Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Cuối cùng, cũng di chuyển đến gần vị trí của tôi. Tôi thu tầm mắt trọn vẹn từng cử chỉ mật của , song, lại tuyệt nhiên chẳng thèm để tâm đến một cô gái đang thu mình như chiếc bóng vô hình trong góc tối.

“Ồ, hẳn là chị dâu rồi. Thảo tổng giám đốc lại trẻ trung, tài ba đến vậy, hóa ra đằng sau là một hậu phương sắc nước hương trời tài năng thế .” Lời nói vô tâm của một vị giám đốc đó buông ra, bầu khí lập tức chùng xuống.

Mọi trong công ty đều tỏ tường Tân Tân chỉ là thư ký, và cũng vốn biết tổng giám đốc đã một hồng nhan tri kỷ gắn bó suốt bảy năm. nói lỡ lời ấy khiến tất thảy mọi đều vểnh tai nghe ngóng tình hình.

Tân Tân chỉ đưa tay che miệng duyên dáng, hình càng nép sát đầy e ấp.

“Giám đốc Vương, là thư ký , nhầm lẫn rồi sao?” khéo léo chuyển hướng chuyện, đôi tay tuyệt nhiên hề đẩy Tân Tân ra. Hai vẫn thiết khoác tay nhau lướt khỏi đám đông.

Tôi thẹn đỏ cả mặt, vội vã cúi vờ vịt tìm kiếm điện thoại. mở màn hình, cõi lòng tôi như hóa đá. Hóa ra, đã để lại một tin nhắn:

“Ban nãy Tân Tân cuộc họp khẩn nên đến trễ. Em đã tới chưa? Đang ở phương ? Sao chẳng thấy hồi âm? Thôi vậy, nếu em chưa xuất phát cũng cần đến nữa đâu.”

Tôi ngẩng , đăm đăm theo bóng lưng hoàn của đôi nam nữ ấy. Thật kỳ lạ, tôi chẳng hề thấy phẫn uất, chỉ cảm nhận được sự nực đến xót xa của chính mình. Một tin nhắn dồn dập mang đậm phong Niệm Niệm bất chợt hiện :

“Rảnh rỗi ? Ra ngoài làm vài ly đi.”

Tôi gật ưng thuận ngay lập tức. Ngay khoảnh khắc , tôi chỉ khao khát thoát khỏi cái chốn dở khóc dở càng sớm càng tốt.

“Chà chà, chuyện hiếm nha! Nữ thần mang danh bạn gái mẫu mực mà cũng ngày được tự do bay nhảy ở quán bar giữa đêm hôm thế sao?” thoáng thấy bóng tôi, Niệm Niệm đã giọng trêu đùa.

Tôi chẳng đáp lời, chỉ lặng lẽ giật lấy ly rượu trên tay cô ấy rồi nhấp cạn một hơi. Hương vị cay nồng xộc thẳng đại não, cuối cùng cũng giúp tôi vớt vát lại đôi chút tỉnh táo.

“Còn sao? Tân nương mới cưới mà đã rảnh rỗi mò ra tận rồi.”

Niệm Niệm đã chuếnh choáng hơi men, cô khoác vai tôi giòn giã: “Mình đâu giống , lấy chồng đã sao? Thích uống, vui chơi, chồng mình còn hết lòng cổ vũ nữa cơ.”

Tôi biết những lời ấy chỉ là bông đùa, chẳng hiểu sao, một nỗi ghen tị chua xót lại âm thầm len lỏi từng ngóc ngách trong trái tim tôi.

“Thôi , mau gọi điện cho đến đón đi. Lát nữa say khướt, mình gánh nổi đâu.”

Tôi cúi gằm mặt, đăm đăm chiếc ly pha lê trống rỗng trước mặt, khẽ khàng đáp: “ ấy đang bận lắm, lát nữa mình sẽ tự bắt xe về.”

Niệm Niệm bỗng chốc rơi trầm mặc. Cô ấy dõi theo tôi một lúc lâu, ánh mắt dẫu mơ màng lại sắc sảo tựa rưỡi d.a.o. Chợt, cô buông thõng một :

“Mình vẫn say mê phong ăn mặc thuở trước của hơn.”

Tôi cúi xuống lại váy dạ hội lộng lẫy bó sát lấy cơ thể. Quả thực, nó quá đỗi lạc lõng giữa bầu khí huyên náo của quán bar .

“Chẳng phải vẫn rất kiêu sa sao?”

Niệm Niệm tựa vai tôi, chất giọng pha lẫn tiếng khích cùng hơi men nồng nàn: “Nhiên Nhiên à, thuở ấy chúng ta từng là cặp bài trùng phá , lẫy lừng khắp học viện thuật cơ mà. thử lại bản xem, từ chí cuối chẳng còn sót lại chút khí chất nghệ thuật . Một bình hoa, của hiện tại chính là một bình hoa miều thiếu vắng linh hồn.”

Tôi sững sờ. Đảo mắt những lọn tóc được uốn nắn cầu kỳ, váy tôn vinh từng đường cong kiều diễm, đôi giày cao gót thiết kế độc bản, trang sức sang trọng cùng lớp trang điểm hoàn tì vết, tôi khẽ gõ nhẹ Niệm Niệm:

“Bớt nói hươu nói vượn đi, là phong quý phu nhân đang thịnh hành đấy.”

Niệm Niệm phá ngặt nghẽo: “Quý phu nhân cái nỗi gì, mình chỉ thấy giống một oán phụ sầu t.h.ả.m .”

Thực tâm, tôi cũng chẳng hề yêu thích phong yểu điệu , chỉ là vì trót say mê. Những dòng ký ức ùa về làm khóe mi tôi cay xè. Đó là lần tiên tôi tháp tùng tham dự một buổi tiệc xã giao. Công ty của khi ấy mới chập chững thành lập, còn tôi cũng chỉ là một cô sinh viên chân ướt chân ráo bước ra khỏi giảng đường. Tôi đã tự tin khoác mình cánh mà bản cho là tuyệt nhất, cá tính nhất.

đến khi Tân Tân kiêu hãnh xuất hiện, tôi mới bẽ bàng nhận ra mình quê mùa và mờ nhạt đến nhường . Cô ta diện một chiếc đầm dạ hội đỏ rực như lửa, suối tóc uốn bồng bềnh buông lơi bờ vai, toát vẻ tinh tế, táo bạo và quyến rũ đến mê hoặc lòng .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.