Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13 - Hết

Phiên ngoại Nữ phụ: Những mẩu chuyện nhỏ ngọt ngào

1. Nụ hôn đầu tiên

Sau khi cổ họng bị thương, một thời gian dài tôi không thể phát ra âm thanh.

Nguyễn Thanh Du thường nắm lấy tay tôi, viết chữ lên lòng tay.

Dù tôi cảm thấy gõ chữ điện thoại tiện hơn , nhưng anh lại như vậy.

Thế là, việc này trở thành một niềm thầm kín nhỏ giữa hai chúng tôi.

Có những lời nói khi được thay thế bằng văn tự lại càng dễ dàng biểu đạt hơn.

Mỗi khi đầu ngón tay tôi lướt lòng tay anh, vành tai anh lại chậm rãi bừng lên.

Nguyễn Thanh Du run rẩy mi, nghiêm túc nhìn theo nét chữ tôi viết.

Tôi nảy ý định trêu chọc anh, khi hạ xuống nét chữ cuối cùng, đầu ngón tay tôi khẽ quét nhẹ một .

Lòng tay anh vô thức siết lại.

Tôi rút tay mình ra, khẽ cười với anh.

Anh rũ mắt, không dám ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi nâng lấy gương mặt anh, trán mình tựa vào trán anh.

Nguyễn Thanh Du hơi ngửa ra sau, yết hầu chuyển động liên tục:

“A Diên.”

“Không sao đâu.”

Tôi viết vào lòng tay anh.

“Nhưng …”

Anh muốn nói gì đó, nhưng tôi không muốn nghe. Tôi muốn hôn anh.

“A Diên, tôi… tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.”

mi anh run rẩy, không dám đối diện với ánh mắt tôi, mặt đã phủ một lớp hồng nhạt.

Tôi buông tay, kéo giãn khoảng với anh:

“Được rồi.”

Tôi có thất vọng.

Nhưng chưa kịp thở dài, anh đã nắm lấy cổ tay tôi, một mười ngón tay đan c.h.ặ.t.

Anh bất ngờ đặt một nụ hôn lên mặt tôi.

Nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, cảm giác mềm mại ấm áp lướt trong thoáng chốc.

Tôi nhìn anh, anh cũng nhìn tôi, gương mặt đầy vẻ thẹn thùng.

“Chẳng có cảm giác gì cả, hôn thêm nữa đi , A Du ngoan.”

Tôi giở trò xấu, lắc lắc đôi tay đan vào nhau của hai đứa.

Nguyễn Thanh Du c.ắ.n môi, như hạ quyết tâm, ghé sát mặt lại.

Tôi nghiêng mặt, “chụt” một thật kêu lên má anh.

Hôn xong định chạy thì đã bị anh ôm c.h.ặ.t vào lòng.

“A Diên, vừa rồi không tính.”

Đôi mắt anh đen nhánh như hồ nước xuân dập dềnh sóng sánh.

Giọng anh hơi khàn:

“Làm lại nữa.”

Tôi bị anh ôm trong n.g.ự.c, lớp quần áo mỏng, nhịp tim đập nhanh liên hồi.

Cảm giác mềm mại ấm áp phủ lên môi tôi, động tác của anh tuy vụng về, cẩn trọng nhưng lại quấn quýt đầy dịu dàng.

2. “Kẻ nghiện hôn”

Nguyễn Thanh Du biến thành một kẻ nghiện hôn chính hiệu.

ngon phải có nụ hôn chúc ngon.

dậy phải có nụ hôn chào buổi sáng.

Ăn thêm một bát cơm cũng phải có nụ hôn khen thưởng.

Chỉ cần chỗ nào không có người là anh lại kéo tôi lại đòi hôn.

Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi, nhưng khi nụ hôn chỉ dừng lại ở má, anh lại không nén nổi vẻ ủy khuất mất mát.

Anh mua son môi cho tôi, đủ mọi chủng loại.

Gu thẩm mỹ của dân học mỹ thuật chưa giờ làm tôi thất vọng, anh chọn màu nào tôi cũng cả.

