Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Ta đáng lẽ phải tỉnh ngộ sớm hơn, một gia đình như lang như hổ thế căn bản không xứng người thân cận nhất của ta.

“Được, ta chọn.”

Bóng đen nơi cửa viện rõ dần. Ôn nhìn chằm chằm vào ta. Bàn Liễu Thục ôm đứa nhỏ cũng dần siết c.h.ặ.t. Mẹ chồng tiểu cô t.ử ngồi thẳng dậy.

“Nếu ta đã bái cùng A Trọng, cần A Trọng không chê cười, ta nguyện thê t.ử của chàng ấy. Sau vào tộc phả, ta sẽ dọn đồ đạc của mình sang Trọng .”

Đến đó, ta sẽ cho các người thế nào gọi là gậy ông đập lưng ông! 

Ta thể nâng đỡ đại phòng, thì cũng thể giẫm nát đại phòng dưới chân!

Ta thấy rõ mẹ chồng tiểu cô t.ử thở phào nhẹ nhõm. Liễu Thục buông lỏng , ý cười thoáng hiện nơi khóe mắt.

Còn phu quân – không, là Ôn , lại kinh ngạc đến trợn tròn mắt.

“Ngươi… ngươi mà lại chọn A Trọng?”

Thật không thể tin nổi sao?

“Chẳng phải ngươi bảo ta chọn đó sao? Sao , đại ca giờ lại hối hận rồi?”

Một tiếng “đại ca” vang lên, thân hình Ôn chao đảo một chút. Liễu Thục khẽ kéo áo hắn.

ngạc nhiên trên Ôn dần chuyển giận dữ: “Hối hận? Ta sao thể hối hận! Em dâu hãy cứ chăm sóc tốt cho đứa đệ đệ đoản mệnh kia của ta ! Hừ!”

Hắn phất áo bỏ . Những người còn lại cũng lũ lượt theo sau.

Ta thấy bóng đen nơi cửa viện kia cũng biến mất. người đã , ta rã rời định ngã xuống đất thì được một đôi mạnh mẽ vững vàng đỡ lấy.

Tim ta chấn động, quay đầu lại thì bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm.

Đệ ấy vào đây từ nào?

Chủ nhân của đôi mắt nước da trắng trẻo, trông vẫn mang dáng bệnh tật nhưng dường như lại rất khỏe mạnh lực.

Ta thoáng chốc mơ hồ.

Người nam nhân sắp trở tân phu quân của ta! Nhưng ta lại quá ít về đệ ấy.

Sáu thân, số ta gặp Ôn Trọng dùng mười đầu ngón cũng đếm . Đệ ấy gần như không bước ra khỏi viện, quanh suốt tháng ở lại Trọng , cũng không thích nhân lại gần nơi đó.

Trọng quanh trúc xanh đón gió, giả sơn sừng sững, thanh u tĩnh mịch, tách biệt hẳn với sự huyên náo bên ngoài. Ôn Trọng lại là người quanh mang bệnh tật, ít cười. Cả trời, đệ ấy xuất hiện trước người vào ngày đêm trừ tịch.

Cũng chính vì , đám nhân cảm thấy Trọng đệ ấy thật u ám đáng sợ. nhân trong phủ chẳng ai muốn bén mảng tới đó. Ôn Trọng một nô tài, việc ăn ở sinh hoạt do nô tài tên An Thuận lo liệu.

Bóng đen nãy dường như chính là Ôn Trọng, nhưng không vì sao đệ ấy lại vào viện của ta trong nháy mắt mà không ai hay .

, Ôn Trọng tựa như một viên đá ném vào hồ trong mắt ta, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn rồi lặng lẽ chìm sâu vào lòng ta.

lạnh lùng trong mắt đệ ấy cùng hơi nóng từ bàn đang chạm vào thắt lưng ta như đang mách bảo rằng, người nam nhân căn bản không hề nhu nhược vô lực, mặc người bắt nạt như lời đồn.

ta nóng bừng, gượng gạo thoát khỏi vòng đệ ấy.

“Đa tạ nhị đệ…”

Đệ ấy không lời nào, định nhìn ta. Đến ta ngượng ngùng định rụt cổ lại, đệ ấy mới cụp mắt, thản nhiên : “Cẩn thận.”

Đây là thứ ta nghe đệ ấy chuyện. đầu tiên chính là vào ngày thân, đệ ấy cùng ta bái , ta suýt chút nữa bị vạt áo vấp ngã, đệ ấy cũng hờ hững đỡ lấy ta dặn một câu “cẩn thận”.

Giọng của đệ ấy rất hay, tựa như hạt sương ban mai rơi xuống đầm nước, thanh linh êm tai.

Ta ngẩn ngơ một lát, đến tỉnh táo lại thì đệ ấy đã biến mất. Ta thẫn thờ nhìn vào chỗ đệ ấy vừa đứng.

ra, những lời nãy đệ ấy đã nghe thấy rồi sao?

ta như bị đặt lên lửa nướng, thật là xấu hổ c.h.ế.t được!

đệ ấy sẽ nghĩ gì đây? Từ chối? Hay là thuận theo tự nhiên?

Dường như đệ ấy cũng chẳng quyền từ chối. Những qua, thứ của đệ ấy do phủ định đoạt. Đệ ấy cũng chưa bao giờ một chữ “không”. 

, chắc cũng thôi.

Sơn Khương Triệu vây quanh ta. Triệu đầy lo lắng: “Phu nhân, người không sao chứ?”

Sơn Khương: “Họ quá đáng quá! Phu nhân, giờ chúng ta phải sao?”

Ta lắc đầu: “Ta không sao. người tìm danh sách của hồi môn sính lễ ra đây để sẵn, ngoài ra, hãy thống kê lại toàn bộ của hồi môn của ta sổ sách, kiểm tra cho thật kỹ.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.