Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mạch Điềm lấy ra chứng cứ trong , là bằng chứng về gian lận khoa cử năm . Sự thật lộ rõ, không phải gia mưu phản, mà là vu khống vì động chạm đến việc thao túng thi cử. Cả gia tộc vì thế chịu cảnh chu di diệt môn t.h.ả.m khốc.
Đúng tiếng binh lính vang lên mỗi một gần, Mạch Điềm không còn đường lui. Nàng ôm lấy chứng cứ rồi cắm đầu bỏ chạy. Trong hoảng loạn, nàng bất ngờ chạm mặt Lăng Tiêu.
Không còn là cảnh lao vào ôm nhau như , Mạch Điềm lần này rút lui nửa bước, ánh đầy cảnh giác, thậm chí chĩa thẳng chứng cứ về phía anh. Chỉ một hành động ấy cũng đủ để Lăng Tiêu hiểu bây giờ nàng đã cả sự thật.
Nước anh lặng lẽ rơi xuống. Lăng Tiêu không giải thích, chỉ khẽ nói rằng dù nàng hận hay không, anh cũng sẽ không để nàng c.h.ế.t. Ngay sau , một mũi tên bất ngờ lao tới.
Lăng Tiêu không chút do dự lao lên che chắn nàng, kéo nàng lùi vào chỗ an , ép nàng lập tức . Trong khoảnh khắc hỗn loạn, một lạ mặt xuất hiện, nhanh g.i.ế.c c.h.ế.t vài tên binh lính truy đuổi, đồng thời buông lời tiết lộ rằng chân tướng năm thực chất là hoàng cung đã bí mật ra lệnh sát hại thái t.ử ngay trong nội cung.
Âm mưu bóc trần—không tể tướng là sau cả, hắn từng tự đẩy gia vào chỗ c.h.ế.t, sau dựng lên kế hoạch đổ tội phản nghịch, đồng thời thao túng cả cái c.h.ế.t của hoàng thượng và thái t.ử để chiếm quyền triều . Mục đích của hắn là nâng đỡ đứa con trong bụng Nguyệt Hoa, đưa đứa trẻ lên ngôi để nắm giữ thiên hạ.
Sáng hôm sau, trên triều , không tể tướng giả vờ buồn cái c.h.ế.t của hoàng thượng và thái t.ử, rồi lớn tiếng vu cáo phe đối lập là chủ mưu. Hắn còn tuyên bố đứa trẻ trong bụng thái t.ử phi là huyết mạch duy nhất còn lại của hoàng thất, buộc triều phải lập làm người kế vị.
Khi có đại thần ra phản đối, không tể tướng lập tức ra lệnh g.i.ế.c c.h.ế.t ngay tại , dùng m.á.u để uy h.i.ế.p triều.
Đúng đại hỗn loạn, Mạch Điềm và Lăng Tiêu đồng thời xuất hiện. Hóa ra đêm , Mạch Điềm đã kịp cứu Lăng Tiêu khỏi truy sát, đưa anh thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
Giờ đây, Lăng Tiêu giữa triều , lạnh giọng vạch trần bộ tội trạng của không tể tướng, buộc hắn phải đối diện với sự thật về cái c.h.ế.t của hoàng thượng và những vụ án che giấu.
Nhưng không tể tướng vẫn ngoan cố chối tội, giả vờ trung nghĩa. Lăng Tiêu không nhượng bộ, tuyên bố rõ ràng rằng ngai vàng này tuyệt đối không thể rơi vào gian.
chọc giận, không tể tướng ra lệnh bắt giữ Lăng Tiêu.
Đúng khoảnh khắc ấy, phó luận bất ngờ bước ra, thừa nhận bộ sự thật—đứa con trong bụng Nguyệt Hoa thực chất không phải huyết mạch hoàng thất như đã nói, mà là kế hoạch được sắp đặt lâu của hắn và không tể tướng.
Không khí đại lập tức bùng nổ. Không tể tướng nổi giận rút kiếm.
Nhưng Nguyệt Hoa lại lao tới chắn mũi kiếm.
Một nhát kiếm chí mạng xuyên qua nàng. Máu loang trên đại lạnh lẽo. Nguyệt Hoa gục xuống, để lại phó luận c.h.ế.t lặng trong đớn.
Không tể tướng nhìn cảnh , chỉ còn lại sự cay độc và thất vọng, khi mọi quân cờ hắn sắp đặt đều bắt đầu phản lại hắn.
Bá quan văn võ đồng loạt quỳ xuống, cầu xin hoàng thượng trấn định triều cương. Nhưng không tể tướng đã hoàn điên loạn, hắn mắng nhiếc cả, khăng khăng ngai vàng chỉ thuộc về mình. Cuối cùng, hắn tự kết liễu ngay trên , khép lại một đời tranh quyền bằng m.á.u và âm mưu.
Mọi thứ lắng xuống. Lăng Tiêu nắm lấy Mạch Điềm, nói rằng mình đã hạ chỉ minh oan gia, thừa nhận t.h.ả.m án năm là sai lầm của tiên và triều , đồng thời lập bia rửa oan tộc.
Mạch Điềm lặng im. Nàng nói cả đã qua rồi, không phải lỗi của Lăng Tiêu, chỉ mong anh trở thành một minh quân thật sự, giữ thiên hạ thái bình, còn ân oán giữa hai người… đến đây là đủ.
