Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nàng nói hồ không rõ.
Nhưng ta đã mức không dám hỏi thêm nữa.
Đêm ấy ta trằn trọc mãi không ngủ .
Trong mộng, có một đám người cầm gậy gộc, hung hăng nện bụng ta.
Đau quá.
Ta màng màng tỉnh lại, tay sờ thử.
Bên dưới người đã ướt đẫm.
Ta hoảng hốt bật dậy thắp nến lên nhìn—
!
Rất nhiều m.á.u!
“Chỉ là nguyệt sự thôi, đừng .”
Thu Nhạn khoác áo ngồi dậy, cho ta một dải nguyệt sự mới.
“Có nguyệt sự rồi, là đã thành cô nương.”
Thu Nhạn cười dịu dàng an ủi ta.
Ta thay y phục sạch sẽ rồi nằm trở lại giường.
Nhưng hình ảnh m.á.u đỏ trong mãi không tan đi .
Đêm ấy ta ngủ vô cùng bất an.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, quầng mắt đã thâm xanh.
Thu Nhạn bảo ta nghỉ ngơi, nàng sẽ tới xin phép tiểu thư giúp ta.
Ta trùm chăn kín rồi lại nằm .
Nửa mê nửa tỉnh, bên tai dường như có tiếng nữ nhân khóc thét.
Ta mở mắt ra, xung quanh lại có gì.
Mí mắt nặng trĩu.
tay sờ trán, nóng rực.
Cả người cũng mềm nhũn vô lực, ngay cả sức ngồi dậy rót chén nước cũng không có.
Không đã nằm bao lâu.
Xuân Yến và Thu Nhạn tranh thủ mang cơm trưa tới cho ta.
Thấy sắc ta khó coi, Xuân Yến tay sờ trán.
“Phát sốt rồi, ta đi mời .”
“Để ta đi.”
“ hay Văn Mặc bên nhị gia có mời mấy vị tới.”
Thu Nhạn nói bước nhanh ra ngoài.
Vì sốt cao, ý thức ta hồ hỗn loạn.
Âm thanh bên tai cũng trở nên không chân thật.
Dường như có đang bắt mạch cho ta.
Giọng Thu Nhạn gần xa:
“… vị ở Văn Mặc kia… thế nào rồi?”
Lão ho khẽ một tiếng:
“… băng huyết… cũng chỉ trong mấy ngày này thôi…”
Nửa nửa tỉnh, ta nghe mà hiểu gì.
Trận bệnh này kéo dài suốt ba ngày.
nói là vì thời tiết thay đổi, thêm việc ta suy nghĩ quá nhiều nên mới thành như .
Sau khi khỏe hơn đôi , ta quay lại bên cạnh tiểu thư hầu hạ.
Tiểu thư nhìn kiểu tóc ta chải cho nàng trong gương rồi cười khen:
“Mấy ngày ngươi không ở đây, bọn họ chải tóc đều không đẹp.”
Đúng Tuyết Oanh bưng nước tiến vào.
Nghe , nàng liếc ta một cái sắc lạnh.
Đợi người chúng ta ra ngoài, Tuyết Oanh mới cười nhạt:
“Đúng là cách lấy lòng người.”
“Không phải tìm cách tới gần tiểu thư thì lại chạy tới nhị gia mà ân cần lấy lòng.”
“ trách nghe Liên Hương bị đ.á.n.h gần c.h.ế.t đã phát bệnh.”
“Liên Hương… bị đ.á.n.h gần c.h.ế.t rồi sao?”
Ta chỉ nghe mỗi câu ấy.
Trong lòng cũng không rõ là cảm giác gì, chỉ thấy nặng trĩu khó chịu.
Ta đem chuyện này nói với Thu Nhạn.
Nàng lại lắc :
“Người vẫn sống.”
“Nhưng chắc không qua khỏi nổi đâu.”
Ta nhớ không lâu đây thấy nhị gia cùng nàng đứng cạnh hồ thân mật trò chuyện.
Sao chỉ chớp mắt đã đ.á.n.h nàng mức ấy rồi.
Thấy người ta run lên, Thu Nhạn vội bước tới nắm lấy tay ta, kể rõ đuôi.
