Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Tiêu Chương bận rộn xử lý việc quân cơ như trước.

Dẫu có bận rộn đến mấy, chàng sẽ bớt chút thời gian đến chỗ ta để cùng dùng bữa.

Ta biết, chàng là hãi chuyện trước sẽ lặp lại một nữa.

Chàng ta kinh hãi, ta sẽ không còn thích chàng.

Gần đây ta càng càng mệt mỏi, việc gì cũng chẳng thấy hứng thú, đối với ăn uống lại càng chán ghét hơn.

Kể từ Tiêu Chương đưa y sư đến khám mà không ra kết quả, ta liền bảo y sư không cần tới nữa.

Xác suất “một liền trúng” thấp như vậy, ta tự nhủ chắc chắn sẽ chẳng ứng nghiệm lên người mình đâu.

là Tiêu Chương luôn tin chắc rằng ta đã mang thai.

Chàng đối đãi với ta vô cùng cẩn trọng, thậm chí chẳng dám chạm vào ta giường.

“Thải , em đi mời y sư tới xem cho ta một chút.”

Kết hợp với những biểu hiện gần đây, lòng ta có chút hoảng hốt.

y sư tới là người đã sống ta đó, tuổi đời tuy còn trẻ bản lĩnh không hề nhỏ.

Ông ấy quy củ bắt mạch cho ta, cuối cùng mỉm cười nói:

“Chúc mừng phu nhân, người đã có hỷ sự được hai tháng rồi. thượng quả nhiên tuệ nhãn như đuốc, vừa nhìn liền biết điều mà thần không thể nhìn ra qua mạch tượng.”

Nghe thấy tin này, Thải cũng vô cùng vui sướng, vội vàng đi tiền thưởng cho ông ấy.

có ta là đầu óc trống rỗng.

Ta m.a.n.g t.h.a.i rồi.

Vào năm ta hai mươi tuổi này.

Tin tức này ta còn chưa kịp nói cho Tiêu Chương, thì đã nghe tin chàng sắp sửa mang binh xuất chinh.

“Ta có thể đi cùng chàng không?”

Ta buột miệng thốt ra câu hỏi ấy, để rồi sau đó chính mình cũng chẳng hiểu tại sao lại muốn đi.

Đi thì có thể gì cơ chứ?

Chẳng lẽ ta định đỡ đòn cho chàng thêm nữa sao?

Ta không được, có lẽ ta chưa chàng đến nhường ấy.

Tiêu Chương xoa đầu ta, dịu dàng bảo:

“Nàng hãy ở đây chờ ta về.”

Ta ngẩng đầu nhìn chàng, có lẽ sắp khóc nên hốc mắt nóng bừng lên.

“Chàng nhất định sẽ về, đúng không?”

Chàng gật đầu, nâng khuôn mặt ta lên rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán:

“Có nàng chờ đợi, ta nhất định sẽ về.”

Động tác của chàng nhẹ nhàng, như thể ta đau.

Ngẫm lại, việc ta nảy sinh tình cảm với chàng cũng chẳng có gì lạ.

Suy cho cùng, từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng được ai đối đãi chân thành và nghiêm túc đến thế.

thượng, tại sao chàng lại đối tốt với ta như vậy? Có phải ta đã chàng không?”

Ta cùng chàng ngồi đỉnh Thái Minh Tháp.

Tiếng gió rít gào bên tai, chiếc áo choàng chàng khoác lên vai ta bay phấp phới trong không trung.

Chàng gật đầu, rồi lại lắc đầu.

“Năm ta bước lên , sáu tuổi.”

“Cố tướng nói ta tuổi còn nhỏ, ông ta sẽ phò tá ta, dạy dỗ ta, thực chất không phải vậy. Ông ta kìm kẹp ta, thao túng ta, trốn sau lưng ta đủ mọi chuyện ác rồi đổ hết lên đầu ta. Ta thành bạo quân người người oán ghét, kẻ phản nghịch không nghe lời khuyên bảo, còn ông ta lại là lương thần, là ân sư.”

“Ta ngỡ cần nghe lời ông ta thì có thể lớn lên. ngờ dã tâm của ông ta một lớn, cư nhiên hạ độc vào thức ăn của ta, muốn ta ch·ết đi một cách âm thầm trong mắt thiên hạ như một bạo quân trời phạt.”

nói những lời này, vẻ mặt chàng thản đến lạ thường, như đang kể chuyện của một người khác.

Ta đau lòng ôm chàng, chẳng biết phải nói gì để ủi.

Những chuyện chàng trải qua đối với ta mà nói quá xa lạ, quá đáng .

“Con đường đế vốn dĩ chẳng dễ dàng, huống hồ ta lại đăng cơ còn nhỏ tuổi.”

Chàng đưa ôm ta, đặt cằm lên đỉnh đầu ta:

“Mọi người quanh ta, nếu không phải muốn trục lợi thì cũng là muốn mạng ta. có nàng, từ trời rơi xuống, dùng thân hình mảnh mai che chắn trước người ta, chẳng màng tính mạng mà ta.”

ra ta cũng không phải cố ý đâu…

“Ta cũng từng nghi ngờ nàng có mưu đồ khác, hoặc là gian tế do phương phái tới. Thế nàng luôn nhìn ta bằng ánh mắt chân thành ấy, từng tiếng một nói rằng nàng tâm duyệt ta…”

Ta vội vàng đưa che miệng chàng lại.

