Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Chương 4

Việc thứ hai là gửi thông báo thống nhất những người đã xác nhận thiệp mời.

Việc thứ ba là thông báo với khách sạn và bên tổ chức hôn rằng đám cưới bỏ, toàn bộ bồi thường sinh phía do bên nam chịu trách nhiệm.

Động tác nhanh đến mức chính tôi còn thấy bất ngờ.

Nhưng càng làm, tôi càng ổn định.

Có lẽ vì mấy năm nay tôi luôn là người dọn hậu quả cho người khác.

Vá lỗi cho công ty.

Sửa hợp đồng cho khách hàng.

Đứng ra hòa giải cho gia đình.

Dỗ dành xúc cho Cố Trạch.

Bây cuối cùng tôi không làm nữa.

Ngược lại lại có giác thoải mái khó tả.

Buổi trưa, Lê Hiểu Hiểu tìm tôi.

Cô ấy đặt ly trà sữa xuống bàn, nhìn tôi hai giây rồi mở miệng nói câu đầu tiên:

“Trạng thái hiện tại của nhìn hơi đáng sợ đấy.”

“Đáng sợ kiểu gì?”

“Giống như vừa phòng cấp cứu ra, nhưng tinh thần lại cực kỳ tốt.”

Tôi cười, cầm trà sữa lên uống một ngụm.

“Cũng gần như thế.”

Cô ấy ngồi xuống, đẩy điện thoại về phía tôi.

“Cố Trạch nhắn tin cho tớ, bảo tớ khuyên .”

Tôi liếc qua một cái.

Tin nhắn viết cũng ra dáng lắm.

là:

“Tri Vi hiện quá kích động”.

là giữa bọn anh không phải không có .”

“Nhiều không phải như cô ấy nghĩ.”

hôn sẽ tổn thương cô ấy hơn.”

Đúng là từng chữ từng chữ đều quen thuộc.

Không phải đang tự kiểm điểm.

là đang cố kiểm soát cục diện.

trả lời thế ?”

Tôi hỏi.

“Tớ bảo anh ta cút.”

Tôi lập tức cười thành tiếng.

Cô ấy chống cằm nhìn tôi, nghiêm túc hỏi:

sự không muốn giữ lại chút gì sao?”

“Giữ cái gì?”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy.

“Giữ lại để ăn Tết ?”

“Không phải, ý tớ là trước đây chẳng phải rất hài về người này sao? nói dứt là dứt, trong sự không tiếc chút ?”

Tôi nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

Có những đoạn c.h.ế.t rất nhanh.

Không phải vì hết yêu rồi.

là vì bạn đột nhiên hiện, người yêu vốn chỉ là phiên do chính tưởng tượng ra.

Một khi con người lộ ra…

Thì chẳng còn gì đáng lưu luyến nữa.

Chiều hôm đó, tôi gọi điện , giọng rất cẩn thận.

“Tri Vi, sự không tổ chức đám cưới nữa ?”

“Vâng.”

“Hai đứa cãi nhau ?”

Tôi im lặng hai giây rồi nói:

“Không phải cãi nhau. Là anh ta không đáng để kết hôn.”

tôi lập tức im lặng.

Rất lâu bà mới thấp giọng nói:

“Vậy thì không cưới nữa. Đừng để thân chịu ấm ức.”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

ra lúc hiện này , tôi luôn rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức gần như không giống một người phụ nữ trước cưới năm ngày hiện vị hôn phu của ngoại .

Nhưng câu “Đừng để thân chịu ấm ức” của suýt chút đã kéo toàn bộ xúc bị tôi ép xuống suốt mấy ngày nay ra hết.

Tôi cúi đầu, rất lâu mới khẽ “vâng” một tiếng.

“Ba con nói rồi, thì , trời không sập được đâu.”

Bà lại nói thêm:

“Con về , cả tính.”

Hốc mắt tôi đột nhiên nóng lên.

“Vâng.”

