Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đầu dây kia truyền giọng nói Lục Miện.
Vẫn là cái tông giọng cao cao tại thượng khiến người ta buồn nôn như mọi .
Tôi hoàn toàn có thể hình dung ra bộ dạng tiểu nhân đắc ý hắn ở đầu dây kia.
“Lâm Diên, sao cô không nghe lời như nhỉ? Cô biết không, những kẻ đối đầu với tôi đều không có kết cục tốt đẹp đâu. Thứ mà tôi muốn, chưa giờ là không có cả.”
Tim tôi đập thắt một nhịp, theo bản năng định mắng hắn là đồ hoạn thì cuộc gọi đã ngắt quãng.
Khu triển lãm không biết đã bốc lúc nào.
để nghe điện thoại, tôi đã riêng tránh vào một tạp vụ vắng người.
nhưng lúc , cửa tạp vụ đã ai khóa trái ngoài, tôi không cách nào thoát ra .
Tôi nghe ngoài có tiếng người hét lớn báo .
Trong nháy , cả khu triển lãm tràn ngập những tiếng kêu la hoảng loạn tiếng bước chân chạy hỗn loạn.
Khói đặc cuồn cuộn tràn vào khe cửa, sặc mức khiến nước nước mũi tôi giàn giụa.
Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, hết lần lần khác gọi vào số Du.
Nhưng đầu dây kia vẫn luôn trong tình trạng không có người nhấc máy.
Tôi bắt đầu cảm sốt ruột sợ hãi.
Sự sợ hãi trùm lấy tôi như một bóng ma.
Tôi sợ rằng anh vẫn không thể thoát khỏi bàn tay cốt truyện.
Trong nguyên tác cũng có một trận hỏa hoạn lớn.
là trận hỏa do chính Du, người đang tuyệt vọng đè bẹp, tự tay châm lửa.
, người thân duy nhất anh đã đời, bản thân anh thì Lục Miện lăng nhục cả về thể xác lẫn tinh thần.
Anh muốn thông ngọn lửa để kết thúc mọi thống khổ.
Hiện tại, trong Du vẫn còn ánh sáng, trong lòng vẫn còn ấp ủ hy vọng để bước tiếp về phía trước.
Vậy mà trận hỏa hoạn vẫn đúng như hẹn ước.
Trong lòng tôi đã có suy đoán, nhưng nỗi sợ hãi vẫn không hề thuyên giảm.
Tôi sợ ngọn lửa sẽ một lần nữa thiêu rụi tất cả những gì anh đang có.
Lửa bắt đầu l.i.ế.m láp mặt sàn, trong tạp vụ chất đống rất nhiều giấy tờ đồ dùng dễ nên đám bùng lên rất nhanh.
Ngọn lửa vây lấy tôi, lâu nữa, tôi sẽ bỏ mạng tại nơi .
nhưng, tôi hề cảm sợ cái c.h.ế.t.
Về mặt ý nghĩa thông thường, tôi vốn dĩ đã c.h.ế.t một lần rồi.
Ở giới hiện thực, tôi ra đi căn u.n.g t.h.ư quái ác.
Tôi không có tiền, thể chi trả nổi viện phí.
Cha mẹ đẻ vốn đã bỏ rơi tôi lâu, nghe tin tôi muốn vay tiền chữa , họ đã chối không chút do dự.
Tôi không có bạn bè, lẻ loi một mình trút hơi thở cuối cùng trong lạnh lẽo.
Nhưng lúc tôi không hề sợ hãi, ngược còn cảm như giải thoát.
Sau tình cờ xuyên không vào sách, tôi chỉ luôn coi mình là một kẻ đứng ngoài cuộc.
nhưng, tôi đã gặp Du.
Một kẻ luôn nhu nhược như tôi bỗng nhiên nảy sinh dũng khí muốn cứu lấy anh.
Có lẽ tôi cảm anh rất giống mình, đều tuyệt vọng cô độc không nơi nương tựa như nhau.
Cũng có lẽ trong xương tủy, tôi luôn ngưỡng mộ những thiên chi kiêu t.ử , nên đành lòng nhìn anh rơi xuống vũng bùn.
Tôi khao khát cứu anh phát điên.
Tôi muốn anh sống, muốn anh tràn đầy sức sống, muốn anh có thể nở rộ như một đóa hoa rực rỡ ngay mảnh đất đời cằn cỗi .
Tôi điên cuồng muốn thoát ra ngoài, tôi muốn đi tìm Du.
nhưng ngọn lửa nóng rực đã bắt đầu bỏng da thịt, khiến tôi không thể cử động nổi.
Ngay trong khoảnh khắc tôi tuyệt vọng nhất, cánh cửa tạp vụ bỗng nhiên ai phá tung.
Người khoác mình chiếc chăn sũng nước, băng màn lửa đỏ rực chạy về phía tôi.
Anh gọi tên tôi thật lớn, nói với tôi rằng anh cứu tôi đây.
Du nghẹn ngào:
“A Diên, tôi không bỏ rơi cô đâu.”
mặt anh đầy vết trầy xước, m.á.u trán vẫn còn đang chảy dọc xuống, chưa xử lý nên trông có chút đáng sợ.
Nhưng anh nhìn tôi xuyên ánh lửa khói đặc, trong đôi là niềm vui sướng vỡ òa tìm thứ tưởng chừng đã mất.
Cứ như thể, trong anh, tôi chính là báu vật hiếm có nhất đời .