Anh ngắm nhìn màu son kiều diễm in hằn làn da mình.

Nguyễn Thanh Du không ra ngoài, ngại chỗ đông người, có hội chứng xã hội ưa sạch nhẹ.

Khi đi ăn ở ngoài, anh phải dùng nước nóng tráng bát đũa, dùng khăn sát khuẩn lau ghế sạch sành sanh.

Việc đầu tiên sau khi rời khỏi phòng vẽ là đi tắm.

Phòng của anh lúc nào cũng ngăn nắp, sạch vô cùng.

Ngược lại, tôi là đứa có lôi thôi.

Có dạo tôi mê mẩn tranh đính đá, nhưng tiếc là hứng thú chỉ kéo dài được ba phút.

Những hạt đá chưa đính xong vương vãi đầy , tôi mắt không thấy tim không đau, chọn lờ đi.

Anh thấy vậy chỉ lẳng lặng dọn dẹp giúp tôi, viên một đính lại bức tranh tôi bỏ dở giữa chừng.

Sau đó, anh cầm bức tranh đã đóng khung đẹp đẽ đến chỗ tôi đòi công:

“A Diên phải thưởng cho tôi một hôn.”

Sau một nụ hôn nồng cháy, anh lại mặt thở dốc.

Dù kỹ thuật hôn đã tiến bộ không ít nhưng anh vẫn thẹn thùng không dám nhìn thẳng vào tôi.

Mỗi tối trước khi đi , anh gõ cửa phòng tôi đòi nụ hôn chúc ngon.

Nhưng khi tôi vỗ vỗ lên giường ý muốn mời gọi, anh lại “chạy mất dép”.

Tôi nằm giường cười nghiêng ngả.

Trêu chọc anh như vậy thật là vui không biết chán.

3. Cầu hôn

Tôi rất ít khi vào phòng vẽ của Nguyễn Thanh Du.

Khi làm việc anh rất chuyên chú, tôi không muốn làm phiền.

Họa sĩ đại tài của tôi cần một không gian yên tĩnh làm những gì anh yêu .

Chỉ là thỉnh thoảng anh hay quên mất thời gian.

Tôi thường gõ cửa nhắc anh xuống ăn cơm đúng giờ.

Đa số anh xuống ngay, chỉ duy nhất một , tôi gõ cửa từ lúc trời sáng cho đến tận tối mịt anh vẫn không ra ngoài.

Tôi bắt đầu sốt ruột, anh xảy ra chuyện gì.

Gõ cửa mãi không thấy đáp lại, cửa phòng vẽ không khóa nên tôi đẩy cửa bước vào.

Nguyễn Thanh Du ngồi thẫn thờ trước một bức tranh, dưới chân là những tờ vo tròn vứt ngổn ngang.

Tôi nhẹ nhàng vỗ vai, anh mới sực tỉnh, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi mịt mờ:

“A Diên?”

“Anh xem gì thế?”

Đó là một bức tranh phong cảnh, cỏ cây khô héo, bầu trời âm u, mọi thứ trông thật áp lực.

Nhưng ở một góc nhỏ, một đóa hoa hồng rực rỡ lại lặng lẽ nở rộ.

Anh ôm lấy tôi, vùi đầu vào cổ tôi, giọng nói có buồn bã:

“Tôi vẽ mãi vẫn không thấy đẹp.”

Tôi vỗ về lưng anh, dịu dàng trấn an:

“Sao có thể chứ? A Du là giỏi nhất , có phải dạo này anh mệt không?”

Nguyễn Thanh Du im lặng hồi lâu rồi lí nhí lên tiếng:

“A Diên, tôi có thể ở bên cô cả đời không?”

“Đương nhiên rồi.”

Tôi không hề do dự.

Anh đã hết này đến khác kiên định lựa chọn tôi, nói rằng tôi xứng đáng.

Tôi tất nhiên muốn cùng anh đi hết cuộc đời này.

“Vậy chúng mình đi kết hôn đi!”