Tối hôm đó tôi về ba .

Lúc ba tôi xách vali vào giúp tôi, ông không hỏi gì cả, chỉ nói:

“Ba dọn phòng cho con rồi.”

Trong bữa cơm, ông gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi, nhàn nhạt nói:

hôn là đúng.”

Tôi ngẩng đầu nhìn ông.

“Sao ba không hỏi con có phải đang bốc đồng không?”

Ông đặt đũa xuống, nghiêm túc nhìn tôi một cái.

“Nếu một người đàn ông trước cưới đã dám làm thế này, khi kết hôn chỉ càng quá đáng hơn.”

Ông nói:

“Con có thể dừng lại vào lúc này, không phải bốc đồng, là đầu óc tỉnh táo.”

Tôi cúi đầu ăn một miếng cơm, đột nhiên cười.

“Ba , lời này của ba còn tỉnh táo hơn con nghĩ.”

“Nói .”

Ông hừ một tiếng.

“Ba con hồi trẻ cũng từng trải rồi.”

tôi ở bên cạnh đ.á.n.h ông một cái, bảo ông bớt ba hoa.

Nhưng bữa cơm đó là bữa tôi ăn yên nhất trong mấy ngày nay.

Không có thể diện giả tạo.

Không có dạy tôi phải nhìn đại cục.

Không có nhắc tôi đến tuổi này rồi.

Chỉ có một câu đơn giản nhất.

Đừng để thân chịu ấm ức.

Ngày hôm , Cố Trạch chặn tôi dưới lầu, anh ta đứng cạnh xe, quầng thâm dưới mắt rất rõ, râu cũng chưa cạo sạch, nhìn đúng là giống một đêm không ngủ.

Đáng tiếc, tôi chẳng mềm chút .

“Nói năm phút.”

Anh ta nói.

“Không cần.”

“Lâm Tri Vi.”

Anh ta chặn tôi lại, giọng đè rất thấp.

“Cho dù em tuyên án t.ử hình cho anh, cũng phải để anh nói hết chứ?”

Tôi dừng bước, ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Vậy anh nói .”

Như thể cuối cùng cũng chờ được cơ hội này, anh ta lập tức mở miệng:

“Anh với Thẩm Dao không phải kiểu quan hệ như em nghĩ. Ban đầu anh chỉ thấy cô ấy đáng thương, gia đình ép quá, công việc cũng không thuận lợi, một cô ấy…”

“Đáng thương đến mức lên giường?”

Anh ta nghẹn lại.

“Lần đó là ngoài ý muốn.”

“Ngoài ý muốn đến mức mang thai?”

Sắc mặt anh ta hơi khó coi.

“Tri Vi, cũng sẽ phạm sai lầm.”

“Vậy nên anh phạm sai lầm, em phải phụ trách dọn dẹp?”

“Anh không nói vậy.”

Anh ta hít sâu một hơi, như đang cố gắng kiềm chế.

“Anh chỉ thấy chúng ta hôm nay không dễ dàng. Em chỉ vì một này phủ sạch mọi thứ, có phải quá tuyệt rồi không?”

Tôi nhìn anh ta, đột nhiên thấy buồn cười.

“Cố Trạch, có phải đến anh chưa hiểu thất bại ở đâu không?”

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, không nói gì.

“Không phải vì anh ngoại .”

Tôi nói:

là vì anh vừa ngoại , vừa định cưới tôi theo đúng kế hoạch ban đầu.”

“Vấn đề không phải anh yêu hay không yêu .”

“Là vì đầu đến cuối anh chưa từng xem tôi là con người.”

Ánh mắt anh ta lập tức thay đổi.

“Anh không…”

“Anh có.”

Tôi cắt ngang anh ta.

“Nếu tôi không hiện ra, có phải anh định tổ chức đám cưới, tặng , sinh con, rồi để tôi sống cả đời trong đống lời nói dối do anh dựng lên không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.