Nàng trao lại chứng cứ triều , cũng trao lại đoạn tình cảm còn dang dở, rồi buộc mình phải quay lưng .
Lăng Tiêu c.h.ế.t lặng giữa đại , nhìn theo bóng nàng khuất . Lần này, không còn ai chạy về phía ai nữa.
Khi Mạch Điềm hỏi anh đang nói những lời ấy với thân phận hoàng hay chỉ là Lăng Tiêu của thôn Bồng Lai năm , Lăng Tiêu lặng rất lâu rồi khàn giọng đáp rằng dù là thái t.ử, hoàng hay chỉ là vô danh từng mất trí nhớ, người anh yêu đầu đến cuối vẫn chỉ có một mình nàng.
Mạch Điềm cúi đầu né tránh ánh ấy. Nàng hiện tại anh đã là vương cao cao tại thượng, còn nàng là hậu nhân của gia từng định tội phản nghịch. Dù án oan năm đã được rửa sạch, giữa họ vẫn tồn tại khoảng cách mà nàng không phải bước qua thế nào.
Lăng Tiêu nhìn nàng đầy đớn. Anh nói sau khi nàng , mỗi sống trong hoàng cung với anh đều lạnh lẽo như địa ngục. Anh từng rằng chỉ cần g.i.ế.c gian thần, chỉnh đốn triều cương, mở lại khoa cử, trả lại trong sạch gia thì có thể chuộc lại cả. Nhưng đến cuối cùng anh hiểu, thứ mình thật sự muốn chưa bao giờ là ngai vàng hay thiên hạ, mà chỉ là những tháng bình yên bên nàng ở thôn Bồng Lai.
Nghe vậy, nước Mạch Điềm lặng lẽ rơi xuống. Nàng nghẹn ngào nói mình chưa từng trách anh, bởi người hại c.h.ế.t gia là tiên hoàng chứ không phải Lăng Tiêu. Nhưng dù vậy, nàng vẫn không thể quên được cảm giác đớn khi người mình yêu lại là con trai của thù diệt môn.
Lăng Tiêu bước tới ôm lấy nàng, giọng nói run rẩy đầy tự trách. Anh nói mình đã nhớ lại cả rồi. Nhớ ra nàng là vị hôn thê thuở nhỏ, là cô bé năm từng hẹn anh dưới gốc cây lê ở cầu Hồng. Cũng nhớ ra bản thân đã từng hứa sau này nhất định sẽ cưới nàng làm thê t.ử. Nhưng đến tận mất nàng anh nhớ lại bộ ký ức ấy.
Nghe những lời , trái tim Mạch Điềm đến nghẹt thở. Bao năm qua, hóa ra người nàng vẫn luôn nhớ thương, người nàng từng đính ước nhỏ và người nàng yêu sau này đầu đến cuối đều chỉ là một người.
Lăng Tiêu lấy ra sợi dây đỏ đã cũ luôn mang theo bên mình. Anh nói nàng , anh chưa từng tháo nó xuống. Bởi là thứ duy nhất khiến anh tin rằng rồi sẽ có tìm lại được nàng.
Nhìn sợi dây đỏ quen thuộc, ký ức năm lập tức ùa về khiến Mạch Điềm bật khóc. Nàng nhớ những ở thôn Bồng Lai, nhớ Lăng Tiêu ghen tuông vô cớ, nhớ dáng vẻ ngốc nghếch nhưng luôn liều mạng bảo vệ mình, nhớ cả lần anh tự quất roi đến bật m.á.u để cứu nàng giữa công đường.
Cuối cùng Mạch Điềm không còn kìm nén được nữa mà lao vào ôm c.h.ặ.t lấy anh. Lăng Tiêu cũng siết nàng trong lòng như sợ chỉ cần buông thêm một lần nữa, người sẽ lại biến mất.
Gió xuân khe khẽ thổi qua sân viện, cánh hoa đào lặng lẽ rơi xuống vai hai người. Sau bao âm mưu, thù hận và sinh ly t.ử biệt, họ cuối cùng vẫn tìm lại được nhau.
Về sau Lăng Tiêu chỉnh đốn triều cương, xử lý sạch những tàn dư còn sót lại của không tể tướng, mở lại khoa cử công bằng để không còn sĩ t.ử nào phải chịu oan khuất như Tô Thuần nữa. Thiên hạ thái bình, bá tánh an cư lạc nghiệp. Người đời đều ca tụng đương kim hoàng là minh quân hiếm có.
Nhưng chỉ mình Lăng Tiêu , mỗi lần khỏi triều , anh vẫn chỉ muốn trở về căn nhà nhỏ nơi có Mạch Điềm chờ mình.
Có khi hai người cùng ngồi dưới gốc đào uống trà, có khi Mạch Điềm ngồi may y phục còn Lăng Tiêu ở bên cạnh đọc tấu chương. Những tháng bình dị ấy lại là điều mà anh dùng cả nửa đời đổi lấy được.
Mạch Điềm cuối cùng cũng buông xuống được thương quá khứ. Nàng hiểu rằng người chưa từng thay đổi. Dù là thiếu niên năm ấy, Lăng Tiêu mất trí nhớ ở thôn Bồng Lai hay vương hiện tại, anh vẫn luôn là người sẽ liều mạng vì nàng.
Triều cương ổn định, quốc thái dân an.
Mà dưới gốc đào năm ấy, người Lăng Tiêu yêu nhất cuối cùng cũng trở về bên anh, không còn nữa.