Nói xong, anh lại hối hận lắc đầu:

“Không được, như vậy thì loa . Tôi phải cầu hôn đã, A Diên, cô đừng ý vội…”

“Được.”

Tôi nhẹ nhàng ngắt lời lẩm bẩm của anh.

Anh có ngẩn người.

Tôi lặp lại nữa:

“Chúng mình đi kết hôn thôi. Thời gian nào nhỉ? Bây giờ thì không được rồi, Cục Dân chính đóng cửa rồi. Ngày mai nhé?”

Nguyễn Thanh Du vừa gật đầu lại vừa lắc đầu:

“Không phải là tôi không muốn, cũng không phải nhất định phải thế, chỉ là… chỉ là…”

“Anh chưa chuẩn bị xong sao?”

Anh lại gật đầu rồi lại lắc đầu:

“Tôi… tôi vẫn chưa cầu hôn, chưa chuẩn bị gì cả, cứ như thế này thì loa , không công bằng cho cô…”

Tôi lắc đầu:

“Như thế này cũng rất tốt . Tôi rất muốn kết hôn với A Du, trở thành vợ chồng hợp pháp, bên nhau cả đời. A Du có ý không?”

“Tôi ý.”

Tôi vỗ vãi anh:

“Được rồi, A Du ý là được. Bây giờ chúng mình xuống ăn cơm, sau đó đi tắm, đi . sớm dậy sớm, ngày mai cùng đến Cục Dân chính lĩnh kết hôn.”

mi anh run rẩy, khẽ đáp:

“Vâng.”

4. “Quái vật”

Nguyễn Thanh Du ngoan ngoãn xuống lầu ăn cơm.

sàn phòng vẽ vẫn đầy những cục vo tròn.

Tôi tùy tiện nhặt một cục lên mở ra.

Đó là một bức tranh ký họa.

Là tôi.

Tất cả những cục đó vẽ tôi.

Ngay cả bức tranh lớn đặt ở trung tâm phòng vẽ được phủ vải trắng, khi vén lên cũng là hình ảnh của tôi.

Một thiếu nữ mặc váy, đứng cúi người dưới ánh đèn đường, nơi ánh đèn không chiếu tới là một vùng hoang vu.

Trong phòng vẽ có rất tranh, tôi xem bức một.

Rất trong số đó là những phong cảnh chúng tôi đã đi .

Ở một góc phòng, có một bức tranh với tông màu tối tăm rực như m.á.u.

Khi tôi mải ngắm nhìn khối màu đen không rõ hình thù ấy, Nguyễn Thanh Du đã đứng sau lưng tôi tự giờ.

mi anh khẽ động:

“A Diên.”

Tôi đặt bức tranh xuống, hôn lên môi anh một :

“A Du của tôi thật giỏi, đã ngoan ngoãn nghe lời ăn cơm rồi.”

Tai Nguyễn Thanh Du ửng. Dù đã hôn nhiêu , anh vẫn luôn thẹn thùng như thuở ban đầu.

Tôi giúp anh chuẩn bị nước tắm, anh đã ngồi vẽ cả ngày chắc hẳn mệt lắm rồi.

Khi tôi định rời đi, anh gọi tôi lại.

Tôi trêu anh:

“Anh mời tôi tắm chung đấy à?”

Mặt Nguyễn Thanh Du đến mức như sắp rỉ m.á.u, anh lúng túng không nói nên lời.

“Thôi được rồi, tôi ra ngoài đây. Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé, chồng sắp cưới.”

Lúc này anh mới lí nhí đáp lại:

“Ngày mai gặp, A Diên.”

5. Hợp bán thân

Khoảnh khắc cầm chứng nhận kết hôn tay, Nguyễn Thanh Du vẫn thẫn thờ.

Tôi lắc lắc cánh tay anh, anh mới sực tỉnh:

“Sao thế?”

Anh nhìn chằm chằm vào tờ kết hôn một nghiêm túc:

“A Diên, từ nay chúng ta là vợ chồng hợp pháp thật rồi sao?”

