?” Một nữ trêu chọc .

Tôi cười đến cứng miệng, Cố Diệp Huy lại đột nhiên đứng lên .

“Thật tôi mới là người hề hước thật . Trước đây tôi không biết mình lại ngốc như .” đứng lên, dùng nét diễn hí kịch đau thương : “ 3 nào tôi cũng la hét đòi thi điểm cao Cố Diệp Huy, cuối nào Cố Diệp Huy cũng đừng đầu, tôi đúng là trò cười cho mọi người.”

Tiếng cười lại vang lên.

Hừ ——! Tôi đ.i.ê.n rồi đó nha!

Tôi lườm Cố Diệp Huy, đứng lên: “Đó là vì sao? Vì tôi luôn liều mạng học tập! Tôi ngày nào cũng chỉ biết học học học, cứ như một học giả không bằng, nữa tôi còn đặc biệt thích vẻ, như cứ học như thì có thể trở thành lão phu t.ử!”

Tôi thở dài một hơi, không cho Cố Diệp Huy có cơ hội chen : “Tôi tự thấy thật bất công! Thật mất mặt! Thật hổ thẹn! Hạ Khả Hân nào cũng bời! Thế mà nào thi cũng top 10! Haiz! Còn tôi học đến chếc đi sống lại mới có thể đứng đầu, thật là không còn mặt mũi nào!”

“Tôi biết cách tỷ thí mới hai cậu rồi, đang so xem ai mất mặt , ai tự tổn thương mình tàn nhẫn à ——” một học mập mạp cười lớn: “Hai người có bệnh à!”

đó còn thuận tiện “tự sướng”!” 

Mọi người lại cười phá lên.

Cả bữa tiệc đó tôi thường xuyên “tự c.h.ử.i mình”, tôi một câu một câu, mọi người lại chêm vài câu… Bữa tiệc khá náo nhiệt, tôi nhớ lại những kỉ niệm thời 3 mình —— có vui, có buồn, có xấu hổ, có hoảng sợ, căng thẳng trước kì thi đại học…

Ôi, thời 3 thật tuyệt.

9 , ăn uống nhậu nhẹt xong, mọi người càng nào nhiệt , có nhóm đổ xúc xắc, có nhóm UNO, có nhóm Vương giả, rồi còn quay trend tiktok,…

Tôi lười biếng tại chỗ, uống cũng hơi nhiều nên nhẹ ngả người về nhìn mọi người đùa, thỉnh thoảng cười lớn theo mọi người.

Quay đầu sang mới phát hiện không biết từ nào Cố Diệp Huy chuyển sang ở ghế đầu bàn bên kia, cách tôi một đoạn.

Trong một cười lớn, tôi quay đầu sang, đúng nhìn thấy Cố Diệp Huy, cũng đang nhìn tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.