Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ôn Ngọc đột nhiên cười lạnh một tiếng:
“Đúng , huynh có điện hạ chăm sóc rồi, gì nghĩ không thông nữa chứ?”
Ta liếc hắn một cái, ngăn hắn lại:
“ rồi, để huynh nghỉ ngơi đi. theo ta đi dạo phủ công chúa một chút.”
Ôn Ngọc mím môi: “Mọi đều nghe theo điện hạ sắp xếp.”
Hắn theo ta ngoài.
lưng vang lên tiếng bước chân đuổi theo:
“Điện hạ.”
Ta quay đầu lại.
Ôn đứng ở cửa:
“Điện hạ… này tới thăm ta nữa không?”
mắt hắn cất giấu hy vọng và cầu xin.
Ta không trả , chỉ nói:
“ cứ yên tâm dưỡng bệnh, có gì cần thì nói với quản sự.”
Nói xong liền rời khỏi viện của hắn.
Ôn Ngọc đi bên cạnh ta, thỉnh thoảng lại lén nhìn ta một cái, ho nhẹ một tiếng mới mở miệng:
“Điện hạ, gần đây ta chăm chỉ đọc sách, phụ nói ta không thua huynh . Ta… ta không phụ kỳ vọng của điện hạ.”
Ta cười cười: “ là bản lĩnh của Ôn nhị công t.ử. này nhất định sẽ có tiền đồ lớn, thành trụ cột của triều đình.”
Ôn Ngọc không giống huynh hắn, che giấu cảm xúc.
Ban đầu hắn không nhịn đầy mặt vui mừng, lại hơi ảm đạm hỏi:
“Sao điện hạ không gọi ta là A Ngọc nữa?”
Ta nhất thời nghẹn .
Một ba trăm điều ước pháp trước hôn chính là không gọi nam t.ử trẻ tuổi bằng cách xưng hô mật.
Nụ cười của Ôn Ngọc nên có chút gượng gạo:
“Là huynh nên điện hạ cố ý xa cách ta sao?”
Ta mơ hồ không đáp, không nói phải hay không phải.
ba trăm điều ước pháp trước hôn nói thật mất mặt mũi uy nghiêm của một công chúa ta.
Cảm xúc của hắn hoàn toàn sa sút:
“Điện hạ, ta chỉ nhỏ hơn huynh hai tuổi, hai năm ấy định sẵn ta mãi mãi không thể đuổi kịp huynh ấy sao?”
“Nếu người từ nhỏ quen điện hạ là ta, ta tuyệt đối sẽ không làm xấu xa thế. có phải… ta có khả năng thành phò mã của điện hạ hay không?”
Ta giả vờ kinh ngạc:
“Ôn nhị công t.ử, này của …”
Ôn Ngọc cười khổ:
“Huynh quá xuất sắc, người chỉ Ôn không Ôn Ngọc. Nhắc tới ta đều là ‘đệ đệ của Ôn ’. Chỉ có điện hạ nhìn ta.”
“Nhưng sao người ở lại bên cạnh điện hạ vẫn là huynh ?”
Ta nhẹ nhàng vỗ vai hắn:
“Mỗi người đều có duyên phận riêng. có tài lớn, ta không muốn giam hậu trạch của mình.”
“Ta rất vui khi thành động lực để tiến lên. A Ngọc, nếu chỉ bó buộc bản tình yêu nam nữ thì chẳng phải quá xem nhẹ chính mình rồi sao? Ta càng muốn nhìn tạo nên một phen thành tựu.”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt long lanh, vành mắt dần đỏ lên, khẽ cười:
“Điện hạ từ chối người dịu dàng , thật khiến người ta…”
Hắn lùi về một bước, cúi người thi lễ thật sâu với ta:
“Ôn Ngọc hiểu rồi. Hôm nay điện hạ cứ xem vừa nghe một câu cười đi.”
Ta lắc đầu:
“Chân tâm chưa bao giờ là cười.”
Hắn cúi đầu im lặng một lúc, khẽ thở dài một hơi:
“Ôn Ngọc xin cáo lui.”
Ta gọi hạ hầu hạ Ôn tới.
Nội dung tranh cãi hạ nghe chẳng qua chỉ là Ôn Ngọc tức giận nói với Ôn một câu:
“Loại người huynh, sao xứng với điện hạ?”
Ôn liền hộc m.á.u.
Ta đại khái hiểu rồi.
Ôn là bị tức đến hộc m.á.u.
Dù sao nguyên hắn thành trắc phu của ta là ta hủy hoại thanh danh của hắn.
Chỉ là không sao hắn vẫn luôn không nói với người rằng ta mới là kẻ đầu sỏ gây nên mọi .
Chẳng lẽ thật sự là bị ta giam cầm suốt một tháng yêu ta rồi?
thì buồn cười quá.
Ta phải giam cầm hắn mới khiến hắn yêu ta, sao hắn lại yêu Lương chứ?
Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Lương đâu làm giam cầm người .
19
Sinh thần yến của Lương diễn Trung Thu.
Yến tiệc vô cùng náo nhiệt, nhưng nàng ấy có phần thất thần, đối với những chúc mừng của khách khứa đều đáp lại rất qua loa.
Chỉ một lúc không để ý, nàng biến mất, chỉ mẫu nàng ở lại tiếp đãi khách.
Ta nói với Giang Thịnh một tiếng rồi rời tiệc đi tìm nàng.
Nàng không ở viện của mình.
Lúc ta đi , nhìn nha hoàn cận của nàng đang căng thẳng nhìn ta.
muốn nói gì , lại không dám.
Ta bước tới trước mặt nàng ta:
“ đâu?”
Nha hoàn dường hạ quyết tâm, trực tiếp quỳ xuống trước mặt ta:
“Điện hạ mau khuyên tiểu thư nhà ta đi!”
Ta theo nàng ta đi một đường, tiến vào một mật thất.
ấn tượng của ta, Lương ít nói trầm mặc, tính tình có phần lạnh nhạt, đa số thời điểm đều là một quý nữ đoan trang.
Lần trước ta cảm nàng thường là khi nàng nói với ta rằng nàng thổ lộ tâm ý với Lương An.
Lần thứ hai chính là hiện tại.
Ta nhìn nam bị xích trên giường.
Đúng là một cái giường thật lớn.
Lương vừa ta liền hoảng hốt dùng chăn trùm kín mặt người kia, kéo ta đi ngoài.
Nhưng ta nhìn rất rõ.
là Lương An.
Giang Thịnh từng nói Lương An gần nửa tháng không tới quân doanh, nghe nói là đang giúp Lương thái úy điều tra một vụ án.
Nhưng vừa rồi ta nghe mẫu của Lương nói rằng, Lương An có việc ở quân doanh, không thể về dự sinh thần của nàng.
Ta không thể tin nổi nhìn Lương .
Nàng rốt cuộc làm thế nào lừa cả hai bên ?
Nàng chỉ hoảng loạn chốc lát rồi nhanh ch.óng trấn định lại:
“Là nói để huynh ấy từ từ quen với ta, nhưng huynh ấy cứ tránh ta mãi, ta chỉ có thể làm thôi.”