Anh dường như vẫn không tin được rằng chúng tôi lại kết hôn một dễ dàng đến thế.

Bản thân tôi cũng không ngờ mình lại có thể kết hôn với một người tạo dựng một gia đình.

Cảm giác này thật kỳ lạ, chưa có trong đời.

Nguyễn Thanh Du nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, đôi mi dài vương những giọt lệ.

Mỹ nam rơi lệ, nhìn cảnh tượng ấy tim tôi đập thình thịch như đ.á.n.h trống.

Nguyễn Thanh Du từ nay về sau chính là người chồng hợp pháp của tôi.

Anh nói:

“A Diên, tôi là người của cô, tôi không giờ phản bội cô.”

Tôi tin anh.

Nhưng anh cảm thấy nói miệng không có bằng chứng, nên đã ký một bản “hợp bán thân” cho tôi:

“Tất cả những gì thuộc về Nguyễn Thanh Du thuộc quyền sở hữu cá nhân của Lâm Diên.”

Dù pháp luật không công nhận điều này, nhưng Nguyễn Thanh Du vẫn cố chấp đưa nó cho tôi, cố chấp tất cả tài sản dưới tên tôi.

Anh nói, tất cả của anh là của tôi.

Nguyễn Thanh Du nói mua anh không lỗ vốn.

Câu nói ấy, anh đã dùng bốn năm chứng minh cho tôi thấy.

Sau khi Lục Miện c.h.ế.t, cốt truyện tiểu thuyết hoàn toàn sụp đổ.

Những xiềng xích trói buộc Nguyễn Thanh Du cũng theo đó tan biến.

Tranh của anh được mọi người nhìn thấy, yêu trân trọng.

Anh mang về rất vinh quang, tên Nguyễn Thanh Du được khắc ghi trong giới nghệ thuật.

Những bức tranh sơn dầu bị vứt vỉa hè không ai thèm ngó nay được bán với giá chục triệu trong các buổi đấu giá.

Số tiền anh kiếm về cho tôi vượt xa những gì tôi đã đầu tư cho anh, nhưng trong túi anh chưa giờ có năm trăm .

6. Trăm năm hạnh phúc

Chúng tôi không có con.

Tôi thấy mình không đủ tư làm một người mẹ.

Sinh ra một đứa trẻ là phải có trách nhiệm với tương lai của nó, gánh vác thứ khiến tôi mình làm không tốt.

Tôi cũng đã thử hỏi ý của Nguyễn Thanh Du vì anh muốn có con.

Anh chỉ bảo tôi rằng, tôi cứ làm những gì tôi muốn là đủ rồi.

Vai trò người mẹ, nếu tôi không muốn thì không cần phải làm.

Đời người không nhất thiết cứ phải có con mới là viên mãn.

Ít nhất là anh cảm thấy như vậy.

Ánh mắt Nguyễn Thanh Du đầy nghiêm túc:

“Được gặp cô đã là một sự xa xỉ đối với tôi rồi.”

Đôi tay anh khẽ run, anh chỉ cần một sơ sẩy thôi là mất tôi.

Sau khi kết hôn, anh rất hay khóc.

Chỉ cần tôi hỏi thử là mắt anh đã hoe.

Sau đó, anh giấu tôi đi làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh.

Anh bảo:

“Sinh con rủi ro lớn, tôi không dám cũng không muốn đ.á.n.h cược.”

Tương lai chúng tôi nương tựa vào nhau, dù những ngày tháng có trôi bình lặng nhưng chưa giờ cảm thấy chán ghét.

Nguyễn Thanh Du trồng rất hoa bên cửa sổ nhà tôi, đủ loại rực rỡ sắc màu.

Anh lén vẽ chân dung cho tôi, mỗi tấm là tôi.

Anh vẫn thường nói rất mất tôi, nhưng Nguyễn Thanh Du ngốc nghếch không hề biết rằng…

Tôi đã đ.á.n.h đổi với thiên thần, dùng cả cuộc đời mình gắn kết với anh.

A Diên mãi mãi không giờ rời xa Nguyễn Thanh Du.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn