Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

Trợ lý của tôi việc rất nhanh. Sáng hôm sau, anh ta mang toàn bộ danh sách tài sản của Trần Thanh đến trước mặt tôi. Ngoại trừ khoản lương hàng tháng cậu ta nhận viện nghiên cứu d.ư.ợ.c trong vài năm qua, tất những liên quan đến Trần đều bị phong tỏa hoàn toàn. , xe, cổ phần, quỹ tín thác… không còn thứ động vào được nữa. Thậm chí ngay thẻ nhận lương cũng bị khóa sáng sớm. cách khác… hiện tại Trần Thanh gần trắng tay.

Chiều hôm đó, chặn xe tôi ngay trước cổng trang viên. Trần có rất nhiều bất động sản, nhưng nơi ở chính là biệt thự trên sườn núi . ngày Trần Thanh tuyên bố muốn “tự ”, không còn quyền tùy ý chân vào đây nữa.

Tôi hạ cửa kính . Trần Thanh đang nắm tay cô gái về phía tôi. cao ráo, mảnh mai, quanh năm ở phòng thí nghiệm nên da trắng hơn người bình thường, khí chất sạch sẽ, thư sinh. 

Còn Lệ Đình vóc người nhỏ nhắn, làn da trắng hồng, ánh dịu dàng, môi luôn mang theo ý nhàn . tôi không phải mẹ của Trần Thanh… cảnh tượng trước quả thật khá đẹp đôi.

– “Mẹ, Đình Đình muốn đến thăm mẹ.”

Tôi lạnh nhìn cô ta.

– “Cô ta muốn gặp tôi… tôi phải gặp ? Con có biết thời gian của mẹ đáng giá thế nào không?”

Ánh tôi dừng lại trên người Lệ Đình.

– “Còn cô… tại lại xuất hiện ở đây? Thật sự nghĩ tôi không biết à?”

Tôi khẽ lạnh.

– “ cho cùng… chẳng phải cũng chỉ vì tiền thôi ?”

Vừa dứt lời, sắc mặt Trần Thanh tức đỏ bừng. Đúng . đứa trẻ nhỏ chưa từng thiếu tiền… chịu nổi kiểu vạch trần thẳng mặt thế ? Tôi ra hiệu cho tài xế kéo kính lên. Chiếc xe chậm rãi chạy vào trong.

Nhưng chỉ vài giây sau, tôi lại đổi ý, bảo bảo vệ mở cổng cho hai người vào. cổng chính đến biệt thự… khoảng tám trăm mét. Trần Thanh không lái xe. Mà Lệ Đình lại đang giày cao gót. Quãng đường … cũng đủ để cô ta nếm thử chút cảm giác chân vào Trần khó khăn thế nào.

Đứng trước cửa kính sát đất trên tầng hai, tôi nhìn hai người từng tới. Khi nhìn thấy tòa biệt thự phía xa, ánh Lệ Đình tức sáng lên. Sự tham lam lóe qua rất nhanh… nhưng đủ rõ ràng. Thật thú vị.

– “Dì Quyên, rửa đĩa dâu tây cho Lệ Đình . Mấy hôm trước có dâu tây Bỉ gửi sang.”

Vừa vào , Trần Thanh bắt đầu sai bảo người giúp việc nơi còn là lãnh địa của mình. Sau đó cậu ta quay sang Lệ Đình, giọng dịu dàng hẳn :

– “ em không thích lát nữa anh mang thứ khác cho em.”

Lệ Đình ngoan ngoãn ngồi trên sofa, khẽ mỉm , không . Hiền lành, mềm mại, dịu dàng, biết nghe lời. Có những người… chẳng cần , cũng sẽ có kẻ tự nguyện dâng tất những tốt nhất đến trước mặt .

Tôi chậm rãi cầu thang. Dì Quyên hơi lo lắng nhìn tôi, nhưng tôi chỉ khẽ phất tay ra hiệu không cần lên tiếng. Tôi ngồi vị trí chính giữa phòng khách. Người hầu nhanh ch.óng dâng trà lên. Trần Thanh ngồi đối diện tôi, sắc mặt căng thẳng.

– “Mẹ, con hy vọng chúng ta có chuyện t.ử tế. Đình Đình là người rất tốt. không có cô ấy, con có c.h.ế.t trên núi ở Quý Châu rồi. Con mong mẹ chấp nhận cô ấy. Cô ấy là ân nhân cứu mạng của con.”

Tôi gần muốn bật .

– “ ?”

Tôi nhấp ngụm trà, giọng nhàn .

– “ năm đó mẹ sinh con cũng suýt mất mạng. Bác sĩ từng khuyên bỏ đứa bé, nhưng mẹ giữ lại.”

Tôi ngước nhìn cậu ta.

– “ con định báo đáp mẹ thế nào?”

Không khí trong phòng tức đông cứng. Trần Thanh khựng lại. Lệ Đình khẽ siết tay cậu ta, sau đó nhẹ giọng lên tiếng:

– “Dì à… mẹ sinh con vốn là trách nhiệm của người mẹ. đem chuyện đó ra tính toán được?”

Tôi nhìn cô ta. Người gầy đến mức gần không có chút thịt nào. Lớp trang điểm rất kỹ, nhưng nhìn gần… thấy rõ dấu vết d.a.o kéo nơi khóe và sống mũi. Mùi nước hoa rẻ tiền trên người cô ta khiến tôi khó chịu vô cùng.

– “Đừng vì cháu mà ảnh hưởng đến tình cảm mẹ con hai người…”

Nghe mềm mỏng nhún nhường. Nhưng từng câu từng chữ… đều đang âm thầm châm lửa. Quả nhiên, Trần Thanh tức đứng hẳn về phía cô ta.

– “Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi! Những tin đồn trên mạng đều là…”

– “Tất đều là giả.”

Tôi bình thản tiếp lời.

– “Cô ta chưa từng vào phòng đạo diễn. Mỗi lần vào… chỉ là tóc thôi.”

Trần Thanh nghẹn họng.

– “Đúng ! Cô ấy rất hiền…”

– “Không hề chảnh chọe. Chỉ là người khác ghen tị với cô ta mà thôi.”

– “Mẹ…”

– “Cô ta chưa từng phá thai, chưa từng nổi nóng, tính tình cực kỳ dịu dàng…”

Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào mặt Lệ Đình.

– “Khuôn mặt kia… cũng hoàn toàn tự nhiên.”

Sắc mặt Trần Thanh lúc đỏ lúc xanh. Còn Lệ Đình… giữ được vẻ bình tĩnh. Buồn thật. Trước đây tôi chỉ thấy kiểu tình tiết trong phim với tiểu thuyết, khi xem còn cảm thấy vô lý.

Đến lúc thật sự xảy ra trước …Tôi mới hiểu có vài người khi yêu vào, đầu óc thật sự sẽ biến mất.

Lệ Đình cúi đầu, giọng mềm mại đến đáng thương:

– “Dì à, giới giải trí đúng là rất phức tạp. Nhưng tình cảm cháu dành cho Trần Thanh là thật. Dì có không thích cháu… nhưng Trần Thanh là người độc , anh ấy cũng cần được tôn trọng.”

Tôi đặt mạnh cốc trà bàn.

– “Dì Quyên.”

Tôi lạnh lên tiếng.

– “Đổi cho tôi cốc khác .”

Tôi nhìn Lệ Đình, khóe môi cong lên nhàn .

– “Trà hôm nay đậm quá… tôi buồn nôn.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.