Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ôn Hành và đều là kiểu người nội liễm ít , rất hiếm khi chủ động bộc lộ cảm xúc của .
nên ở kiếp trước, ta không phát hiện ra bất kỳ điểm đặc biệt trong cách Ôn Hành đối xử với .
Mà cũng rất hiếm khi nhắc tới Ôn Hành.
Ta thế nào cũng không nghĩ ra, Ôn Hành rốt cuộc bắt đầu thích từ khi nào, hắn đã từ ta rồi lại đột nhiên đổi ý.
vấn đề ấy thường xuyên xuất hiện trong đầu ta ở kiếp trước, khiến ta trằn trọc khó yên.
Còn bây giờ, chấp niệm với câu hỏi đó đã tan mây khói.
Xe ngựa đưa trở phủ.
Ta trở lại phủ công chúa.
lời đồn liên quan đến Ôn Hành bị người ta cố ý đè xuống.
Nhưng không chịu nổi việc mọi người âm thầm bàn tán, hiện giờ của Ôn Hành đã trở điều ai cũng ngầm hiểu.
nhà trước kia có ý kết thân với Ôn gia đều không còn động tĩnh.
Danh tiếng thái phó đời thanh liêm, cuối cùng lại bị hủy trong đứa con mà ông kiêu ngạo nhất.
Ông hai lần dâng tấu xin cáo lão hồi hương, đều bị hoàng từ .
Tai ta cài trong phủ Thái phó báo lại, tấu chương thứ ba của Thái phó đã bị Ôn Ngọc xé nát.
Ôn Ngọc cầu xin thân nghĩ lại, trong nhà không có Ôn Hành, còn có hắn.
Cha con họ giằng co hồi lâu, cuối cùng Thái phó nhượng bộ, quyết định đưa Ôn Hành Thanh Châu dưỡng thương.
Ôn Hành đã bị thân hắn từ bỏ.
Ta đã hả giận, không muốn tiếp tục dây dưa với Ôn Hành nữa.
Không ngờ Ôn Hành lại chủ động tới gặp ta.
Sau khi trở phủ, lần đầu tiên hắn ra ngoài chính là đến phủ công chúa của ta.
Hắn gầy đi rất nhiều, gần như còn da bọc xương, đôi mày xuất chúng lộ ra vẻ tê dại và suy sụp.
Ta đi gặp hắn:
“Vết thương hồi phục thế nào rồi? đột nhiên lại tới tìm ta?”
Ta dò xét quan sát hắn.
Trong tháng giam cầm hắn, bất kể giọng hay huân hương, ta đều ngụy trang kỹ càng.
Hắn hẳn là không nhận ra ta.
Ôn Hành chậm rãi chớp , giọng khàn thấp:
“Điện , người vẫn còn ý với ta ?”
7
Ta sửng sốt chút, suýt nữa còn tưởng nghe nhầm.
Trên mặt Ôn Hành thoáng hiện vẻ khó xử:
“Ngay nàng cũng… chán ghét ta rồi ?”
Ta không kinh ngạc hắn còn có dũng khí ra ngoài gặp người, mà còn chấn động hắn có mặt dày hỏi ra câu ấy.
Ta nhắc nhở hắn: “ tháng trước, chính ngươi đã từ ta.”
Thời điểm ta trọng sinh trở thật quá trùng hợp.
Chính là đêm ta bày tỏ ý với hắn rồi bị từ .
Đêm đó ta uống say mèm, tỉnh lại rồi xâu chuỗi rõ mọi , liền phái người trói Ôn Hành lại.
Đem toàn bộ uất khí của kiếp trước phát tiết hết.
Ôn Hành im lặng không .
Ta bật cười khẽ, giọng đầy ý vị:
“Lúc sa cơ mới nhớ tới chỗ tốt của ta, Ôn Hành, ngươi coi ta là loại người ?”
Thân hắn rõ ràng run lên cái.
Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt ta, từng tấc ngạo cốt đều cong xuống, quỳ xuống đất:
“Điện , thân ta đời thanh danh, không hủy trong ta được. cần điện bằng lòng ta, ta người cũng được.”
Ta lắc đầu: “Ta ngươi thế nào đây? Bao nhiêu người đã nhìn thấy ngươi bị ném ở cổng , kinh đều biết ngươi… dù ngươi phò mã của ta, thì có thế nào chứ?”
“ cần điện thân với ta, ta chính danh, vẫn còn tia hy vọng.”
Hắn nắm lấy ta, áp lên mặt :
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Điện , ta là trong sạch, ta với… với kẻ đó, không hề xảy ra .”
Chính ta động thủ, ta đương nhiên biết rõ.
Nể tình hắn từng là thân của con ta, ta không để kẻ khác nhục hắn, tất hắn trải qua đều do ta .
Nhìn hắn mất khống chế, chịu nhục như vậy, ta chẳng có hứng thú phát sinh với kiểu người ấy, bẩn chính .
Ta thở dài, dịu giọng: “Ôn Hành, ta thật sự muốn ngươi.”
Đôi hắn lập tức sáng lên.
Ngay sau đó, ta : “Nhưng ta không được ngươi.”
Hắn ngẩn người kinh ngạc.
Ta tiếc nuối hắn biết: “ hoàng đã ban hôn ta rồi.”
Ánh sáng trong Ôn Hành từng chút từng chút vỡ vụn, trong vẻ mờ mịt còn mang theo không tin nổi:
“Ban hôn? Với ai… nàng đồng ý rồi? Không phải nàng…”
8
Không phải ta thích hắn ?
Vậy ta lại đồng ý nhận ban hôn?
Đương nhiên là bởi ta còn cần diện.
Ta và Ôn Hành khác nhau.
Tính tình ta phóng khoáng trực tiếp, trước khi chính thức rõ ý, ta cũng chưa từng che giấu sự đối xử đặc biệt dành hắn.
Ngay cũng nhìn ra ý của ta, Ôn Hành cũng đâu phải kẻ ngốc.
Đèn hoa ta tặng hắn trong hội hoa đăng.
Túi thơm ta tặng hắn vào lễ Thất Tịch.
Mỗi ánh ta nhìn phía hắn trong yến tiệc lớn nhỏ.
Hắn đều đáp lại bằng nụ cười nhàn nhạt.
Ta xem việc thổ lộ ý là cơ hội chọc thủng lớp giấy cửa sổ ấy, cuối cùng lại nhận lời từ uyển chuyển.
Sau khi bị hắn từ mà ta không chân tình của đổ sông đổ biển rồi thẹn quá hóa giận đã là do ta có giáo dưỡng rồi.
Chẳng lẽ sau khi bị hắn cự tuyệt, ta còn phải si tình không đổi với hắn nữa ?
Ta đỡ cánh hắn, muốn dìu hắn đứng dậy:
“Trước khi bày tỏ ý với ngươi, hoàng đã có giao ước với ta rồi. Nếu ngươi đồng ý, chúng ta sẽ thân; nếu ngươi không muốn, ta thân là nữ nhi hoàng gia, cũng không mãi mắc kẹt trong tình cảm nam nữ, nhất định phải chọn phò mã khác.”