Vốn dĩ chỉ cần đ.á.n.h rơi t.h.a.i là .
Nhưng thân thể Liên Hương khỏe mạnh, t.h.u.ố.c không có tác dụng.
Sau đó bọn họ liền sai người dùng gậy đ.á.n.h vào bụng nàng.
Kẻ động thủ có một người là cháu Lý ma ma trong nhà bếp.
Ta chợt nhớ ra.
Nữ nhi Lý ma ma vẫn luôn làm việc ở Văn Mặc , nhưng chưa từng nhị gia để mắt tới.
Tên kia tay quá độc.
mức Liên Hương hộc m.á.u.
Chuyện Liên Hương m.a.n.g t.h.a.i cũng là do Lý ma ma cố ý truyền tới tai vị hôn thê nhị gia.
Vị cô nương kia làm ầm ĩ một trận lớn.
Liên Hương vì thế càng không thể sống nổi.
Ta nhịn không bật khóc:
“Lý ma ma sao lại độc ác như !”
Thu Nhạn xoa ta:
“Người độc ác là nhị gia.”
“Sau khi tra rõ sự việc, nhị gia tuy có phạt đám người kia, nhưng cũng không tiếp tục cho người cứu chữa Liên Hương nữa.”
“ Xuân, muội phải nhớ kỹ.”
“Đường lui chúng ta nằm ở chỗ tiểu thư.”
“Nếu bị nam nhân trong phủ để mắt rồi thu vào phòng, kết cục sẽ tốt đẹp gì đâu.”
Ta gật :
“Muội rồi, Thu Nhạn tỷ.”
…
Ta muốn đi tiễn Liên Hương đoạn đường cuối cùng.
Nhưng lại vô cùng, chỉ dám đứng trong viện Lê Phương, nhìn về phía Văn Mặc .
Hôm ấy, Thu Nhạn bỗng cho ta xâu tiền.
“Vốn dĩ hôm nay tiểu thư muốn tới chùa thắp đèn trường sinh.”
“Nhưng không ngờ tiểu thư nhà họ Thôi lại gửi thiếp mời.”
“Thế này đi, muội cầm tiền, bảo Phương Luật dẫn muội ra ngoài từ cửa sau.”
“ chùa rồi sẽ tự có người tiếp đón.”
Ta từng theo tiểu thư tới chùa, phải làm những gì.
Thu Nhạn nhìn ta, nhẹ giọng dặn dò:
“Có về muộn một cũng không sao.”
“Đi đường cẩn thận.”
tới cửa sau, hay có tên tiểu tư đang kéo một chiếc xe gỗ đi ngang qua.
Trên xe chất đầy rơm rạ.
Bên dưới dường như cuộn một tấm chiếu rách.
Có một cánh tay lộ ra thấp thoáng.
Nhận ra ánh mắt kinh hãi ta, tên tiểu tư chắn , nhét cánh tay ấy trở lại.
người nhanh ch.óng đẩy xe ra khỏi cửa sau.
“Phương Luật, bọn họ đi hướng nào ?”
“Bãi tha ma.”
Ta dường như hiểu ra điều gì, bảo Phương Luật đi theo.
tên tiểu tư tới bãi tha ma liền trực tiếp ném người , nghênh ngang đẩy xe rời đi.
Đợi một lâu, ta mới từ chỗ ẩn nấp bước ra, chậm rãi tới bên cuộn chiếu kia.
Ta cố trấn tĩnh tinh thần, dùng cành cây khều tấm chiếu lên.
Chỉ khẽ động một , t.h.i t.h.ể nữ nhân tóc tai rối bời đã lộ ra mắt.
Ta run tay vén tóc nàng ra.
Khuôn ấy dính đầy bùn đất.
Nhưng ta vẫn nhận ra.
Là Liên Hương.
kia nàng xinh đẹp bao.
Giọng hát cũng trong trẻo uyển chuyển .
Thế mà giờ đây chỉ có thể làm bạn với đất vàng.
Nỗi đau xót dâng lên nghẹn nơi cổ họng.
Ta cố nén hãi ngồi xổm , lấy khăn tay lau từng bụi bẩn trên nàng.
Trên người nàng vẫn hơi ấm.
Vạt váy phía dưới đều là m.á.u.