để chàng nói tiếp, chắc chắn sẽ lại nhắc đến chuyện ta “tự tiến chẩm tịch” cho mà xem.

Chàng nắm ta, nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn .

Cảm giác nhồn nhột, tê dại lan tỏa, tựa như chàng đang hôn lên chính trái tim ta vậy.

“A Ý, có nàng, ta cảm thấy mình thực sự là một con người.”

Môi Tiêu Chương chạm vào ngón ta, giọng nói trầm thấp:

“Ta không biết cách một người, chẳng ai dạy ta cả. Ta không biết nàng có cảm nhận được không, ta sự rất nàng…”

Không đợi chàng nói hết câu, ta đã rướn người lên, khẽ ngẩng đầu hôn vào môi chàng.

Chẳng còn ai đời này hiểu cách một người hơn chàng đâu.

Tình của chàng quá nồng nhiệt, khiến ta không cách ngó lơ được.

Có lẽ động tác của ta quá mạnh, cả hai cùng ngã ngửa từ nóc nhà xuống.

Ta hốt hoảng định nhìn xuống dưới thì chàng ghì c.h.ặ.t đ.ầ.u lại.

Tiếng gió bên tai dường như ngừng hẳn, nụ hôn của Tiêu Chương mang theo sự bá đạo chiếm thế chủ động.

Ta Tiêu Chương mất rồi.

Chẳng biết bắt đầu từ .

Hóa ra một người lại là chuyện vô lý và không thể tự kiềm chế đến thế.

Đêm trước xuất chinh, ta ngủ trong lòng chàng một giấc ngon lành.

Đến tỉnh dậy, chàng đã đi rồi.

thượng nói phu nhân buồn bã, nên đêm qua đợi người ngủ say rồi xuất phát.”

Thải thấy ta đi khắp cung tìm người vội vàng đuổi theo khuyên giải:

“Phu nhân cẩn thận một chút, đừng để cơ thể mệt mỏi quá.”

Phải rồi, ta còn chưa kịp nói với Tiêu Chương rằng ta đang mang trong mình giọt m.á.u của chàng.

Thôi vậy, đợi chàng về, ta sẽ dành cho chàng một bất ngờ lớn.

Chàng nhất định sẽ về.

Những chờ đợi Tiêu Chương tẻ nhạt, cách mấy y sư lại đến thăm mạch và dặn dò ta đủ thứ chuyện.

Một nọ, ta đột ngột gọi ông ấy lại.

đó ông nói đã dùng phương pháp trong sách cổ để sống ta, cụ thể là phương pháp gì vậy?”

Nhỡ đâu Tiêu Chương gặp chuyện không may, biết đâu ta cũng có thể dùng cách đó để chàng.

y sư nhìn ta, vẻ mặt ngập ngừng.

“Phu nhân xá tội, phương pháp đó vốn không thể truyền ra ngoài.”

Ông ấy đang nói dối.

Ta bước tới trước mặt ông ta, nhìn thẳng vào đôi mắt đang láo liên ấy, gằn từng chữ:

“Nếu ông không nói, hôm nay ta sẽ khiến ông không thể bước chân ra khỏi cung.”

Đây là ta học theo giọng điệu của Tiêu Chương, chàng luôn dùng cách này để dọa nạt người khác.

Không biết có phải ta bắt chước quá giống hay không mà y sư kia “bùm” một tiếng quỳ sụp xuống đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết:

“Phu nhân tha mạng! thượng đã hạ lệnh, nếu thần dám tiết lộ nửa lời với phu nhân sẽ tru di cửu tộc nhà thần.

Thần có mẹ già tám mươi, dưới có con nhỏ chào đời, xin phu nhân hãy tha cho thần!”

Quả nhiên cái chiêu dọa người này, là Tiêu Chương lợi hại nhất.

Cuối cùng y sư không nói ra, Thải thấy ta nhọc lòng chuyện này nên bảo nàng có cách khiến y sư phải mở miệng.

Cách của nàng chính là nhờ người tỷ muội tốt tên Hà đi thám thính.

dùng chút “mỹ nhân kế”, tuy không hỏi được cách thức cụ thể lại dò ra được tung tích của quyển cổ y thư kia.

Quyển sách đó chẳng dễ tìm chút , ta phải lục lọi trong Tàng Thư Các suốt ba thấy nó nằm trong một góc khuất.

Mở trang sách liên quan ra, bên viết kín mấy tờ ở giữa lại thiếu mất một trang.

Và ở đó, ta nhìn thấy ba chữ đập vào mắt:

“Tâm đầu huyết”.

“Đặt người vừa lâm chung vào trong quan tài băng, dùng một chén m.á.u nơi tim dẫn, kết hợp với các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm tẩm bổ, có thể triệu hồi được hồn phách. Còn tỉnh lại hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào ý trời.”

Ta chợt nhớ lại vết sẹo n.g.ự.c Tiêu Chương mà ta đã thấy hôm đó.

ấy, ta ngỡ đó là vết sẹo mà một “vai ác” nên có.

Lại chẳng thể ngờ rằng, đó là chàng đã m.á.u nơi tim để ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.