Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi tìm thấy Nguyễn Thanh Du lúc anh lặng lẽ ngồi tranh bên lề đường.
Ánh đèn đường mờ nhạt kéo dài bóng anh đơn độc trên đất.
Người đi đường qua lại vội vã, chẳng mấy ai bằng lòng dừng chân vì họa của anh.
Dường như cảm nhận được có người đứng lại, Nguyễn Thanh Du khẽ ngước mắt tôi.
Lông mi anh rất dài, đổ xuống gương một khoảng bóng râm nho nhỏ.
Đôi mắt anh đen thẳm nhưng lại chẳng có lấy một tia sáng.
Nhận người đến là tôi, anh hơi ngẩn . Suy cho , tôi là một trong từng nạt anh.
Nguyễn Thanh Du vốn trầm mặc và quái gở, dáng người mảnh khảnh gương tinh xảo, sạch sẽ.
Nếu đặt một truyện vườn trường, anh chắc chắn sẽ là đối tượng thầm mến của biết thiếu nữ, là đóa hoa cao lãnh nở rộ trên đỉnh núi tuyết.
nhưng, đây lại là một tiểu thuyết đam mỹ cưỡng đoạt.
Anh là đối tượng bị cưỡng ép .
Câu chuyện khi anh xuất hiện như ánh trời thời điểm nam công sa sút nhất.
Sau , người nọ với thân phận riêng được đón về hào môn, trở thành thiếu gia nhà giàu được người người săn đón.
Tất cả mọi người đều vây quanh nịnh nọt hắn, gồm cả một nữ phụ như tôi.
Trong câu chuyện cưỡng đoạt, địa vị của áp chế và người bị hại luôn phải có một khoảng cách khổng lồ.
nên, nhà họ Nguyễn phá sản.
Cha anh nhảy lầu, mẹ anh sức khỏe yếu ớt, gia đình không nguồn kinh tế, Nguyễn Thanh Du buộc phải đi tranh để duy trì sinh kế.
Tôi là bám đuôi trung thành nhất của nam .
Khi bày tỏ rõ ràng thái độ chán ghét Nguyễn Thanh Du, anh bị nạt.
tôi lại luôn xuất hiện lúc anh bị khác ức h.i.ế.p để buông lời châm chọc, mỉa mai cay nghiệt.
Có lẽ vì tượng của tôi quá tệ hại, nên dù tôi yên lặng đứng trước sạp tranh, tôi vẫn được sự bất lực của Nguyễn Thanh Du.
Anh ngửa tôi, gương không có quá nhiều biểu cảm nhưng đôi bàn tay nắm c.h.ặ.t đã đứng cảm xúc trong lòng anh.
Tôi biết anh sợ.
Anh sợ một lụy tình như tôi sẽ dùng thủ đoạn ác độc khiến anh mất đi đường sống cuối .
Thực tế thì nỗi lo lắng của anh không hề sai.
Theo đúng cốt truyện, Lâm Diên khi thấy Nguyễn Thanh Du sa cơ lỡ vận sẽ lao sỉ nhục, sau tìm người hủy hoại toàn bộ số tranh của anh.
Sau một tháng bị giày vò liên tục, Nguyễn Thanh Du buộc phải từ bỏ việc tranh.
Nhưng đúng lúc , mẹ anh lại lâm bệnh nặng.
thời khắc tuyệt vọng ấy, mới đưa đề nghị “mua” anh, chuỗi tình tiết cưỡng đoạt.
Vì cứu mẹ, anh mới cam tâm tình nguyện biến thành chim yến bị giam cầm trong l.ồ.ng vàng của , hoàn toàn bị kéo từ đám mây cao xuống vũng bùn lầy lội.
Tôi không hề nh.ụ.c m.ạ anh như trong cốt truyện đã định sẵn.
Tôi lẳng lặng ngồi xổm xuống, chăm chú ngắm họa của anh.
Nguyễn Thanh Du là một thiên tài, ít nhất là trong lĩnh vực hội họa.
tranh của anh tràn đầy sức sống.
là đóa hướng dương vươn mình hướng về phía trời bên khung cửa sổ, là chú mèo nhỏ nấp dưới tán ô trú mưa, hay đỉnh núi Phú Sĩ phủ đầy hoa anh đào.
Nội dung tranh rất phong phú, nhưng tuyệt nhiên không có bóng dáng người.
Trong tiểu thuyết ,
Nguyễn Thanh Du chưa giờ vẽ chân dung, dù cho có ép buộc nào, anh không chịu cúi .
Tôi tay tranh hoa hướng dương rồi hỏi anh:
“ nhiêu tiền?”
Nguyễn Thanh Du hơi kinh ngạc.
Anh ngỡ ngàng vì một nữ phụ độc ác như tôi mà lại không đến tìm phiền phức.
Nhưng dù sao tôi là người duy nhất hỏi mua tranh, nên anh vẫn thành thật trả lời:
“Năm mươi tệ.”
“Thật sự có năm mươi tệ thôi sao?”
Tôi ngạc nhiên trước cái giá rẻ mạt .
Hiện tại trên mạng, mua đại một tranh nghệ thuật nào đã hơn năm mươi tệ rồi, huống hồ đây là tranh sơn dầu.
Tuy tôi không phải sinh viên ngành mỹ thuật, nhưng tôi biết màu vẽ rất đắt.
Anh rẻ như thì làm sao có lời?
nhưng anh dường như không nhận điều , lộ vẻ do dự rồi ướm lời:
“Là đắt quá sao? Tôi có thể giảm giá thêm.”
Tôi lắc , chồng tranh của anh:
“Không, là quá rẻ. Tôi lấy hết chỗ , phiền bạn học Nguyễn gói lại giúp tôi.”
Nguyễn Thanh Du nghe thấy cách xưng hô thì thoáng ngẩn , nhưng anh nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, khom lưng giúp tôi đóng gói số tranh.
Gió đêm thổi qua , mang theo hơi ấm đặc trưng của ngày hè.
Dáng thiếu niên mảnh khảnh, vạt áo sơ mi trắng khẽ lay động trong gió.
Một mùi hương thanh khiết theo len lỏi cánh mũi tôi.
Tôi Nguyễn Thanh Du giúp mình chuyển tranh lên xe với tâm trạng phức tạp.
Trong đoạn kết của tiểu thuyết, sau khi trải qua màn t.r.a t.ấ.n tàn khốc về cả thể xác lẫn tinh thần, anh cuối yêu .
Nhưng nếu anh không bị kéo xuống vũng bùn lầy, liệu anh có yêu đã bạo hành mình không?
Lúc tôi sắp rời đi, qua lớp kính cửa sổ xe, Nguyễn Thanh Du như nói gì với tôi. Khẩu của anh là hai chữ:
“Cảm ơn.”